Kiếp trước, Bùi Hoài Cẩn là kẻ coi trọng sự công bằng nhất.
Lời hứa hẹn về hôn ước giữa hai nhà thế gia, hắn trao cho ta.
Nhưng lại đem thiên mệnh chim khách chọn chủ trao cho Giang Vân Sinh.
Có điều, thiên mệnh chẳng thể thắng nổi rào cản gia thế.
Ta làm chủ mẫu, nàng ta làm quý thiếp.
Bùi Hoài Cẩn vì mong muốn sự công bằng.
Hắn đem ấn chủ mẫu cùng toàn bộ quyền bề trên ở hậu viện giao hết cho ta.
Nhưng lại đem tình cảm và sự thiên vị dồn hết cho nàng ta.
Thế là,
Ta vì hắn nuôi dạy con cái, phụng dưỡng song thân, lo liệu việc trong phủ và chu toàn mọi bề, nhưng vẫn chẳng đợi được hắn liếc nhìn ta lấy một lần.
Hắn cho nàng ta sớm tối kề cận, muôn vàn xót thương, dốc lòng trao gửi và cả một đời thiên vị, chưa từng để nàng ta phải chịu thiệt thòi mảy may.
Cho đến khi hậu viện bốc cháy, hắn cứu nàng ta, mà vứt bỏ ta ở lại.
Ta giữ gìn khuôn phép cả một đời, lần đầu tiên mở miệng chất vấn hắn, ta đã sai ở đâu?
Hắn đến cả việc ngước mắt nhìn ta cũng cảm thấy phiền chán:
"Thiên mệnh thuộc về nàng ấy, báo ứng đổ lên ngươi, là ngươi cậy thế ép người, tự làm tự chịu."
Hóa ra cả một đời chịu đựng tủi nhục của ta, đều là báo ứng.
Ta hạ dược vào trong nước trà, kéo bọn họ cùng nhau kết thúc cái gọi là báo ứng của riêng ta.
Lúc mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đúng vào cái ngày chim khách ngậm hoa, thiên mệnh chọn chủ.
01
"Chim khách ngậm hoa rơi vào nhà họ Giang, là thiên mệnh đã chọn Vân Sinh, mẫu thân, người phải chấp nhận."
Bùi Hoài Cẩn đội mão ngọc, mặc áo xanh thẫm, một tay dắt Giang Vân Sinh, một tay bưng bình Quan Âm có nhành hoa rơi bên trong, ánh mắt lướt qua mặt ta, rành rọt từng chữ đòi danh phận:
"Thiên mệnh thuộc về nàng ấy, hôn sự đáng lý phải dành cho Vân Sinh!"
Đáng lý phải dành cho Vân Sinh?
Câu nói này kiếp trước ta đã nghe vô số lần.
"Ta đã nhận lời trước đám đông sẽ cưới cùng lúc cả hai, Vân Sinh đáng lý nên mặc hỷ phục màu đỏ thẫm."
"Ngươi đã giữ ấn chủ mẫu, viện chính đáng lý phải dành cho Vân Sinh."
"Ngươi đã chiếm vị trí chính thê, ân sủng đáng lý phải thuộc về Vân Sinh."
"Ngươi đã khiến nàng ấy phải chịu cúi đầu trước người khác, đáng lý nên để nàng ấy được trút giận."
Mỗi một câu "đáng lý" của hắn, đều giương cao ngọn cờ "công bằng", ép ta phải lùi bước.
Hết bước này, lại đến bước khác.
Cuối cùng lùi đến tận đám cháy do Giang Vân Sinh cố ý gây ra.
Hắn quả nhiên giống hệt như Giang Vân Sinh dự liệu, lướt qua ta, bế bổng nàng ta lên, không thèm ngoảnh đầu lại mà xông thẳng ra cửa.
Ta cũng sợ c.h.ế.c.
Bị đè dưới thanh xà ngang, ta suy sụp gào gọi tên hắn.
Nhưng bước chân hắn chỉ khựng lại một cái chớp mắt, ném lại một câu:
"Ngươi tính kế nàng ấy, đáng lý phải chịu chút bài học."
Mà bài học của ta, chính là bỏ lại đôi chân vĩnh viễn trong trận lửa đỏ rực ấy.
Sau khi mọi chuyện ngã ngũ, chân tướng bày ngay trên án thư, hắn lại chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái:
"Vân Sinh xưa nay vốn nhát gan, nếu không phải bị ép đến đường cùng, làm sao nàng ấy dám ôm lòng quyết c.h.ế.c để cùng mất mạng với ngươi. Huống hồ, ngươi là chủ mẫu, đèn đuốc dầu thông, đáng lý ra phải do ngươi trông nom cẩn thận."
Từng câu "đáng lý" của hắn hết lần này tới lần khác dồn ta đến bờ vực thẳm.
Bước cuối cùng này, ta không muốn lùi nữa.
Thọ yến của Bùi mẫu, bọn họ không cho phép một kẻ thọt như ta ló mặt ra.
Nhưng lại muốn lấy kết quả mà ta đã thức trắng hai đêm để sắp xếp, đem đi mua danh tiếng tốt đẹp cho Giang Vân Sinh.
Kẻ tốn công sức là ta, người được tiếng thơm lại là nàng ta.
Ta không làm ầm ĩ, nhưng cũng chẳng gật đầu.
Chỉ là lúc Giang Vân Sinh đến viện của ta khóc lóc, Bùi Hoài Cẩn đến viện của ta đòi hỏi, Bùi mẫu đến viện của ta o ép.
Ta tự tay rót cho mỗi người bọn họ một bát trà.
Ta giữ gìn khuôn phép cả một đời, tự thấy bản thân chưa từng làm chuyện gì có lỗi với bất kỳ ai trong số họ, cớ sao lại không hiểu nổi vì đâu mà rơi vào kết cục thê thảm nhường này.
Cho nên ta lần đầu tiên mở miệng chất vấn Bùi Hoài Cẩn, hắn chán ghét ta đến mức này, rốt cuộc thì ta đã làm sai ở đâu.
Hắn đến cả ngước mắt nhìn ta cũng cảm thấy phiền phức:
"Thiên mệnh thuộc về nàng ấy, báo ứng giáng xuống ngươi. Đó là báo ứng cho việc ngươi cậy thế chèn ép người khác, ngang ngược cướp đoạt ấn chủ mẫu, quả đắng ngày hôm nay đều là do ngươi tự làm tự chịu."
Hóa ra cả cuộc đời chịu đựng uất ức của ta, chẳng qua chỉ là báo ứng vì phá hỏng thiên mệnh.
Bùi mẫu khuyên ta rộng lượng, đừng cứ mãi bám lấy chuyện cũ không buông.
Giang Vân Sinh bảo ta hãy an phận, đừng làm mọi người thêm khó xử.
Đến cả Bùi Hoài Cẩn cũng bảo, một kẻ thọt làm chủ mẫu chỉ khiến tất cả mọi người mất hết thể diện.
Bọn họ ép ta nhượng bộ bằng những lời nói thao thao bất tuyệt, vừa cướp đoạt vừa đòi hỏi đến mức khản cổ khô môi.
Cuối cùng, trong từng ngụm trà tẩm độc, ta kéo theo tất cả bọn họ cùng nhau chấm dứt cái gọi là báo ứng của riêng ta.
"Không được!"
02
Bùi phu nhân trước mắt siết chặt chiếc khăn tay, gượng gạo bào chữa.
"Hải đường rủ dẫu tượng trưng cho sự phú quý, nhưng suy cho cùng vẫn không bằng điềm lành của hoa đào. Đổi một con chim khách và cành hoa đào khác, làm lại thử xem."
Bùi Hoài Cẩn bật cười khẽ:
"Mẫu thân nếu đã giao phó hôn sự cho thiên mệnh, thì nên chấp nhận sự an bài này."