
zhihu · 5 chương
Hoa Dung công chúa, vừa lọt lòng đã dung mạo như La Sát, xấu xí đến cực điểm, nên từ trước đến nay chưa từng dám lấy khuôn mặt thật mà gặp người. Hôm ấy, nàng dạo chơi bên ngoài, chẳng may trượt chân ngã xuống vách núi. Ta tình cờ lên núi đốn củi, cứu được nàng một mạng, nào ngờ lại lọt vào mắt nàng vì gương mặt này. “Thôn nữ có dung nhan xinh đẹp thì ích gì? Há có thể gả vào hào môn thế gia ư? Chi bằng đem gương mặt này tặng cho bản cung!” Nói đoạn, công chúa tàn nhẫn lột sống da mặt ta, khâu lên đầu mình. Còn ta, đành mang gương mặt xấu xí kia sống tiếp, đi đến đâu cũng bị người chán ghét, bị cầm thú coi khinh, cuối cùng lưu lạc đầu đường xó chợ, bị bọn ăn mày làm nhục mà chết. Một lần nữa mở mắt, ta lại trở về ngày gặp nàng dưới chân vách đá. Trông gương mặt ghê tởm ấy, ta nén cơn buồn nôn, vung búa bổ củi, chém thẳng xuống đầu nàng. Ngươi đã cướp gương mặt của ta, thì đừng trách ta đoạt lấy tính mạng của ngươi!
