🍉

Chương 2

Lệnh Nghi Có Sính Lễ · Con Mèo Chui Ra Từ Dòng Nước Trong

‹ Chương trướcChương sau ›

03

Sau khi ta rời đi, Bùi Diễn vẫn còn sợ hãi, thở hắt ra một hơi:

"Nàng ấy lúc nãy thật sự không nghe thấy gì chứ, dọa ta sợ c.h.ế.c khiếp."

Gã sai vặt lập tức hùa theo:

"Thiếu gia cứ yên tâm, Tiết tiểu thư chắc chắn không nghe thấy đâu, nếu nghe thấy thì sao có thể cười tươi như vậy, nàng ấy còn dặn dò ngài ngày mai đến sớm mà."

Bùi Diễn ngẫm lại cũng thấy phải, liền an tâm.

Hắn dặn dò gã sai vặt đi báo cho vài người bạn chơi thân thường ngày, tối nay cùng đến Túy Tiên lâu uống rượu.

Hắn còn cố ý nhấn mạnh một câu:

“Đừng quên mời Tạ thế tử."

Gã sai vặt nịnh nọt:

"Tiểu nhân rõ rồi, Tạ thế tử đối với người ngoài thì lạnh lùng, nhưng lại đặc biệt thân thiết với thiếu gia, chỉ cần thiếu gia mời, ngài ấy lần nào cũng tới."

Bùi Diễn khẽ cười nhếch môi, phẩy tay bảo gã lui xuống.

Tạ thế tử Tạ Tri Yến là nhân vật làm mưa làm gió nổi tiếng trong kinh thành, không chỉ tướng mạo đường hoàng, gia thế hiển hách, mà còn tuổi trẻ tài cao.

Mười lăm tuổi, hắn giấu thân phận tham gia khoa cử, đỗ ngay Trạng nguyên.

Mười sáu tuổi chạy ra biên cương đánh trận hai năm, lập vô số chiến công, được quân địch đặt cho danh xưng Ngọc diện Diêm la.

Nhất thời danh tiếng vang dội không ai sánh bằng, được vô số cô nương trong kinh thành ái mộ, săn đón.

Nhưng Tạ Tri Yến lại luôn cự tuyệt người ngàn dặm, không thích kết giao.

Bùi Diễn tính tình thiếu niên, ngày thường thích tụ tập bạn bè.

Đối với việc Tạ Tri Yến chỉ nể mặt một mình hắn, hắn cảm thấy vô cùng đắc ý và mãn nguyện.

Giữa lúc chén thù chén tạc, có người lên tiếng hỏi:

"Bùi Diễn, chẳng phải ngày mai ngươi phải đến nhà Tiết Lệnh Nghi đưa sính lễ sao? Sao hôm nay còn gọi bọn ta ra ngoài uống rượu?"

"Đúng đấy, Tiết Lệnh Nghi đó không dễ chọc đâu. Năm xưa ở Minh Nghĩa đường, nàng ta giúp tiên sinh bắt bao nhiêu lỗi của chúng ta, khiến chúng ta chịu phạt không biết bao nhiêu lần."

"Nhưng nàng ta có ngang ngược đến mấy thì vẫn phải làm bài tập giúp Bùi Diễn, vẫn phải mỏi mòn chờ Bùi Diễn mang sính lễ tới lần thứ ba thôi, ha ha ha."

"Bùi Diễn, ngươi lẽ nào không sợ Tiết Lệnh Nghi tức giận, không thèm gả cho ngươi nữa à?"

04

Bùi Diễn được mọi người tâng bốc đến vui vẻ.

Hắn nhớ lại hồi ở Minh Nghĩa đường, Tiết Lệnh Nghi đối với người ngoài luôn bày ra dáng vẻ thanh cao khó với tới.

Nàng xinh đẹp, học hành giỏi giang, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông.

Có rất nhiều thư sinh muốn tiếp cận lấy lòng nàng, nhưng đều chuốc lấy thất bại.

Bọn họ còn đánh cược, nếu ai có thể làm cho Tiết Lệnh Nghi mỉm cười với hắn, sẽ bao tiền rượu cho người đó một tháng.

Tiết Lệnh Nghi phiền phức không chịu nổi, liền ghi lại tên những kẻ dám đến thử, rồi tố cáo lên trước mặt tiên sinh.

Duy chỉ có với hắn - Bùi Diễn, Tiết Lệnh Nghi mới nở nụ cười ôn hòa, ăn nói nhỏ nhẹ.

Bùi Diễn được mọi người vây ở giữa, trong lòng vô cùng sung sướng.

Chẳng rõ là vì Tiết Lệnh Nghi đối xử với hắn khác biệt, hay vì ánh mắt ngưỡng mộ của đám đông.

Hắn lại nốc thêm mấy chén rượu, sắc mặt ửng đỏ, đắc ý nói:

"Tiết Lệnh Nghi đối với ta si tình một mảnh, không gả cho ta thì nàng ta còn có thể gả cho ai? Cho dù ngày mai ta không đến, nàng ta cũng chỉ đành mỏi mòn đợi ta mà thôi."

"Các ngươi thấy nàng ta cao quý khó với, ta lại thấy nàng ta cứng nhắc nhạt nhẽo. Sách đọc nhiều đến đâu, đàn gảy hay đến mấy, cũng chẳng bằng sự dịu dàng nhỏ nhẹ của ca nữ."

Lời của hắn khiến tất cả mọi người nín bặt.

Đem ca nữ nhảy múa bên ngoài ra so sánh với Tiết Lệnh Nghi, quả thực là quá đáng rồi.

Một chiếc chén rượu bị đặt mạnh xuống bàn, phá vỡ khoảnh khắc gượng gạo.

Tạ Tri Yến nãy giờ không lên tiếng, ánh mắt lúc này sâu thẳm, hắn chằm chằm nhìn Bùi Diễn, gằn từng chữ trầm giọng hỏi:

"Bùi Diễn, nói vậy là ngươi không thích Tiết Lệnh Nghi? Vậy ngày mai đưa sính lễ, ngươi cũng sẽ không đi, có đúng không?"

Lời này của hắn nghe thật kỳ lạ.

Bùi Diễn lại chẳng nhận ra, hắn nghĩ ngợi một lát rồi tỏ vẻ miễn cưỡng:

"Thôi bỏ đi, sính lễ cũng đã chuẩn bị xong rồi, ta cứ bỏ mặc nàng ta một chút, đợi qua giờ Thìn rồi hẵng đến, cho nàng ta biết trước mặt ta phải biết cúi đầu nhún nhường."

Tạ Tri Yến điềm nhiên nhếch mép:

"Bùi Diễn, ngươi quả thật thông minh xuất chúng, kiến giải độc đáo."

Hắn sai thuộc hạ đang đợi bên ngoài:

"Đem bình rượu ngon ủ trăm năm ta cất giữ tới đây, để Bùi công tử đêm nay uống cho thật sảng khoái."

Mọi người nhìn thấy dấu niêm phong của hoàng gia trên vò rượu, giật mình nhận ra đây là rượu ngự ban.

Bọn họ sao đã từng được uống thứ đồ tốt thế này, liền nhao nhao đòi nếm thử.

Bùi Diễn được Tạ Tri Yến xem trọng như vậy, lập tức thấy vô cùng nở mày nở mặt.

Hắn cứ hết chén này đến chén khác cùng Tạ Tri Yến nâng ly cạn chén, xưng huynh gọi đệ.

Tạ Tri Yến cũng khác hẳn ngày thường, ai mời cũng không từ chối, uống cạn không sót giọt nào.

Cho đến khi mùi rượu nồng nặc khắp phòng, tất cả mọi người đều say khướt ngủ thiếp đi.

Đôi mắt vốn dĩ đang lờ đờ của Tạ Tri Yến chớp mắt lại trở nên tỉnh táo.

Hắn đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Bùi Diễn đang ngủ say như c.h.ế.c.

"Đã có ngọc quý mà không biết trân trọng, vậy thì đừng trách ta đoạt ái nhân."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.