
zhhu · 6 chương
Ba năm sau, khi Thẩm Tu từ biên quan g.i.ế.t chóc trở về, tất cả mọi người đều cho rằng, ta c.h.ế.t chắc rồi. Ngay cả bản thân ta cũng tin như vậy. Ba năm trước, chính ta chủ động từ hôn, lại còn gả cho Tứ hoàng tử bệnh tật ốm yếu. Cũng chính ta tuyệt tình với hắn, dùng dao găm đ.â.m vào bụng hắn, nghiến răng mắng: “Thẩm Tu, ngươi nghe đây! Cho dù ta có biến thành quỷ, ta cũng không muốn gả cho ngươi! Ngươi mau cút khỏi kinh thành đi!” Hôm đó, tuyết phủ khắp thành. Thẩm Tu toàn thân lạnh buốt, chỉ khoác một chiếc áo gấm mỏng, khóe mắt đỏ rực, phun ra một ngụm máu tươi. Hắn trừng mắt nhìn ta: “Tống Triều Ninh, nếu ta còn sống trở về, nhất định sẽ không tha cho ngươi!” Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hắn rút kiếm kề sát cổ ta, ta lại nghe thấy tiếng lòng hắn: 【Nàng không thể cầu xin ta một câu sao? Chỉ cần nàng chịu mở miệng cầu xin, ta nhất định sẽ tha cho nàng!】 Vậy nên, ta đã cầu xin hắn. Ngay sau đó, tiếng lòng của Thẩm Tu lại vang lên: 【Sao nàng không dỗ dành ta? Đáng c.h.ế.t! Lòng dạ thật độc ác!】 Đối diện với gương mặt lạnh lùng vô tình của hắn, ta rơi vào trầm tư: “……”



