Ngày hôm sau, Chu thị c.h.ế.c.
Trận rét nàng Bân này đến quá đột ngột, không chỉ quật ngã công cữu.
Ngay cả Chu thị trên đường trở về, một bước giẫm phải mặt đất đóng băng tạm thời, hung hăng ngã văng ra ngoài, trán đập vào một góc nhọn, vong mạng tại chỗ.
Tâm phúc ma ma của bà ta khóc lóc giàn giụa nước mắt.
"Phu nhân đi đến nửa đường, đột nhiên đầu óc choáng váng, người liền ngã gục xuống. Ta khó khăn lắm mới đỡ được bà ấy lên, chân lại trượt một cái, sau đó cùng phu nhân va vào hòn non bộ, phu nhân vận khí không tốt, vừa vặn đập vào góc nhọn..."
Công cữu nghe kể về nguyên nhân và quá trình cái c.h.ế.c của Chu thị, hai mắt trợn trừng, tròng mắt chuyển hướng nhìn ta, nắm chặt lấy tay Thẩm Uyên.
"Lương thị là phúc tinh, con nhất định phải, nhất định phải đối đãi thật tốt với nàng ấy..."
Sau một hồi co giật, dần dần tắt thở.
Thẩm gia một lần nữa treo cờ tang.
Mặc dù có người nói ta là tai tinh, vừa vào cửa, Thẩm gia liền liên tiếp xảy ra chuyện.
Nhưng rất nhanh, tin tức về việc "ta là phúc tinh, ai tính kế ta, kẻ đó sẽ gặp xui xẻo", đã càn quét khắp kinh thành.
Thẩm Mặc không chịu nổi dư luận, tự xin xuất gia.
Tiền thị không biết là không chịu nổi lời bàn tán của người ngoài, hay là không chịu đựng nổi đả kích trượng phu xuất gia, vậy mà lại lựa chọn nuốt vàng tự sát.
Ta nói với Thẩm Uyên:
“Tiền thị tuy ngu xuẩn, nhưng xét cho cùng cũng là nàng dâu Thẩm gia đã qua cửa đường hoàng, lại là mối nhân duyên ngự tứ, lý ra phải được chôn vào phần mộ tổ tiên Thẩm gia."
Thẩm Uyên nhìn ta, trong mắt xẹt qua vẻ thâm tư.
Ta đón lấy ánh mắt dò xét của hắn, thản nhiên nói:
“Thẩm Mặc là một kẻ hồ đồ, nhưng hắn đã phải trả giá cho sự hồ đồ của bản thân.
Mọi chuyện dừng lại ở đây thôi."
Dù sao thì mối thù cần báo, cũng đã báo hòm hòm rồi.
33
Trở thành Võ An Hầu mới, ngày tháng của Thẩm Uyên cũng chẳng dễ chịu gì.
Trước tiên là chậu than trong thư phòng không hiểu sao đổ mấy lần, suýt nữa thiêu rụi đống sổ sách.
Lại đến con chiến mã mà hắn yêu quý nhất, không hiểu sao đột nhiên hoảng sợ, suýt nữa hất hắn xuống.
Tra tới tra lui, cũng chỉ là một chiếc đinh trên móng ngựa bị lỏng, chẳng ai bận tâm.
Tiếp đó là trên đường lâm triều, trục bánh xe ngựa bỗng nhiên kẹt cứng, hại hắn phải đổi xe ngay giữa phố.
Thợ thủ công kiểm tra nửa ngày, nói là do sỏi đá lọt vào lỗ trục, chỉ là trùng hợp.
Ta lắng nghe hạ nhân bẩm báo, cúi đầu tiếp tục lật sách.
Những thứ này, đều là mánh lới nhỏ trong thiên "Khí Giới".
Điểm tựa của chậu than hơi thay đổi một chút, chịu lực liền bị lệch; chất liệu đinh đóng móng ngựa pha thêm chút tạp chất, độ mài mòn liền nhanh hơn.
Còn về phần trục xe, cái đó phải cảm ơn ghi chép về sự co giãn vì nhiệt trong thiên "Ngũ Kim".
Mỗi một sự cố ngoài ý muốn, đều nhỏ nhặt không đáng nhắc tới.
Mỗi một sự cố ngoài ý muốn, đều không tra ra được bất kỳ sơ hở nào.
Thẩm Uyên càng thêm buồn bực.
Hắn mời đạo sĩ đến phủ làm pháp sự, lại đến miếu mời cao tăng tụng kinh.
Đạo sĩ nói trong mệnh hắn có tiểu nhân, hòa thượng nói hắn mạo phạm trúng thứ gì đó.
Hắn không tin.
Nhưng hắn cũng không dám không tin.
Bởi vì mỗi một sự cố ngoài ý muốn, đều trùng hợp xảy ra ngay sau khi hắn nảy sinh dị tâm với ta.
Ngày đó hắn cùng tâm phúc mưu sĩ nghị sự trong thư phòng, trong lời nói lờ mờ lộ ra ý tứ muốn thu hồi lại mấy mối làm ăn trong tay Lương gia.
Tên mưu sĩ đó quay đầu liền mách lẻo với ta.
Lão nương của tên mưu sĩ mắc bệnh phổi mãn tính, cần uống thuốc dài hạn, lại cần có người chăm sóc thường xuyên.
Tên mưu sĩ này dẫu cho không trung thành với ta, thì cũng phải cân nhắc đến tình hình thực tế.
Hôm sau, than lửa trong thư phòng của Thẩm Uyên liền đổ ụp.
Lửa không lớn, chỉ thiêu rụi mấy cuốn sổ sách của hắn —— vừa hay lại chính là sổ sách của mấy mối làm ăn đó.
Thẩm Uyên nhìn đống tro tàn đó, sắc mặt thay đổi liên tục.
Hắn bắt đầu lưu tâm.
Hắn phát hiện, mỗi khi hắn đối với ta có chút dị tâm, ngày hôm đó ắt có tai ương nhỏ.
Mỗi lần hắn động tâm tư không nên có, hôm sau ắt gặp chuyện ngoài ý muốn.
Hắn phát hiện, chỉ cần ta ở trong phủ, trên dưới Hầu phủ đều xuôi chèo mát mái.
Chỉ cần hắn đối xử tốt với ta, mọi việc đều thuận theo ý hắn.
Hắn bắt đầu sợ rồi.
Hắn thử lạnh nhạt với ta, liên tục ba ngày không bước chân vào cửa phòng ta.
Đêm ngày thứ ba, trên xà nhà phòng ngủ của hắn bỗng rơi xuống một viên ngói, đập trúng ngay bên gối hắn.
Chỉ lệch một tấc nữa thôi, là đập ngay lên đầu hắn rồi.
Thợ mộc trèo lên xem xét, nói là do lâu năm không tu sửa, chỉ là trùng hợp.
Thẩm Uyên nhìn viên ngói đó, thao thức suốt một đêm.
Ngày hôm sau, hắn đích thân đến viện của ta, mang theo trọn một hộp Đông Châu.
"A Diên," Hắn nắm lấy tay ta, "Mấy ngày nay ta công vụ bận rộn, lạnh nhạt với nàng rồi."
Ta nhìn hắn, dịu dàng khẽ mỉm cười.
"Thế tử gia nói gì vậy, chính sự mới là quan trọng."
Sau khi hắn rời đi, ta mở cuốn "Thiên Công Khai Vật" ra, lật đến thiên "Gạch Ngói".
Lâu năm không tu sửa?
Chẳng qua là tính toán chuẩn xác sức chịu tải, giở chút thủ đoạn trên xà nhà mà thôi.
Về sau nữa, Thẩm Uyên tin phục hoàn toàn.
Hắn bắt đầu gặp ai cũng nói, vị trí Thế tử này của hắn, toàn bộ đều là nhờ phúc của ta.
Hắn bắt đầu chỗ nào cũng kính trọng ta, cung phụng ta, sợ ta có mảy may điểm nào không như ý.
Ngày đó hắn bồi ta đến miếu dâng hương, lúc đi xuống bậc thang suýt chút trượt ngã.
Ta đưa tay đỡ lấy hắn một cái, sau khi hắn đứng vững, bỗng nhiên nắm chặt lấy tay ta.
"A Diên," Hắn hạ thấp giọng, "Có phải nàng... thật sự là thần tiên hạ phàm không?"
Ta nhìn hắn, mỉm cười.
"Thế tử gia nói đùa rồi. Ta chỉ là một người phàm, lấy đâu ra tiên khí?"
Hắn lắc đầu, siết chặt tay ta.
"Từ nay về sau, ta tuyệt đối không phụ nàng."
Ta cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Trong "Thiên Công Khai Vật", còn cất giấu rất nhiều thứ.
Ta nhẹ nhàng gấp sách lại, cất nó trở về ngăn bí mật.
Bóng đêm ngoài cửa sổ thâm trầm, tối nay Thẩm Uyên lại sắp đến rồi.
Ta đứng dậy, đối diện với gương đồng vuốt lại tóc mai.
Người trong gương đuôi mày sắc bén, nụ cười trầm ổn, một đương gia chủ mẫu được người người ca tụng.
Không ai biết, trong cuốn sách ố vàng kia, đang cất giấu lưỡi dao của một người phụ nữ.
Những lưỡi dao đó, không nhìn thấy, không chạm được.
Nhưng lại đủ để khiến một nam nhân, cung phụng ta cả đời.
<Hoàn>
Truyện do Mèo Bủng Beo thực hiện, Follow Mèo Bủng Beo để đón xem sớm nhất những bộ truyện mới và thú dzỵ nhé:
👉 Fanpage Mèo Bủng Beo