🍉

Chương 1

Chỉ Nguyện Năm Tháng Bình Yên · Hạ Văn Vũ Lâm

‹ Chương trướcChương sau ›

Đại thắng trở về, Hoàng thượng nở nụ cười giả tạo, hỏi ta muốn nhận ban thưởng gì.

Ta quỳ rạp xuống đất:

“Thần nữ to gan, xin Bệ hạ ban hôn."

Đầu ngón tay vốn đang hơi căng thẳng của Hoàng thượng lặng lẽ thả lỏng, kế đó Ngài cười lớn sảng khoái:

“Tốt! Hạ tướng quân muốn nhi lang nhà ai, cứ nói đừng ngại, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi."

Ngài đảo mắt nhìn quanh quần thần trong điện:

“Chư vị ái khanh, trẫm nói trước lời này ở đây — người mà Hạ tướng quân nhắm trúng, bất kể là xuất thân môn đệ nào, đều phải gả! Cho dù có là Thái tử phong quang tễ nguyệt của trẫm, trẫm cũng chuẩn tấu!"

Giữa bầu không khí tĩnh lặng như c.h.ế.c trong đại điện, ta ngẩng đầu, giọng nói thanh thoát:

“Thần nữ ái mộ Thất công tử phủ Thái phó, Lư Tề."

Chén trà trên ngự án rơi xuống vỡ tan. Thái phó Lư đại nhân thân hình lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã ngồi xuống đất.

Văn võ cả triều đều nghĩ ta điên rồi. Một nữ Hầu gia công cao át chủ, không thể không giao ra binh quyền, lại không cầu xin Tân khoa Trạng nguyên hay Thế tử thế gia để bù đắp, mà lại đi cầu cưới một thứ tử có thân mẫu làm thiếp, mồm mép đanh đá, đến cả cha ruột cũng chẳng buồn nhìn tới? Mà cha hắn, Lư Thái phó, lại chính là kẻ dâng sớ đàn áp ta dữ dội nhất!

Họ không hề biết rằng, khoảnh khắc này, ta đã chờ đợi suốt 3 năm dài.

1.

Các đại thần thi nhau khuyên Hoàng thượng nên thận trọng chuyện ban hôn.

Bọn họ chán ghét việc ta mang thân nữ nhi mà lại oai phong đến mức được phong Hầu, nhưng lại càng không cam tâm nhìn một vị tướng quân thực thụ bị mỡ heo làm mờ mắt.

Nhưng, Hoàng thượng làm sao nghe lọt tai cơ chứ?

Ngài ấy chỉ hận không thể để ta chìm đắm trong chốn ôn nhu hương.

Ngài ấy sợ ta.

Ta quá đỗi đáng sợ.

Mười sáu tuổi phi ngựa chi viện Nhạn Quan, dọa lui năm vạn thiết kỵ Bắc Man.

Mười bảy tuổi, dẫn hai ngàn rưỡi quân Huyền Giáp đang đêm đ.á.n.h úp Vương đình, chém đầu ba ngàn tên địch, bắt sống ba vạn.

Mười tám tuổi, tiêu diệt hoàn toàn Bắc Man, một trận chiến đổi lấy năm mươi năm thái bình cho Đại Ân.

Ngoại tổ phụ trước lúc lâm chung, nắm chặt lấy tay ta.

"Tuế Ninh." Ông gọi tên ta, từng chữ khó nhọc nặn ra từ sâu trong cổ họng.

Ta cúi người, lắng nghe lời dặn dò khò khè của ông:

“Cháu không thể đ.á.n.h tiếp nữa... Còn đ.á.n.h nữa, Đại Ân sẽ phải đổi chủ mất."

"Còn cháu," ngoại tổ phụ khựng lại, cố hít thở khó nhọc rồi nói tiếp, "Đến nửa phần lòng dạ tàn nhẫn cũng chẳng có, không làm chủ tử được đâu."

Ta đồng ý với ông.

Sau khi an táng ông xong, ta liền làm theo lời ông dặn: hồi triều, giao binh quyền, nhận tước Hầu, rước phu quân.

Cả triều đình đều mỏi mắt chờ xem ta sẽ chọn lang quân như thế nào —— Tân khoa Trạng nguyên? Hay Thế tử thế gia?

Ta đã được phong làm Vĩnh Định Hầu, phu quân của ta lẽ dĩ nhiên phải là nhân trung long phượng.

Vậy mà người ta xin cưới, lại là một thứ tử có thân mẫu làm thiếp, trên người chẳng có lấy nửa chức quan thực thụ, mồm mép lại chua ngoa đanh đá, đến cả cha ruột là Thái phó cũng chẳng buồn nhìn mặt — Lư Tề.

Bọn họ lén lút đồn đoán, hành động này của ta chẳng qua chỉ là cố ý làm màu để an lòng Thánh thượng mà thôi.

Nhưng họ lại không muốn ta thực sự rước cục nợ ấy về, khuyên can Hoàng thượng không được, bấy giờ bèn quay sang khuyên ta.

Đến khi thấy bộ dạng ta nâng niu đạo thánh chỉ kia trong lòng bàn tay, vô cùng trân trọng, bọn họ lại cảm thấy —— ta e là điên thật rồi.

Suy đi nghĩ lại cũng phải, trước sau trải qua nỗi nhục nhã bị từ hôn, rồi lại tự mình xông pha giữa màn mưa m.á.u gió tanh trên chiến trường, e là ta đã chẳng còn biết thế nào là một nam nhi tốt nữa rồi.

Một kẻ điên, lại còn là phụ nữ. Quãng đời về sau, hẳn là chẳng còn tiền đồ gì nữa.

Thế là, bọn họ lại ngầm hiểu ý nhau mà tránh đường đi vòng qua ta. Ngay cả Lư lão Thái phó, đáng lẽ ra phải vui mừng, thì lại không hề che giấu vẻ ghét bỏ, chê ta xúi quẩy.

Đã chừng ấy tuổi đầu, còn ép bản thân bước đi như bay, chỉ mong sao cách ta càng xa càng tốt.

Nhìn đôi chân bước đi run rẩy của lão, ta thầm cảm thán trong lòng: tuổi tác đã cao như vậy rồi, thôi thì nhường lão một chút vậy.

Thế là ta sải bước chậm lại.

Chậm đến mức trở thành người cuối cùng bước ra khỏi hoàng cung.

Vừa bước ra khỏi cổng cung, ống tay áo bỗng bị người ta dùng sức kéo lại.

Là La Toàn.

Hộ bộ Thị lang, cũng chính là kẻ từng từ hôn ta năm xưa.

Ánh mắt hắn như thể có hàng ngàn hàng vạn lời muốn tuôn trào.

Ta trầm giọng xuống:

“Ra chỗ vắng người rồi nói. Ta đi trước, ngươi đi theo sau."

Hắn có vẻ cực kỳ kinh ngạc.

Kinh ngạc vì ta gặp hắn mà lại không hề phẫn nộ cũng chẳng chán ghét, thậm chí còn bằng lòng gặp riêng hắn.

Điều này khiến cõi lòng hắn dâng lên niềm hy vọng vô bờ.

2.

Ta vòng vèo đi vào một con ngõ vắng vẻ, sâu trong ngõ khuất nẻo có một quán ăn nhỏ.

Vừa ngồi xuống không lâu, La Toàn đã bám theo vào.

Tiểu nhị dẫn hắn tới nhã gian của ta, nơi có một cánh cửa sổ hướng thẳng ra ngõ. Yên tĩnh và sáng sủa.

Khi La Toàn đẩy cửa bước vào, trên bàn đã bày sẵn vài món ăn vặt, đều là những món trước kia chúng ta thích gọi nhất.

Hắn ngồi xuống đối diện ta, nhìn những món đồ ăn kia, hốc mắt bỗng đỏ hoe.

Chút ôn nhu xưa cũ tựa hồ vẫn còn đó, nhưng thực chất, đã cách biệt ba năm trời.

Hắn nhón lấy vài hạt dưa, chậm rãi bóc vỏ lấy nhân, đẩy đến trước mặt ta —— hệt như thuở nào.

Ta nhẹ nhàng đẩy đĩa hạt dưa nhỏ ấy về lại:

“La Toàn, chúng ta hiện tại thế này, không hợp lễ nghĩa đâu."

Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung, trân trân nhìn ta.

"Tuế Ninh, hôm nay nàng xin ban hôn, cớ sao không xin cưới ta?"

Ta khẽ giật mình:

“Ngươi ư?"

"Ngươi chẳng phải đang có hôn ước với Tô gia sao?" Ta ngừng một lát, "Huống hồ, chúng ta đã chia xa từ lâu, làm sao có thể làm lại từ đầu được nữa?"

Hắn vội vã chồm người về phía trước:

“Tại sao không thể?"

"Tuế Ninh, chúng ta xa nhau, không phải vì ta không yêu nàng. Là do phụ thân ta gây sức ép, ta buộc lòng phải từ hôn —— ta không thể bất hiếu."

"Nhưng ta chưa từng phụ nàng, trong lòng ta từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất một mình nàng."

"Ba năm nay, ta chưa từng đến Tô phủ hạ sính, cũng chưa từng lén lút gặp Tô Nguyệt. Hôn ước kia, chẳng qua chỉ là lệnh cha mẹ, lời mai mối, bất cứ lúc nào cũng có thể hủy bỏ."

"Huống hồ nay thời thế đã khác, nàng chỉ cần tiện tay là có thể dễ dàng gọi ta về lại bên mình."

"Tại sao nàng lại không cần ta?"

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.