🍉

Chương 10

Tái Sinh Xuân · Tiểu A Thất

‹ Chương trướcChương sau ›

18

Giang Vân Sinh g.i.ế.c hại đại thần trong triều, bị phán xét lưu đày cả nhà.

Bùi Hoài Cẩn cũng ở trong số đó.

Lúc bọn họ đeo gông xiềng, nhếch nhác rời khỏi thành, ta đã tới tiễn một đoạn.

Bùi Hoài Cẩn nhìn thấy ta, khóe mắt hắn đỏ hoe:

"Uyển Hoa, mọi chuyện không phải như vậy."

"Nàng vốn dĩ nên gả cho ta, nắm ấn chủ mẫu, làm một người chủ mẫu rộng lượng ôn hòa, thay ta dạy dỗ con cái, vì ta phụng dưỡng song thân, vì ta lo liệu việc trong ngoài, đối với ta một lòng một dạ..."

"Nhưng đó là báo ứng thuộc về ta, không phải sao?"

Những lời ta đập thẳng vào mặt hắn, khiến cả người hắn run lên vì kinh hãi.

Ta nhìn hắn từ trên cao xuống, nói tiếp:

"Sự công bằng mà ngươi mong cầu, g.i.ế.c người đền mạng, thấy thế nào?"

"Thiên mệnh mà ngươi muốn, nàng ta làm chuyện phạm pháp, ngươi cũng phải bồi mạng theo, thì sao đây?"

"Cái báo ứng mà ngươi vẫn luôn rao giảng, chính là giúp nàng ta cướp đoạt hôn sự, rồi chôn vùi cả gia tộc nhà ngươi."

"Bùi Hoài Cẩn, quả đắng ngày hôm nay, đều là do ngươi lòng tham không đáy, cái gì cũng muốn lại còn mù quáng mà tự chuốc lấy."

Ta nhét vào tay nha dịch áp giải một túi bạc nén lớn, nhờ bọn họ dọc đường nỗ lực "chiếu cố" thật tốt người quen cũ của ta.

Báo ứng của ta nằm ở kiếp trước, còn báo ứng của bọn họ lại trải dài trên con đường xa xăm dằng dặc kia.

Ngày hôm ấy tuyết rơi gió thổi thật lớn.

Bông tuyết rơi trên mặt ta, hóa thành hai hàng nước mắt nhạt nhòa.

Ta cuối cùng, cũng đã bước ra khỏi cái kiếp trước từng giam hãm ta đến c.h.ế.c kia rồi.

Vừa xoay người lại, Bùi Tuần khoác áo choàng lớn, đứng vững chãi giữa trời tuyết.

Tuyết lớn phủ trên hàng mi hắn, hắn đưa về phía ta một túi hạt dẻ rang:

"Mua ở thành nam đấy, ăn lúc còn nóng đi."

Khóe môi ta cong lên, vươn tay về phía hắn.

Tuyết lớn tung bay, mái tóc đen như nhuốm màu sương trắng.

Bàn tay này, đã nắm lấy thì chính là cả một đời.

Ngoại Truyện: Bùi Tuần

1

Ta có một giấc mộng.

Trong mộng, cái điềm lành thiên mệnh mà Bùi Hoài Cẩn mong cầu, lại rơi xuống đầu nữ nhi nhà họ Giang.

Hắn cưới cùng lúc thê thiếp, Uyển Hoa ốm liệt giường ròng rã nửa năm.

Khi ta vội vã chạy về kinh thành, trên lưỡi đao vẫn còn vương màu gió sương của Bắc thành.

Ta lại dồn nàng ấy vào con ngõ nhỏ phía sau, cầu xin nàng ấy chọn ta.

Nhưng trong đôi mắt ngấn lệ kinh hoảng của nàng ấy, ta chỉ nhìn thấy sự sợ hãi và trốn tránh.

Suy cho cùng ta vẫn không đành lòng, đành buông tay ra, nàng ấy như nguyện gả cho Bùi Hoài Cẩn làm chính thê.

Vậy mà lại bị mẹ chồng ức hiếp, bị thiếp thất chĩa mũi dùi, bị Bùi Hoài Cẩn chán ghét.

Nàng ấy ngày qua ngày héo mòn nơi hậu viện.

Ta ngày qua ngày lẩn trốn trong sự không cam lòng vì bị vứt bỏ.

Cho đến khi một trận hỏa hoạn lớn, giam hãm nàng ấy - người đã bị vứt bỏ.

Ta lao vào biển lửa, kéo nàng ấy ra ngoài, nhưng lại đ.á.n.h rơi miếng ngọc bội mà nhiều năm trước ta từng nhặt được từ dưới hồ nước.

Nàng ấy nhận ra chuyện ta từng cứu nàng ấy, khóc lóc vô cùng thảm thiết.

Nhưng ta không cần sự biết ơn, thứ ta muốn chỉ là trái tim nàng ấy.

Chỉ là, trái tim nàng ấy đã trao trọn cho Bùi Hoài Cẩn rồi.

Về sau, ta bị tàn phế, hủy mất nửa khuôn mặt, trốn ở ngoại ô kinh thành chẳng dám đối mặt với nàng ấy.

Cho đến dịp mừng thọ của mẫu thân Bùi Hoài Cẩn, bọn họ lại tiếp tục o ép nàng ấy.

Ta hoảng hốt lao tới nhà họ Bùi, khoảnh khắc đẩy cánh cửa gỗ ra, tuyết mỏng trĩu nặng trên vai làm cong cả sống lưng ta.

Ta đã chậm một bước, nàng ấy dùng chén trà tẩm độc cùng c.h.ế.c chung với bọn họ rồi.

Giây phút ấy, vạn vật tĩnh lặng, trong cơn trời đất quay cuồng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của ta.

Nàng ấy nằm trong vòng tay ta, ngoan ngoãn hệt như lúc còn sống, ta ngay cả ôm chặt một chút cũng sợ nàng ấy sẽ đau.

Thế nhưng đôi mắt cứ hễ nhìn thấy ta là sẽ cụp xuống kia, đã vĩnh viễn chẳng thể mở ra được nữa.

Nàng ấy ra đi vào mùa đông năm hai mươi ba tuổi.

Lồng ngực ta nhói đau nghẹn ứ, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Mới hiểu ra, việc buông tay để nàng ấy rời đi trong con ngõ nhỏ ngày hôm đó, chính là lỗi lầm lớn nhất của ta.

Mười năm sau đó, ta quỳ lạy cọ rách đầu gối trên bậc thang Trường Sinh, gục c.h.ế.c dưới chân Bồ Tát, dùng m.á.u nơi đầu tim để cầu xin một kiếp sau.

Ta tự nhủ, lần này.

Nàng ấy không đồng ý, ta liền cướp về.

2

Ta quất ngựa chạy như bay, áo lông cáo nhuốm đẫm m.á.u tươi, vội vã trở về nhà họ Bùi.

Ngọn gió lạnh thấu xương lùa qua cửa lớn thổi bay mái tóc đen của nàng ấy.

Nàng ấy ngồi ở một bên, những ngón tay thon dài siết chặt lấy ống tay áo rộng, trầm tĩnh, ngoan ngoãn.

Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt tĩnh lặng kia, lại chất chứa sự không cam lòng và oán hận.

Bàn tay nắm chặt chuôi đao của ta đang run rẩy, thế nhưng vẫn phơi bày sự thật ra trước mặt nàng ấy.

Khi miếng ngọc bội đến muộn mất một đời kia được đặt lên mặt bàn, lần đầu tiên nàng ấy ngước mắt lên nhìn.

Nàng ấy nói, nàng ấy muốn gả cho ta.

Trái tim ta đập liên hồi.

Trong đầu chỉ văng vẳng duy nhất một câu nói——Ta gả cho ngài.

Ta thầm nghĩ, biển lửa núi đao của kiếp này, ta nhất định phải vì nàng ấy mà bổ đôi xẻ dọc xông pha.

Nàng ấy vốn là một nữ tử ôn thuận, lần đầu tiên làm chuyện làm trái lẽ thường chính là từ hôn.

Tổ mẫu nàng ấy sẽ trách phạt nàng ấy sao?

Chắc chắn rồi!

Vì vậy, ta đã tới nhà họ Lục, dâng lên nhược điểm của Đông cung và điểm yếu của Hoàng hậu, kéo nàng ấy ra khỏi tấm bồ đoàn trong từ đường.

Nàng ấy đứng dưới hiên nhà, ánh đèn hắt sáng lên những giọt nước mắt lóng lánh trong đôi mắt nàng ấy.

Bởi vì Bùi Hoài Cẩn chưa từng chở che cho nàng ấy, nên nàng ấy mới thấy tủi thân.

Ta đem chiếc vòng ngọc của mẫu thân lồng vào cổ tay nàng ấy, từ nay về sau sẽ không còn ai dám khiến nàng ấy phải chịu ấm ức nữa.

Về sau, ta dùng chút thủ đoạn tống cổ Bùi Hoài Cẩn đi xa, cũng đem gia quy ra để rèn giũa trói buộc thứ nữ nhà họ Giang.

Bùi Hoài Cẩn không thể cho nàng ấy sự vẹn toàn và thiên vị, thế nhưng mười năm tình nghĩa của hắn sẽ khiến Uyển Hoa phải băn khoăn và do dự.

Thế nên, hắn cứ cút đi cho khuất mắt.

Thái tử cười nhạo ta:

"Một vị Bắc ti Trấn phủ công minh chính trực, cũng có ngày biết làm chuyện thiên vị lách luật sao?"

Ta cụp mắt xuống.

"Trước kia ta không có điểm yếu, nhưng nay thì có rồi."

Ta hất mi mắt lên nhìn ngài ấy:

"Nàng ấy rất lo lắng cho ngài."

Nụ cười của Thái tử bỗng cứng đờ.

Ta đứng dậy:

"Nha hoàn bên cạnh ngài, khiến nàng ấy bất an."

"Hộ Quốc tự, ta nhất định phải đi."

Kiếp trước ta trung quân.

Kiếp này ta trung thành với trái tim mình.

3

Nàng ấy đã tự tay kết liễu ả tỳ nữ kia.

Khi ta đuổi kịp tới bờ vực, nhìn thấy nàng ấy cách nguy hiểm gần đến thế, mà cách ta lại xa đến vậy.

Sự kinh hãi và hoảng loạn, khiến bàn tay ta run lẩy bẩy không thể nào khống chế nổi.

Ánh mắt nàng ấy rơi trên gương mặt ta, hệt như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì, chỉ muốn tìm đường chạy trốn.

Ta dùng áo choàng rộng lớn che đi vết m.á.u vương trên tay áo nàng ấy, ôm chặt lấy nàng ấy, kéo ra xa khỏi bờ vực, và cũng tự thề với lòng mình cả đời này sẽ giữ nàng ấy cách xa mọi sự nguy hiểm.

Thái tử nhìn thẳng vào mắt ta, bàn tay ngài ấy siết chặt đến mức gân xanh nổi hằn lên.

Ngài ấy không tin ta, không chịu g.i.ế.c ả tỳ nữ đó, ép Uyển Hoa phải tự mình nhúng chàm ra tay.

Ngài ấy đang sợ hãi, và cũng đang hối hận.

Hệt như ta vậy.

Về sau, Uyển Hoa ốm liệt giường một thời gian dài.

Nhưng khi bệnh tình vừa mới có chút khởi sắc, nàng ấy đã xoay đôi mắt đen láy ướt át cầu xin ta:

"Giúp ta tìm một người."

Cái tên rơi trên giấy trắng, lại trùng khớp hoàn toàn với giấc mộng của ta.

Sự không cam lòng và oán hận của nàng ấy thực sự quá sâu nặng.

Đè nén đến mức khiến nàng ấy chẳng thể nào sống thảnh thơi.

Cho nên, ta để nàng ấy tự tay đi trút giận.

Người do ta tìm, giấy tờ hồ sơ do ta tạo, chốn nha môn cũng do ta lên tiếng dọn đường sẵn, chỉ chờ nàng ấy ra tay sử dụng.

3

Ta bắt Bùi Hoài Cẩn phải quỳ sụp trong hỷ đường của ta, quỳ mọp ngay trước mặt nàng ấy.

Dùng tình nghĩa phu thê mặn nồng của chúng ta, cùng với tiếng gọi thẩm thẩm kia.

Nghiền nát cái giấc mộng hão huyền phi thực tế của Bùi Hoài Cẩn, cùng với sự ngây thơ si tâm vọng tưởng của hắn.

Người của nàng ấy, vào ngày hôm đó đã được nàng ấy sai đi đ.á.n.h trống đăng văn.

Triệt để phá nát bét mối hôn sự của Bùi Hoài Cẩn.

Chén rượu giao bôi cạn đáy, chúng ta động phòng hoa chúc.

Lúc nàng ấy tựa trong vòng tay ta mơ màng buồn ngủ, đã cất tiếng hỏi ta, nàng ấy rất thâm độc, ta có sợ nàng ấy không.

Ta phủ nụ hôn xuống.

Ta chỉ sợ nàng ấy... chịu không nổi.

4

Sau này, nàng ấy bước vào thư phòng của ta, lục lọi những tệp hồ sơ vụ án của ta.

Ánh mắt nàng ấy dừng lại ở cái tên Ninh vương, mãi ngập ngừng không chịu rời đi.

Sau khi nàng ấy rời đi, ta lật ra xem, đầu ngón tay gõ nhẹ lên cái tên biểu đệ của Ninh vương.

Đêm đó, ta cùng Thái tử kề tai bàn mưu tính kế đến tận đêm khuya.

Nàng ấy muốn thấy m.á.u.

Chúng ta liền rút đao ra.

Gã mặc áo xanh thẫm vừa bước vào cửa đã bị bịt kín miệng mũi ngộp thở đến mức suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Thanh dao của thứ nữ nhà họ Giang mới cứ thế danh chính ngôn thuận mà găm phập vào sau lưng gã.

Sau đó,

Người của Thái tử xông thẳng vào trong, bất động thanh sắc nhét những bức thư có thể vạch trần mưu đồ tạo phản của Ninh vương vào trong tay áo gã.

Ninh vương bị Bệ hạ ruồng bỏ, Quý phi bị đày vào lãnh cung.

Nàng ấy đứng dưới mái hiên, ngước nhìn ánh đèn rực sáng, cười đến mức bật cả nước mắt.

Nàng ấy nắm chặt lưỡi đao, g.i.ế.c kẻ đáng phải g.i.ế.c, cuối cùng cũng chịu buông bỏ làm lại chính mình.

Ta ẩn mình trong góc tối, đứng lặng yên không nhúc nhích dõi mắt nhìn nàng ấy.

Nàng ấy đã trả xong thù, đã trút được hận, trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng, trưởng thành biến thành một dáng vẻ hiên ngang có thể đương đầu với mọi bão táp mưa sa.

Mùa xuân hoa nở rộ năm sau, những khóm hoa hải đường trong sân viện của chúng ta nở rực rỡ đến độ chói mắt.

Có một điều nàng ấy không hề hay biết, đóa hoa mà Bùi Hoài Cẩn từng tặng cho Giang Vân Sinh, thật ra chẳng đáng là bao.

Ta đã huấn luyện tới mười con chim khách, tự thân chúng ngậm mười nhành cây non mang tới, ươm trồng chật kín cả hậu viện của chúng ta.

Hoa hải đường cùng với điềm lành thiên mệnh, bung nở rực rỡ vào chính cái mùa xuân mà chúng ta bước vào cuộc đời của nhau.

Ta thầm nghĩ, cuối cùng chúng ta cũng có thể bắt đầu một kiếp nhân sinh thuộc về riêng chúng ta rồi.

<Hoàn>

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.