🍉

Chương 1

Thiên Hạ Đệ Nhất · Phản Cốt

‹ Chương trướcChương sau ›

Sau khi mẹ đẻ qua đời, ta không thể tiếp tục nán lại trong nhà được nữa.

Trong cơn giận dữ, ta đi hành thích Hoàng đế, vui vẻ rước ngay án chu di cửu tộc.

Cả nhà đều bị tống vào ngục, chỉ có một mình ta bình an tẩu thoát.

Ta quỳ gối trước mộ cha, dập đầu một cái:

“Cha, người cứ chờ đó, nữ nhi nhất định sẽ trả thù cho mọi người!"

Về sau ta gả nhầm kẻ tệ bạc, phu quân thay lòng đổi dạ, hắn đòi viết thư bỏ ta.

Ta lại đi hành thích Hoàng đế, thế là cả nhà hắn cũng vui vẻ nhận án chu di cửu tộc.

Ta một lần nữa thành công tẩu thoát.

Cuối cùng ta trở về sư môn, nhưng lại bị vu oan giá họa.

Vừa định đi hành thích Hoàng đế, còn chưa kịp lên đường thì một đạo thánh chỉ đã ban xuống, diệt sạch cả môn phái của ta.

Hoàng đế:

“Lần sau muốn g.i.ế.c kẻ nào thì cứ nói thẳng, đừng có đến hành thích trẫm nữa."

01

Trước khi mẫu thân lâm trọng bệnh, đã đưa ta đến Mặc môn cầu học.

Đợi đến khi ta học thành tài trở về, cảnh vật trong nhà đã hoàn toàn thay đổi.

Phụ thân mới cưới một thê tử trẻ đẹp, sinh ra một người con trai thừa kế được coi trọng và một nữ nhi được yêu thương.

Ta vừa mới về đến nơi, kế mẫu liền viện cớ trong nhà không còn phòng trống, bắt ta phải ở trong phòng chứa củi chật hẹp, rách nát.

Ta nhịn.

Muội muội tơ tưởng vị hôn phu của ta, bày mưu tính kế để ta phải gả cho một tên ngốc nổi tiếng ở kinh thành.

Ta cũng nhịn.

Nhưng đệ đệ thi khoa cử thi trượt, phụ thân lại đổ lỗi do phong thủy có vấn đề, đòi dời mộ của mẫu thân quá cố của ta.

Chuyện này thì ta không thể nhịn được nữa.

Trong cung yến, giữa lúc mọi người đang trò chuyện cười nói vui vẻ.

Ta từ trong tay áo rút ra một thanh đoản kiếm, hét lớn một tiếng:

“Nữ nhi của Hộ bộ Thị lang, Vân Vô Ý, hôm nay thay trời hành đạo, g.i.ế.c c.h.ế.c bạo quân!"

Sau đó cầm kiếm lao thẳng về phía Hoàng đế.

"C.h.ế.c đi! Cẩu Hoàng đế!"

Hoàng đế:

“Hả?"

Ta đuổi, hắn trốn, chúng ta đều có cánh cũng khó thoát.

Cuối cùng chúng ta chạy quanh cây cột mười vòng.

Ta bởi vì chạy quá chậm, vậy mà lại bị Hoàng đế đuổi kịp.

Thị vệ hét lớn:

“Vương phụ kiếm! Vương phụ kiếm!"

Hoàng đế không tìm thấy trường kiếm, bèn tiện tay xách một tên thái giám cao sáu thước ở ngay bên cạnh lên để nghênh địch.

Tên thái giám cũng hét lớn một tiếng:

“Thái giám dũng cảm, Vương Phụ Kiếm, thề sống c.h.ế.c bảo vệ bệ hạ!"

Sau đó bắt đầu há miệng điên cuồng cắn xé không khí.

(Vương phụ kiếm: Điển tích từ thời Tần Thủy Hoàng, khi sát thủ Kinh Kha hành thích Hoàng đế, kiếm của Tần Vương để bên hông, vì kiếm quá dài nên luống cuống không thể rút được kiếm ra khỏi vỏ, lúc đó có người hét “Vương phụ kiếm” ý là bảo Tần Vương đẩy kiếm ra sau lưng để có không gian rút được kiếm.

Còn ở đây tên thái giám lại vô tình tên là Vương Phụ Kiếm, nên ông ta lại tưởng gọi mình, tự cho mình là thanh kiếm, phải bảo hộ Hoàng đế.)

Trời ạ, dắt chó đi dạo mà không xích lại, đúng là một tên Hoàng đế vô ý thức!

Ta sợ bị lây bệnh dại, đành ôm hận chịu trói.

Hoàng đế từ trên cao nhìn xuống ta, đầy hứng thú hỏi:

"Ngươi là vì trẫm lật đổ Hi triều, chấm dứt thời kỳ loạn lạc nên mới hành thích trẫm sao?"

"Không phải."

"Vậy là vì trẫm lạm dụng cực hình, tàn bạo độc đoán?"

"Cũng không phải."

"Vậy thì, trẫm thật sự rất tò mò, rốt cuộc là có thâm thù đại hận gì đáng để ngươi mạo hiểm nguy cơ mất đầu tới hành thích trẫm?"

Một khuôn mặt tuấn tú trẻ trung đến mức quá đáng sát lại gần, khiến ta vô thức lùi về sau mấy bước.

Ta khẽ ho một tiếng, dùng giọng nói mà tất cả mọi người có mặt đều có thể nghe thấy, dõng dạc nói:

"Dù sao thì ta cũng không phải vì sợ Hoàng đế phát hiện phụ thân ta tham ô nên mới đi hành thích đâu!"

Phụ thân nhắm nghiền hai mắt, lăn đùng ra ngất xỉu.

"Cũng không phải vì sợ Hoàng đế phát hiện kế mẫu ta cho vay nặng lãi nên mới đi hành thích đâu!"

Kế mẫu hét lên một tiếng thất thanh, cũng ngất đi.

"Càng không phải vì sợ Hoàng đế phát hiện đệ đệ ta gian lận thi cử, muội muội ta..."

Còn chưa nói xong, đệ đệ và muội muội đã mặt mũi trắng bệch ngã gục xuống đất không dậy nổi.

Ta liếc nhìn bốn cái xác bày sẵn nằm ngay ngắn trên mặt đất, suy nghĩ vài giây, rồi cũng nằm xuống luôn.

"Tóm lại, ta làm vậy là vì chính nghĩa."

Hoàng đế im lặng một hồi lâu:

“Cả nhà các ngươi đúng là không có một ai tốt đẹp cả, đúng không?"

Ta dùng cách thức trực tiếp nhất, thẳng thắn nhất, khách quan nhất, chân thật nhất, ngắn gọn nhất, không vòng vo nhất và đâm trúng tim đen nhất để trả lời hắn.

"Đúng vậy."

Hoàng đế cũng bày tỏ cõi lòng vô cùng thẳng thắn:

“Chu di cửu tộc."

Một tiếng lệnh ban xuống, địa chủ ở Hoài Tây lập tức vơi đi một nửa.

Trên pháp trường, bà con thân thích ngồi chật kín, cả nhà đoàn tụ.

Ta kinh ngạc nhìn quanh bốn phía, phát hiện có rất nhiều họ hàng mà ta chẳng hề quen biết.

Cảm giác nếu như Hoàng đế có thoái vị thì cũng có thể đi làm nghề tìm người thân thất lạc.

Mặc kệ là quen hay không quen, mỗi một người họ hàng đều đang mắng chửi ta.

"Đường Vô Ý, ngươi muốn c.h.ế.c thì tự mình đi mà c.h.ế.c đi, dựa vào đâu bắt bọn ta phải c.h.ế.c cùng ngươi!"

"Ông trời không có mắt! Đường gia chúng ta lấy thi lễ nề nếp truyền gia, làm việc thiện tích đức, rốt cuộc là đã đắc tội với ai cơ chứ?"

"Đường Thanh ta cẩn trọng tỉ mỉ, làm tròn bổn phận, chưa từng làm ra một chuyện gì bôi nhọ gia phong, thế mà lại sinh ra cái thứ nghiệt chướng là ngươi, hủy hoại tính mạng của gần một trăm nhân khẩu cả nhà Đường gia ta! Sớm biết có ngày hôm nay, ta đáng lẽ phải bóp c.h.ế.c đứa nghịch nữ nhà ngươi!"

Thật đúng là mắng lớn ồn ào như mưa rào, mắng nhỏ rầm rì như tỉ tê.

Ồn ồn ào ào xen kẽ mắng chửi, đầu lớn đầu nhỏ rơi rụng lốp bốp xuống sàn.

Thật là một cái nhìn không thấy đầu người đâu luôn!

Dù sao thì ta cũng đã theo họ của mẫu thân đổi thành họ Vân rồi, haha, bọn họ mắng ai chứ có liên quan gì đến ta đâu.

Cuối cùng, lúc sắp tới lượt ta.

Ta nhẹ nhàng vùng vẫy một cái, dùng nội lực làm đứt tung xiềng xích bằng sắt cùng với sự trói buộc của cửu tộc, đứng dậy vẫy vẫy tay.

"Phụ thân, hôm nay ta không về ăn cơm đâu nhé."

Nói xong, giữa vô số ánh mắt khiếp sợ, hoảng hốt, phẫn nộ và tuyệt vọng, ta thi triển khinh công phóng đi ngàn dặm, tẩu thoát khỏi pháp trường.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.