
Trọng Sinh Trở Về, Ta Đổi Mẹ Chồng
zhihu

Tác giả Gió Thổi Qua Tim · Đã hoàn thành
Đăng ngày 31/05/2026 · Cập nhật 2 tháng trước
Sống lại trở về đúng cái ngày cứu Mạnh Lương, hắn lê lết cơ thể lạnh cóng, dùng cả tay lẫn chân liều mạng bò ra xa để tránh mặt ta. Chỉ sợ dính líu đến ta dù chỉ là một chút. Lúc này ta mới biết, thì ra hắn cũng đã sống lại. Kiếp trước, ta cứu sống hắn khi hắn sắp c.h.ế.c cóng, còn tặng hắn bạc đi đường để lên kinh ứng thí. Sau khi đỗ đạt, hắn không phụ lời thề, bỏ ngoài tai mọi lời đàm tiếu để cưới ta làm thê tử. Đó vốn dĩ là một câu chuyện đẹp về tình yêu thề non hẹn biển, nhưng cuối cùng hắn lại phải mang nhục vì bị người đời chê cười là kẻ lấy kỹ nữ làm thê. Sự nghiệp chốn quan trường lận đận khiến hắn u uất mà c.h.ế.c. Trước lúc lâm chung, hắn ném cho ta một bức hưu thư, trong mắt chỉ còn lại sự oán hận: "Nếu có kiếp sau, ta thà c.h.ế.c cóng trong hố tuyết, cũng không muốn được ngươi cứu mạng." Ta tự thấy hổ thẹn với hắn, nên sau khi hắn qua đời, ta cũng dùng một dải lụa trắng t.r.e.o c.ổ đi theo. Nào ngờ vừa mở mắt ra, cả hai chúng ta đều cùng nhau sống lại. Đúng như mong muốn của hắn, kiếp này, ta đi lướt qua bóng dáng đang vội vã tháo chạy của hắn, quay sang cứu một gã thư sinh khác. Chẳng vì lý do nào to tát cả. Chỉ là ta vốn có lòng tốt, không thể trơ mắt nhìn người ta c.h.ế.c ngoài cửa lầu Phong Nguyệt được. Sau khi kỳ thi mùa xuân yết bảng, Tân khoa Trạng nguyên cưỡi con ngựa cao to dừng lại trước cửa lầu Phong Nguyệt, chuộc thân ép kỹ nữ hoàn lương. Ta nhìn vị thư sinh do chính mình cứu, tò mò lên tiếng hỏi: "Mạnh Lương, sĩ tử dự thi cùng khoa với công tử, hiện tại đỗ thứ hạng mấy rồi?" "Hắn á, đầu năm vì c.h.ế.c cóng đến mức hoại tử, phải cưa bỏ chân đi rồi, hiện tại đang xin ăn sống qua ngày ở một ngôi miếu hoang ngoài thành, nương tử tìm hắn có việc gì sao?" "Không có việc gì, ta chỉ thuận miệng hỏi chút thôi."
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

zhihu

Nguyệt Kiến Lam

Tâm Tư Đỏ Thẫm

Không rõ

Đào Hoa Bất Chửu Tửu

Thất Thất