Ánh mắt mọi người nhìn ta lập tức trở nên phức tạp, thậm chí có kẻ còn lộ vẻ khinh thường.
Ngay cả Hoàng hậu cũng đâm ra nghi ngại.
Lời này của Bùi Diễn hỏi thật ác độc, chỉ trích ta từ hôn để bám cành cao.
Nhưng rốt cuộc là vì sao, trong lòng hắn chẳng lẽ không rõ?
Ta đứng dậy vừa định mở miệng giải thích, Tạ Tri Yến đã đỡ lời.
Hắn đã dẫn theo mấy người bạn cùng uống rượu với Bùi Diễn hôm đó tới, trầm giọng nói:
"Bùi Diễn, ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, việc ngươi làm ngươi không dám nói, vậy thì để bọn họ nói thay ngươi."
12
Sắc mặt Bùi Diễn trắng bệch, hắn cuống quýt lắc đầu với mấy người kia, ra hiệu cho họ im miệng.
Mấy người đó lại nhìn nhau một cái, không chút do dự nói:
"Lần đầu tiên Bùi Diễn mang sính lễ đến cho Tiết Lệnh Nghi, là cố ý làm cho chim nhạn tắt thở, lần thứ hai cũng là cố tình làm mòn dây thừng từ trước dẫn đến rương lễ bị rơi xuống đất."
"Lần nạp sính này trước đó Bùi Diễn tìm chúng ta uống rượu, là muốn dùng chuyện say rượu làm cớ lỡ giờ, đánh vào thể diện của Tiết Lệnh Nghi. Hắn nói dù hắn không đi, Tiết Lệnh Nghi cũng đành phải mỏi mòn đợi hắn."
Bùi Diễn tức đến đỏ bừng mặt, giận dữ quát:
"Các người câm miệng cho ta! Ta coi các người là huynh đệ, các người vậy mà dám bán đứng ta, hành vi của kẻ tiểu nhân!"
Sắc mặt mấy người kia cũng chẳng khó coi, cười mỉa mai:
"Bùi Diễn, sao ai cũng thành huynh đệ của ngươi thế? Chúng ta chỉ là uống vài chén rượu với nhau thôi."
"Nói đi cũng phải nói lại, Tiết Lệnh Nghi có biết bao nhiêu người muốn cầu thân, ngươi chiếm giữ hôn ước với nàng ta, ba lần đều cố tình không đi nạp sính, căn bản là không muốn cưới nàng, cớ sao lại làm trễ nải người ta vô ích."
"Đúng vậy, theo ta thấy, ngươi căn bản chẳng hề xứng với Tiết Lệnh Nghi."
Bùi Diễn không khống chế được cơn phẫn nộ, lao về phía mấy người đó định đánh nhau, liền bị thị vệ cưỡng ép kéo ra.
Hắn chỉ thẳng mặt bọn họ, nhất thời ngay cả nói cũng không trọn câu:
"Ngươi ngươi, các ngươi, ta phải tuyệt giao với các ngươi!"
Cục diện quả thực quá khó coi, ta trầm giọng lên tiếng:
"Bùi Diễn, ngươi đừng làm loạn nữa!"
"Ta đã cho ngươi cơ hội, đợi ngươi đến hết giờ Thìn, quá tam ba bận. Ta và ngươi giải trừ hôn ước là điều hiển nhiên, ta nhận sính lễ của Tạ Tri Yến cũng chẳng có gì là không thỏa đáng."
Bùi Diễn không phục, ngụy biện:
"Lệnh Nghi, bọn họ đều nói xằng nói bậy, nàng đừng tin, hai lần trước đều là sự cố, lần này cũng là vì Tạ Tri Yến, nếu không phải tại hắn, ta chắc chắn..."
Ta ngắt lời hắn, thản nhiên nói:
"Đủ rồi, lời ngươi nói hôm đó ở tửu lâu, ta đều nghe thấy hết rồi."
"Không cần phải nói thêm nữa, Bùi phu nhân tới đón ngươi rồi, ngươi hãy theo bà ấy về đi."
Lần này Hoàng hậu nương nương vốn không mời Bùi phu nhân, bà nghe tin Bùi Diễn làm loạn tiệc ngắm hoa mới tất tả chạy tới.
Bà lập tức ngăn lại những lời Bùi Diễn định thốt ra, hoảng sợ thưa:
"Thỉnh an Hoàng hậu nương nương, là Bùi Diễn không hiểu chuyện quấy nhiễu nhã hứng của nương nương, thần phụ lập tức đưa hắn về hảo hảo quản giáo."
Hoàng hậu nương nương không biểu cảm nói:
"Bùi Diễn có lỗi trước, Tiết Lệnh Nghi hủy bỏ hôn ước với hắn không hề có điểm nào trái khuấy, bổn cung không hy vọng lại phải nghe thêm ai bàn tán về chuyện này nữa."
"Bùi phu nhân, Bùi Diễn quả thực nên được quản giáo cẩn thận, nếu hắn sau này vẫn làm càn như vậy, nữ nhi nhà ai dám gả? Tự khắc bậc làm cha mẹ như các ngươi phải đau đầu thôi."
Bùi phu nhân cung kính:
“Tạ ơn Hoàng hậu nương nương chỉ điểm."
Bà lôi theo Bùi Diễn đang đầy vẻ không cam tâm vội vã rời khỏi.
Trải qua màn ầm ĩ này của hắn, sau này hắn muốn bàn chuyện hôn sự thì khó khăn vô cùng.
Mà hôn sự của ta và Tạ Tri Yến vốn định là vào ba tháng sau.
Trong triều bỗng nhiên ban bố một đạo chính lệnh, khiến ta vô cùng đắn đo do dự.
13
Kể từ khi nữ tử có thể tới Minh Nghĩa đường học tập, khát vọng được tham gia khoa cử của nữ tử cũng ngày một cao.
Nhưng vì lực cản quá lớn, gần mười năm qua vẫn chẳng thể mở rộng thi hành.
Năm nay Hoàng thượng và bá quan văn võ cuối cùng cũng nhượng bộ, thí điểm cho phép nữ tử tham dự kỳ thi khoa cử.
Khi phụ thân mang tin tức này về, phản ứng đầu tiên của ta là tim đập thình thịch, ngạc nhiên vui sướng đến mức cả đầu ngón tay cũng run rẩy.
Nhưng giây tiếp theo, ta lại nhớ tới hôn kỳ cùng Tạ Tri Yến.
Nếu ta muốn thi khoa cử, nhất định phải hoãn lại ngày thành thân.
Đang lúc không biết mở miệng ra sao, Tạ Tri Yến lại tất tả chạy đến tìm ta, thở còn chưa ra hơi đã nói:
"Tiết Lệnh Nghi, nàng đã biết tin nữ tử được tham gia kỳ thi khoa cử lần này chưa."
"Nàng có muốn tham gia không?"
Ta nhìn hắn, kiên định gật đầu:
"Ta muốn."
"Nhưng mà..."
Hắn mỉm cười nói:
"Nàng muốn là được, không có nhưng nhị gì hết."
"Lệnh Nghi, nàng có biết ta động lòng với nàng từ khi nào không? Chính là khoảnh khắc ở Minh Nghĩa đường, khi nàng văn tứ dạt dào, hạ bút thành văn, dáng vẻ đó của nàng vô cùng thu hút."
"Ta không muốn trở thành hòn đá cản đường của nàng, nếu nàng không chộp lấy cơ hội lần này, ngay cả ta cũng sẽ nuối tiếc thay cho nàng."
Ta nhớ tới những tháng ngày cùng tranh luận với hắn, đáy mắt đong đầy ý cười:
"Tạ Tri Yến, ngươi đợi ta, ta nhất định sẽ cho ngươi thấy bản lĩnh của ta."
14
Trước kia chỉ được nghe nói đến tình cảnh tham gia khoa cử qua lời các nam tử.
Lần này được đích thân trải nghiệm ở trường thi, trong lòng ta ngập tràn kích động.
Hít sâu vài hơi, ta định tâm tĩnh khí bắt đầu làm bài.
Trạng thái tập trung cao độ, thời gian trôi qua chớp mắt.
Đợi đến khi ta bước ra khỏi trường thi, sắc mặt đã tái nhợt, nhưng đầu óc lại vô cùng linh hoạt.
Phụ thân và Tạ Tri Yến thấy ta bước ra, lập tức tiến đến đón đầu, đồng thanh hỏi liên tiếp mấy câu.
Ta vui vẻ cười đến híp cả mắt.
Bất luận kết quả ra sao, nắm bắt được cơ hội này đã là không còn gì hối tiếc nữa rồi.
Trong lúc vội vã, ta hình như nhìn thấy bóng dáng Bùi Diễn, vẻ mặt hắn chẳng có vẻ gì là nhẹ nhõm, định bước về phía ta, nhưng mới đi một bước liền khựng lại.
Sau khi yết bảng, mọi người đều sửng sốt.
Trong ba vị trí đứng đầu, vậy mà lại xuất hiện tên của một nữ tử!
Tiết Lệnh Nghi.
Các đồng môn ở Minh Nghĩa đường lại chẳng hề cảm thấy kinh ngạc, còn mang theo sự thán phục rằng vốn dĩ phải nên như thế.
Sau đó, chính là tham gia thi đình, diện kiến Hoàng thượng.
Ta không kiêu ngạo không tự ti, đối đáp trôi chảy.
Dù cho là những quần thần có thành kiến với ta cũng chẳng thể bới lông tìm vết.
Đến lúc sắp xếp thứ bậc, Hoàng thượng đắn đo suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ban cho ta ngôi vị Thám hoa.
Tân khoa Thám hoa cưỡi ngựa dạo phố, áo bào đỏ chói lòa, trâm hoa rủ lụa.
Tiết mục lần nào thi đình xong cũng có, nay lại phá lệ nhộn nhịp huyên náo.
Hương nang, khăn tay của các cô nương tựa hồ như mưa rơi lả tả, trong ánh mắt họ mang theo tia sáng lấp lánh, vinh dự ngập tràn.
Con đường này không chỉ một mình ta đang bước, mà bọn họ cũng đang sánh vai.
Sau này nhất định sẽ có thêm vô vàn nữ tử tham gia khoa cử ghi danh bảng vàng, bước vào thi đình.
Chỉ cần cho chúng ta cơ hội tham dự.
15
Ta được nhận một chức quan Biên tu thất phẩm.
Quan chức tuy nhỏ, ta lại tận tâm tận lực.
Dù cho lúc đầu đồng liêu có chút lời xì xào, ta cũng có thể dùng thực lực khiến bọn họ câm miệng.
Hôn sự giữa ta và Tạ Tri Yến cũng vì vậy mà trì hoãn hết năm này sang năm khác.
Cảm giác bước vào chốn quan trường thật quá tốt đẹp, ta chỉ muốn dốc sức thăng quan, tranh thủ nắm thêm quyền định đoạt.
Tương lai chắc chắn có thêm vô số nữ giới bước chân vào quan trường, ta phải vì họ mà mở lối đi phía trước.
Còn về phần Bùi Diễn, ở lần thi khoa cử thứ ba hắn mới rốt cuộc có tên trên bảng, phụ thân hắn kiếm cho hắn một chức sự nhàn hạ.
Bây giờ hắn có gặp lại ta thì đã phải khom lưng hành lễ rồi.
Bùi Diễn sống lây lất qua ngày, chẳng màng đến công vụ, bàn chuyện cưới xin thêm mấy lần đều không thành.
Hắn càng thêm sa sút, dần dà đâm ra nghiện rượu, đến cả phụ thân hắn cũng triệt để thất vọng về hắn, dứt khoát chuyển hướng sang bồi dưỡng thứ tử.
Đến năm thứ tám, ta đã thăng lên hàng Chính tứ phẩm.
Cũng chính năm này, ta cuối cùng cũng cùng Tạ Tri Yến hoàn thành hôn lễ.
Đêm tân hôn, ta hỏi Tạ Tri Yến:
"Chàng có hối hận vì đã chờ đợi ta nhiều năm như vậy không?"
Hắn ngập tràn thâm tình, ôm chặt lấy ta thở dài:
"Không hối hận, vinh quang của nương tử, ta tự thấy vinh hạnh theo."
"Ta cam tâm tình nguyện."
Sóng đỏ cuộn trào, nến đỏ cháy tàn.
Chẳng phụ đêm xuân khoảnh khắc này...
<Hoàn>