🍉

Chương 1

Không Được, Nàng Ấy Vẫn Chưa Thể Ngỏm Đâu · Thập Vĩ

‹ Chương trướcChương sau ›

1.

Ta là công chúa lớn lên trong lãnh cung.

Mãi đến năm sáu tuổi, ta mới nhận lại người cha ruột của mình.

Kiệu liễn đến đón đã đợi sẵn ngoài cửa, những cung nhân nuôi nấng ta từ nhỏ vừa thay y phục cho ta, vừa thở dài thườn thượt.

“Tiểu điện hạ, đợi người hồi cung rồi… aizzz.”

Ta biết bọn họ đang lo điều gì.

Người cha ruột ta chưa từng gặp mặt kia, là một bạo quân.

Ông mắc chứng đau đầu.

Một khi phát tác, bất kể đúng sai, không phân trung gian, phàm là những kẻ ông còn nhớ ra được, toàn bộ đều chém đầu cho hả giận.

Ngoài những điều đó ra, ta còn biết vài chuyện mà bọn họ không biết.

Ví như, thế giới ta đang sống, thực chất là một quyển sách.

Cha ta, chính là đại phản diện trong đó.

Ta lặng lẽ quan sát những hàng chữ nhỏ trước mắt.

【Tới rồi tới rồi, bước ngoặt của toàn bộ câu chuyện tới rồi!】

【Tội nghiệp con gái của ta, con bé còn chưa biết người hầu ngày ngày ở bên mình đã bị kẻ xấu tráo đổi rồi nhỉ.】

【A a a con gái mau cởi y phục ra đi! Người này giấu kim độc trong cổ áo của con đó! Đợi kiệu vừa xóc lên một cái, kim độc đâm rách da, con sẽ lập tức tắt thở ngay!】

【Còn cả phản diện nữa, vốn dĩ hắn có thể bị tiểu công chúa đánh thức một chút nhân tính, đáng tiếc còn chưa kịp gặp mặt, con gái đã bị độc c.h.ế.c rồi. Từ đó về sau hắn càng phát điên loạn, lao thẳng một mạch trên con đường cuồng bạo, chưa đến một năm đã bị nam chính lật đổ.】

Ta không nhịn được mà rùng mình một cái.

Không được, ta còn chưa muốn c.h.ế.c!

Hoàn hồn lại, cung nhân đang giúp ta vuốt phẳng nếp nhăn nơi vạt áo:

“…Đợi người hồi cung rồi, nhất định phải nghe lời bệ hạ, đừng cãi lời người.”

“Tiểu điện hạ tâm địa mềm mại, ai gặp cũng thương, bệ hạ hẳn cũng sẽ không ngoại lệ.”

Ta nhìn bà ấy, bắt chước theo, cũng thở dài một tiếng.

Sau đó lặng lẽ rút từ cổ áo ra một cây kim, nhân lúc ôm bà, lại lặng lẽ đâm vào sau gáy bà.

“Chu cô cô, ta sẽ nhớ bà.”

Ta khe khẽ nói.

Phải rồi, ta chính là có một tật xấu như vậy.

Lòng ta, quá mềm.

2.

Ta là một công chúa mềm lòng.

Vừa nhìn thấy cha ruột ta lần đầu tiên, ta đã thấy thương người nam tử này.

Đừng thấy ông tôn quý ở ngôi cửu ngũ chí tôn, thân thể hẳn là không được khỏe.

Ông ngồi trên ghế, một tay chống trán, một tay khẽ gõ lên mặt bàn, cứ thế thản nhiên nhìn ta bò qua bậc cửa cao gần bằng cả đôi chân ta, hì hục đi tới trước mặt ông.

Ông khẽ nhíu mày:

“Ngươi…”

【Trời ơi! Con gái của ta vậy mà đã sống qua được phần mở đầu! Thật mong chờ lần gặp mặt đầu tiên của hai cha con này quá, con gái bảo bối sẽ nói lời gì để lay động trái tim người cha tàn bạo đây!】

Ta không để ông nói hết câu, liền cắt ngang:

“Cha ăn mặn lắm sao?”

Cha:

“?”

Bình luận:

【……?】

Con nói tiếp:

“Hay là chân cha gãy rồi? Cha dính luôn trên ghế à? Thấy con gái đi mấy bước này vất vả như vậy, cha không biết đứng dậy đón con một chút sao? Có cha nào làm vậy không?”

Ông sững người, ngay cả ngón tay đang gõ lên mặt bàn cũng khựng lại.

Ngự thư phòng rộng lớn rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.c chóc, ngoài cửa các thái giám đã quỳ rạp đầy đất.

Ta cũng cảm thấy bầu không khí có phần cứng ngắc.

Dù sao đây cũng là lần đầu ta gặp cha ruột, không nên làm đến mức khó coi như vậy.

Huống chi, ta là người tốt.

Người tốt thì nên khoan dung độ lượng, trước tiên lùi nửa bước.

Vì vậy ta ngẩng đầu lên, nặn ra một nụ cười rực rỡ:

“Không sao đâu cha, con tha thứ cho cha rồi, ai bảo con thương cha chứ.”

“Con thương trẫm?”

“Vâng ạ. Cha bận rộn chính vụ, không để ý tới mấy chuyện nhỏ này cũng là lẽ thường. Cha à, làm Hoàng đế chắc mệt lắm phải không?”

Thần sắc ông có phần dao động, bàn tay đặt trên bàn khẽ cuộn lại, giằng co mấy lần, cuối cùng vẫn dùng một tư thế vụng về mà chậm rãi đặt tay lên đỉnh đầu ta.

Ta đúng lúc bổ sung nửa câu còn lại:

“Vậy truyền ngôi cho con đi, con sẵn sàng thay cha gánh lấy phần mệt mỏi này.”

3.

Ta là người tốt, nhưng cha ta thì không.

Vừa dứt lời, trán ta liền bị búng cho một cái rõ đau.

Ngón tay vốn còn vụng về khi xoa đầu, giờ lại thành thạo thưởng cho ta một cú búng trán.

【Hỏng rồi, hỏng rồi! Phản diện mắc bệnh đa nghi, ghét nhất là kẻ nào nhòm ngó ngôi vị của mình, tiểu công chúa chạm phải vảy ngược của hắn rồi!】

【C.h.ế.c thật! Đúng là không được mà... Bạch Nguyệt Quang c.h.ế.c sớm của ta, đi đường bình an.】

Ta bị lời bình luận dọa cho hoảng, ôm đầu, lén lút quan sát sắc mặt của cha.

Cha cũng đang quan sát ta.

Chẳng mấy chốc, không biết nghĩ thông suốt điều gì, bỗng nhiên nở nụ cười quái dị.

"Quả nhiên, con đúng là nữ nhi của ta."

"Hả?"

"Con có dã tâm, điểm này rất giống ta, tốt lắm." Cha nói, "Trong thâm cung này, không có dã tâm thì chẳng sống nổi đâu, nhớ kỹ—"

Cha dừng lại.

Cha dừng lại lần nữa.

Cha dừng lại thêm lần nữa.

Cha nói:

"Nhớ kỹ nhé, Hằng Nga."

?

Hằng Nga là ai?

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.