15
Biển người tấp nập, ánh lửa ngút trời.
Diều gỗ của Mặc môn lượn vòng trên không, che khuất cả bầu trời.
Máy bắn đá và thang mây tập kết dưới thành, xếp hàng ngay ngắn.
Còn có một cỗ máy khổng lồ xa lạ đang chầm chậm tiến về phía tường thành, đất đá như bị cày xới nứt toác sang hai bên, vô số lưỡi dao xoáy làm bằng sắt tinh luyện lóe lên ánh sáng sắc bén dưới ánh trăng.
Đó là "Địa Hành Long" của Mặc môn, thứ chỉ từng xuất hiện trên bản phác thảo của các bậc tiền bối, đại sư huynh vậy mà lại chế tạo ra được.
Ta nhớ lại thuở nhỏ, ta nhớ mẫu thân đến mức bật khóc, để dỗ dành ta, sư huynh liền tiện tay làm ra rất nhiều chim gỗ biết cử động cho ta chơi.
Chỉ có điều nay chúng đều đang bay lượn trên bầu trời.
Ta ngước nhìn bầu trời mà sầu não.
Dẫu cho khinh công của ta có tuyệt diệu đến đâu, cũng khó lòng mà bước lên trời.
Ngay lúc ta đang ngẩn người, Tạ Minh Lang đã đâu vào đấy điều động binh mã, hạ lệnh phái người đi an ủi bá tánh.
Ta ủ rũ nói:
“Lần này e là ta không giúp được gì cho ngươi rồi."
"Không sao."
Hắn đứng giữa lối đi trong cung, ngẩng đầu nhìn những chiếc diều gỗ kia, khuôn mặt được ánh trăng nhuộm thành màu ngọc bích tràn đầy vẻ bình thản, giống như đã đợi rất lâu rốt cuộc cũng đợi được đến khoảnh khắc này.
"Đây không phải là chiến trường của ngươi, mà là của trẫm."
Phía sau hắn, cũng vang lên một tiếng nổ ầm ầm vang dội.
"Sư tỷ, mau tránh ra!"
Ta vừa ngoảnh đầu lại, liền thấy sư đệ của ta dẫn theo một đám người, đẩy một khẩu Lôi Đình đại pháo xông ra.
"Khai hỏa! Khai hỏa!"
Thân pháo giật mạnh về phía sau, đạn sắt từ nòng pháo bay vút ra, "Đoàng" một tiếng, một chiếc diều gỗ trúng đạn rơi xuống.
Còn có mấy sư đệ quen mắt đang bưng hỏa thương bắt đầu bắn đồng loạt.
Nhìn cảnh này mà tiểu não của ta cũng muốn teo lại luôn.
Đây là thời cổ đại mà, ai lại đi nổ súng thế này?
Giây tiếp theo, tiểu sư muội ngoan ngoãn đáng yêu của ta cưỡi trên một cỗ yển giáp hình voi khổng lồ, cười lớn điên cuồng lao ra.
"Ha ha ha ha ha, tránh ra, tránh ra hết!"
Nàng ấy một tay đẩy cần gạt về phía trước sát rạt, bắt đầu tiến hành giẫm đạp chiến tranh không phân biệt địch ta.
"Đại sư huynh! Hôm nay muội sẽ cho huynh xem, rốt cuộc ai mới là truyền nhân chân chính của Mặc gia! Ha ha ha ha ha!"
Mọi chuyện đã phát triển đến mức độ ta không thể nào tưởng tượng nổi nữa rồi.
Bước tiếp theo có phải là chạy nước rút tiến vào xã hội hiện đại luôn không đây?
Mặc gia chúng ta rốt cuộc toàn là thần thánh phương nào vậy? Nếu ta mà là Hoàng đế, buổi tối ta cũng chẳng dám nhắm mắt ngủ.
Dưới tôn chỉ "phi công", các đồng môn hình như đều bị kìm nén khao khát tấn công mất rồi.
Nếu không có trận chiến này, ta cũng chẳng biết họ lại lén lút sau lưng sư phụ phát minh ra bao nhiêu thứ kỳ quái thế này.
16
Dưới sự thi triển thần thông của các đệ tử Mặc môn, chiến tranh rất nhanh đã được dẹp yên.
Đại sư huynh không cam nguyện đầu hàng, liền tự vẫn giữa vòng loạn quân.
Sau khi chiến tranh kết thúc, đến lúc luận công ban thưởng, ta đứng một mình bên ngoài đám đông, có chút cô đơn lạc lõng.
Đặc biệt là khi nhìn thấy bộ dạng Vương công công cười xun xoe rẻ tiền với các sư đệ sư muội của ta, ta lại càng tức giận không chỗ trút.
Tạ Minh Lang đứng phía sau ta, cùng ta ngắm nhìn vầng thái dương chầm chậm lóe sáng đằng Đông, rải xuống muôn ngàn tia nắng ban mai.
Ta rút kiếm ra, tỉ mỉ ngắm nghía dưới ánh mặt trời, bỗng nhiên cảm thấy nó không còn sắc bén đến thế nữa.
Trước kia ta cảm thấy trường kiếm cầm trong tay là thiên hạ vô địch, hiện tại lại phát hiện thanh kiếm này ở giữa khói lửa bom đạn lại mong manh như một tờ giấy.
"Vì bá tánh, đệ tử Mặc môn đều quyết định ở lại rồi. Người thì tu sửa đê điều, người thì chế tạo guồng nước, người thì rải đường, bọn họ đều có công việc riêng của mình."
Ta lẩm bẩm:
“Vậy còn ta thì sao? Sư đệ sư muội tài giỏi như vậy, sau này thiên hạ này có phải không còn cần đến ta nữa không?"
Chẳng hiểu tại sao, nói xong câu này lại có cái cảm giác chua xót như người già làm việc gì cũng thấy tủi thân.
Tạ Minh Lang khẽ nói:
“Như vậy không phải rất tốt sao? Nếu bá tánh không còn cần đến thanh kiếm của ngươi nữa, đó mới là thời thế tốt đẹp nhất."
Đúng vậy, hiệp khách dùng võ lấn át luật pháp, kết cục tốt đẹp nhất cho cái nghề thích khách này, chính là thất nghiệp.
"Vậy bây giờ ta có nên cáo lão hoàn hương không nhỉ?"
"Ngươi đi rồi, lỡ như có ngày trẫm biến thành hôn quân thì sao?"
"Hứ, ta sẽ luôn luôn giám sát ngươi!"
Tạ Minh Lang giữ lấy thanh kiếm của ta, nhìn thẳng vào mắt ta.
"Cho nên, trẫm xin nàng hãy ở lại, làm Hoàng hậu của trẫm."
Ánh nắng phản chiếu từ lưỡi kiếm thành một luồng sáng chói lóa, lướt qua các đốt ngón tay của hắn, chiếu thẳng vào mắt ta.
Hắn muốn ta làm một thanh kiếm treo lơ lửng trên đỉnh đầu đế vương, chỉ vì chúng sinh mà giáng xuống.
Đốt ngón tay ta ấn lên lưỡi kiếm, nhẹ nhàng đẩy một cái.
"Keng" một tiếng, thu kiếm vào vỏ, nhưng lại là để chuẩn bị cho lần rút kiếm tiếp theo.
Ta mỉm cười nói:
“Vì chúng sinh thiên hạ, há dám không nghe lệnh?"
Mười bước g.i.ế.c một người, ngàn dặm không lưu dấu. Xong việc rũ áo ra đi, ẩn sâu thân phận cùng công danh.
<Hoàn>