
Tiếng Ve Sầu Râm Ran
Người Viết Ẩn Danh

Tác giả Mộ Trầm Sở · Đã hoàn thành
Đăng ngày 18/03/2026 · Cập nhật 4 tháng trước
Tống lão gia lúc sa cơ lỡ bước, nhờ có phụ thân ta ra tay cứu mạng mới giữ lại được cái mạng nhỏ, bởi vậy ông đã mở lời đính ước ta cho mụn con trai duy nhất của ông là Tống Tử Thanh. Nào ngờ Tống mẫu vì mang bệnh dưỡng tại gia, lại cũng xem mắt và nhắm sẵn một cô nương khác cho Tống Tử Thanh. Bên nào cũng là lệnh của phụ mẫu, vạn bất đắc dĩ, Tống gia bèn định ước sẽ cưới cả hai vào cửa cùng lúc, xem như "tịnh đích" (hai chính thất ngang hàng – khác với bình thê: tuy cũng là ngang hàng nhưng người vợ thứ 2 vị trí vẫn thấp hơn chính thê). Hôm trước ngày rước dâu, ta vẫn như lệ thường lấy tiền bán đậu hũ đi mua thuốc mang tới cho Tống mẫu. Lại chẳng ngờ vô tình nghe được bà ta cùng vị hôn phu của ta đang mưu tính: kẻ được đón qua cửa trước sẽ làm thê, người vào cửa sau phải làm thiếp. Thê thì theo Tống Tử Thanh lên kinh ứng thí, thiếp thì lưu lại kiếm tiền nuôi gia đình, ngày ngày hầu hạ Tống mẫu. Mà nhà đầu tiên Tống Tử Thanh dự tính tới nghênh thân, lại chẳng phải nhà ta. Cô nương mà hắn đem lòng ái mộ, cũng chẳng phải là ta. Ta lặng lẽ xách gói thuốc trở về, nhìn gã thanh niên nghèo túng xơ xác mà ta từng cứu mạng bên ngoài sạp đậu hũ, rốt cuộc cất lời: “Sáng sớm mai tới cướp tân nương đi, ta sẽ biếu không ngươi một nồi đậu hũ bồ bao."
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Người Viết Ẩn Danh

zhihu

Kính Trung Hoa

Tạm Được Thôi

zhihu

Đánh Dấu Mặt Trăng