🍉

Chương 8

Nữ Chủ Nàng Đi Rửa Mông Rồi · Cửa Hàng Đồ Tang Lễ Bạch Trạch

‹ Chương trướcChương sau ›

22.

Đến ngày Tạ Ninh Viễn khải hoàn hồi kinh, ta cùng Đoạn Thành Cẩm cũng vào cung xin chỉ ban hôn.

Vì chân Đoạn Thành Cẩm vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nên ta là người đẩy xe lăn đưa hắn vào điện.

Vừa tới cửa đại điện, đã nghe Tạ Ninh Viễn cao giọng:

"Thần nguyện lấy quân công cầu xin Hoàng thượng ban hôn cho thần cùng tỳ nữ Xuân Hỷ làm chính thê, kính xin thánh thượng tứ hôn! Lại xin cho thê tử của thần một phong cáo mệnh!"

Ta đứng ngẩn ra nhìn hắn.

"Tạ Ninh Viễn, ngươi không sao chứ, cầu cưới ta làm gì?"

Tạ Ninh Viễn nhìn thấy ta, mừng rỡ vô cùng.

"Xuân Hỷ, ta biết mà, ngươi vẫn còn để tâm tới ta, nghe ta khải hoàn liền chạy vào cung tìm ta ngay!"

Ừ, nhìn là biết, chân thì khỏi mà đầu chắc chưa khỏi hẳn đâu.

Hắn không nghĩ xem với thân phận của ta, một mình sao vào được hoàng cung?

Thấy ta không đáp, Tạ Ninh Viễn định nắm tay ta.

"Được rồi, Xuân Hỷ, cả kinh thành ai chẳng biết ngươi hầu hạ bên cạnh bản thế tử suốt ba năm."

"Trừ bản thế tử ra, ai còn dám lấy ngươi? Ai còn dám cưới ngươi?"

"Nay bản thế tử lấy quân công cầu hôn ngươi, lại xin cáo mệnh cho ngươi."

"Thiên hạ này, ngoài ngươi ra ai có được vinh quang ấy? Đừng giận nữa, trở về với ta đi!"

Ta vẫn trố mắt nhìn hắn, nhất thời không biết nói gì.

"Tạ Ninh Viễn, ngươi đầu óc có vấn đề à?"

"Ta khi nào nói sẽ lấy ngươi chứ?"

Tạ Ninh Viễn: "Ngươi đã hầu hạ bản thế tử ba năm, chẳng lẽ không gả cho bản thế tử, còn muốn gả cho ai?"

Đúng lúc này, Đoạn Thành Cẩm mới lên tiếng: "Thứ lỗi, nàng cũng đã hầu hạ bản thế tử ta ba năm."

"Bản thế tử hôm nay cũng tới xin chỉ ban hôn."

"Cái gì!"

Tạ Ninh Viễn kinh ngạc vô cùng, trừng lớn hai mắt nhìn Đoạn Thành Cẩm trước mặt.

"Ngươi… ngươi là thế tử phủ Nhiếp chính, vị đại tướng quân oai danh vang dội năm nào???"

"Xuân Hỷ, ngươi dám sau lưng bản thế tử dây dưa với nam nhân khác?"

23.

Đoạn Thành Cẩm xuất thân hoàng tộc, ngay cả đương kim Hoàng đế cũng phải gọi hắn là đại biểu ca, cha hắn lại còn là nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, quân công để cầu thân cũng hơn xa Tạ Ninh Viễn.

Thế là, ta trở thành thế tử phi phủ Nhiếp chính vương.

Tiểu Hoàng đế nói: "Ái khanh, trẫm biết ngươi lần này chiến công hiển hách, nhưng... hắn là đại biểu ca của trẫm đấy."

Nhiếp chính vương: "Tạ thế tử, bản vương xem phủ Trấn Bắc Hcác ngươi cũng chẳng coi trọng Xuân Hỷ cô nương lắm, chi bằng nhường cho phủ Nhiếp chính chúng ta đi."

Đoạn Thành Cẩm: "Trong mắt ta, Xuân Hỷ chưa từng là nha hoàn nô tỳ gì cả, nàng là đại ân nhân cứu mạng, là người giúp ta đứng dậy lần nữa, ta muốn dùng hết thảy cả đời này để báo đáp nàng!"

Tạ Ninh Viễn không ngờ cầu thân bằng quân công mà vẫn thất bại, bị đả kích vô cùng.

Hắn nắm chặt lấy ta: "Xuân Hỷ! Ngươi nói với họ, người ngươi yêu là bổn thế tử, ngươi muốn làm thế tử phi phủ Trấn Bắc Hầu, chứ không muốn làm thế tử phi phủ Nhiếp Chính Vương!"

"Ngươi nói đi, nói đi, ba năm tình cảm của chúng ta ngươi quên hết rồi sao?"

Đoạn Thành Cẩm: "Thứ lỗi, nàng và ta cũng có ba năm cảm tình, mà còn tốt hơn với ngươi!"

Ta vô cùng đắc ý.

Không ngờ Xuân Hỷ ta cũng có ngày được nhiều người xem trọng đến thế.

"Không sai, người ta thích là Đoạn thế tử, Tạ thế tử lui sang một bên đi."

"Đừng cản trở ta làm thế tử phi phủ Nhiếp chính."

"Này, năm xưa chẳng phải ngươi bảo, ta đến làm thông phòng còn không xứng, làm thiếp càng không mong sao?"

"Ta rộng lượng lắm, nếu ngươi còn thích ta quá thì cũng được, ta không ngại thu nhận ngươi làm ngoại thất không danh không phận đâu."

Ban đầu ta cũng chỉ nói đùa cho hả giận thôi.

Ai ngờ đầu óc Tạ Ninh Viễn đúng là... đặc biệt.

Hắn lập tức đáp ngay: "Ngoại thất thì ngoại thất!"

Văn võ bá quan trong triều: "???"

24.

Tạ Ninh Viễn thật khiến người ta sợ hãi, ta cùng Đoạn Thành Cẩm vừa được ban hôn liền chuồn mất, chỉ sợ bị hắn bám theo.

Ngày đại hôn, chúng ta cố ý không mời hắn.

Nhưng không hiểu sao, ta ngồi trong phòng tân hôn cứ cảm thấy bất an lạ thường.

Tẩu tử vỗ về ta: "Đừng sợ, phủ Nhiếp chính phòng bị nghiêm ngặt, hắn chẳng thể nào vào được đâu."

Ta cũng tự an ủi mình: "Mong là như vậy..."

Đêm ấy, ta cùng Đoạn Thành Cẩm bái đường, xong nghi lễ, đãi khách xong xuôi, đang định lên giường nghỉ ngơi.

Nào ngờ, dưới gầm giường bỗng thò ra một cái đầu.

"Xuân Hỷ, chẳng phải đã hẹn cho ta làm ngoại thất rồi sao? Ta đã mua nhà sát ngay phủ Nhiếp chính đây này, đây là chìa khóa, đợi nàng thành thân xong nhớ qua tìm ta nhé!"

Đoạn Thành Cẩm siết chặt nắm tay, giận dữ: "Bổn thế tử còn ở đây! Đường đường là ngoại thất mà dám xông vào tận nhà!"

Trên đầu ta, chầm chậm nổi lên một dấu hỏi lớn: "?"

<Hoàn>

----------------
Giới thiệu truyện (nếu mấy bồ thích thể loại hài hài tẻn tẻn thế này, thì cùng Mèo đọc 1 bộ cùng tác giả nhé, bộ này cũng hài điên): 👉Ta Và Phu Quân Con Cháu Đầy Đàn

Ta cùng phu quân bị sơn tặc bắt cóc.

Đám sơn tặc kinh hô:

"Người đẹp!"

Phu quân khẽ cảnh cáo ta:

"Chốc nữa, bất kể bọn chúng muốn làm gì nàng, tuyệt đối không được phản kháng, đừng để liên lụy tới ta."

Ta rưng rưng nước mắt gật đầu, dù sao phu quân yêu tỷ tỷ của ta, cưới ta cũng là bất đắc dĩ, hắn không lo cho ta cũng phải.

Ngay giây sau, phu quân liền bị ba tên sơn tặc kéo đi.

"Ta ở trong ngục đã lâu, nào từng gặp qua lang quân tươi mới như thế này?"

Phu quân vùng vẫy, khiến đám sơn tặc không vui, tát cho hắn hai cái.

Ta vội vàng khuyên:

"Phu quân, lát nữa bất kể bọn họ làm gì chàng, chàng cũng đừng phản kháng nhé! Giữ mạng là quan trọng nhất."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.