🍉
Bìa truyện Ta Chỉ Muốn Thẩm Tiểu Tử

Ta Chỉ Muốn Thẩm Tiểu Tử

Tác giả Xia · Đã hoàn thành

Lượt đọc
55.459
Yêu thích
43
Chia sẻ
11
Số chương
8

Đăng ngày 09/11/2025 · Cập nhật 6 tháng trước

Giới thiệu

Ta xuyên thành tiểu nữ nhi thô lỗ của vị Đại tướng quân thô lỗ. Ta có hai vị ca ca, các huynh ấy cũng như phụ thân, thời chiến ra trận g.i.ế.c địch, ngày thường luyện binh thao võ, rất hiếm khi ở lại trong phủ. Nương ở Tướng quân phủ thấy quạnh quẽ, bèn năn nỉ phụ thân sinh thêm một đứa nữa. Phụ thân thương nương vất vả sinh nở, nói với nương: "Phu nhân, nhà ta đã có hai nhi tử, như thế đã đủ rồi, không cần sinh thêm, thân thể của phu nhân mới là quan trọng." Nương khuyên mãi không lay chuyển được phụ thân, bèn tự mình ăn diện thật xinh đẹp, làm nũng với phụ thân: "Phu quân, chàng chẳng lẽ không muốn nhìn thấy một tiểu nương tử giống hệt thiếp sao?" Phụ thân ta lập tức ngơ ngẩn, không nghĩ thêm được gì nữa. Mười tháng hoài thai, một sớm sinh nở. Từ tay bà mụ đón lấy ta, thấy quả nhiên là một nữ hài, nương vui mừng khôn xiết. Người luôn ao ước có một tiểu nữ nhi bám lấy mình, làm nũng với mình, mềm mại dịu dàng. Nhưng đời đâu như ý. Ta tuy lớn lên dung mạo giống hệt nương, xinh đẹp yêu kiều, nhưng tính nết lại thô lỗ giống phụ thân không sai một chút. Không thích thêu thùa nữ công, cũng chẳng ưa son phấn phấn hương. Không thích quấn lấy nương làm nũng, chỉ thích quấn lấy các ca ca, ca ca cầm thương thì ta cũng cầm thương, ca ca ăn thịt lớn ta cũng ăn thịt lớn, ca ca tỉ thí với người, ta cũng xách một tiểu tử lên đánh nhau. Nhìn ta vẻ ngoài thì hồng hào trắng trẻo, mà trên mặt lại toàn là mồ hôi với bùn đất hòa lẫn chảy xuống. Nương khóc. Đây là lần đầu tiên sau bao năm lấy phụ thân, nương phải lau nước mắt. Phụ thân coi trời đất như cỏ rác, chỉ xem nương là bảo vật duy nhất. Nương khóc, người liền trừng mắt nhìn ta, mắt trợn to suýt nữa thì lòi cả con ngươi ra. Ta sợ quá, chui tọt vào lỗ chó trốn ra ngoài tướng quân phủ. Một mình lang thang bên ngoài đến tận trời tối, cũng không dám quay về. Cứ nghĩ đến vẻ mặt phụ thân khi nổi giận, ta liền càng đi xa tướng quân phủ hơn. Đi mãi, đi mãi, chẳng hay lạc đường tự lúc nào. Một ngày trôi qua, vừa mệt, vừa đói, vừa buồn ngủ. Lúc nào không hay, ta tựa vào một mô đất ngủ thiếp đi. Đợi khi tỉnh lại, đã thấy mình ở trong tướng quân phủ. Trên giường của chính mình. Nương ngồi bên giường rơi lệ, phụ thân đứng nhìn ta, thần sắc phức tạp, môi run lên, rõ là sắp mắng người. Ta vội vàng bò dậy, quỳ lạy phụ thân, nhận lỗi. Nương lập tức ôm ta vào lòng. Người ngăn phụ thân lại: "Chớ trách Tử Khanh, con bé đã biết lỗi rồi, hơn nữa nó đã sợ hãi đến thế này, phu quân, chàng hãy tha cho nó đi." Phụ thân ta ngực phập phồng, thấy nương xót ta, lại cố nén, dằn lửa giận xuống.

📑 Danh sách chương(8)

💬 Bình luận

Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Truyện cùng thể loại