
Một Con Cá · 5 chương
Ngày phụ thân vì ta mà mở hội ném tú cầu chiêu thân, ông cố ý hướng tay ném về phía thanh mai trúc mã của ta – Trần Tự. Thế nhưng, hắn vừa chạm tay đón được tú cầu lại vô thức ném đi. Cuối cùng, tú cầu lăn đến bên góc tường, rơi trúng một kẻ ăn mày. Dưới lầu, đám người ồn ào cười cợt: “Nữ nhi của Lâm tiêu đầu, sắp gả cho ăn mày rồi kìa!” Phụ thân giận dữ trừng mắt nhìn Trần Tự, quát lớn: “Ngươi với tiểu nữ vốn có hôn ước, vì sao không chịu đón lấy?” Đúng lúc ấy, người trong lòng hắn đi ngang qua. Trong mắt hắn thoáng lóe lên vẻ mừng rỡ, rồi quay đầu lại nhìn ta, giọng lạnh như băng: “Ta vốn chẳng có tình ý gì với ngươi, là ngươi bao năm nay cứ dây dưa không buông, nhất quyết muốn gả vào Trần gia ta. Nay chỉ bằng một quả tú cầu rách nát, liền muốn ta cưới ngươi sao?” Nghe thế, ta khẽ mỉm cười, ngón tay vươn ra chỉ về phía góc tường nơi gã ăn mày đang ôm chặt tú cầu. “Trần công tử đa nghi rồi, người mà Tang Vãn ta muốn gả… chính là hắn.”


