🍉

Chương 2

Thư Hà · Đánh Dấu Mặt Trăng

‹ Chương trướcChương sau ›

Ta giữ sắc mặt bình thản, tiến lên hành lễ thỉnh an các vị trưởng bối.

Nhân lúc không ai để ý, vội vàng liếc nhìn Lệ Thanh Nghiễn một cái.

Ánh mắt của hắn, cứ dính chặt lấy thân ảnh Kỷ Vân Dung.

Ánh mắt nhìn về phía tỷ ấy nóng bỏng lại tràn ngập niềm vui. Không hề che giấu, rõ ràng đến mức ai cũng thấy.

Niềm vui thầm kín giấu sâu trong lòng ta sau khi nhìn thấy bức họa của hắn.

Ngay tại khoảnh khắc này, đều bị một gáo nước lạnh dội tắt ngấm.

Sau khi người Lệ gia rời đi.

Tổ mẫu chẳng còn sắc mặt tốt đẹp nào với phụ thân, mẫu thân cùng trưởng tỷ.

Chuyện Lệ Thanh Nghiễn có tình ý với trưởng tỷ, chỉ cần không bị phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ.

Hôn sự giữa ta và hắn vẫn sẽ được tính.

Tổ mẫu xót xa gọi ta đến bên cạnh.

Trước mặt mọi người mà hứa hẹn, đợi khi ta xuất giá, người sẽ ban cho ta mười tám rương sính lễ của hồi môn.

Để ta được vẻ vang nở mày nở mặt bước lên kiệu hoa.

Nhưng Lệ Thanh Nghiễn hoàn toàn không thích ta.

Ta cúi đầu, viền mắt cay xè.

Một câu "Ta không muốn gả" kia, cứ thế bị nghẹn ứ nơi lồng ngực.

Hôn sự của chúng ta đều do trưởng bối làm chủ, giao tình nhiều đời của hai nhà cần có sự liên hôn để duy trì.

Ta chai sạn mà nghĩ, đợi sau này thành thân.

Cho dù tình ý phu thê không hòa hợp, chỉ cần có thể giữ mức tương kính như tân.

Thì tháng ngày sau này cũng có thể nhắm mắt đưa chân mà sống tiếp.

03

Đời này của Kỷ gia chỉ có ta và Kỷ Vân Dung là hai nữ nhi.

Yến tiệc cài trâm của ta được tổ chức vô cùng long trọng.

Những gia môn có danh có vọng trong kinh thành đều đến tham dự lễ.

Lệ gia cũng cử trưởng bối đức cao vọng trọng đến, cùng với tổ mẫu cài trâm cho ta.

Ngày thường, trưởng tỷ Kỷ Vân Dung luôn không thích chải chuốt trang điểm.

Màu sắc y phục cũng nhạt nhẽo như nam nhân.

Ấy vậy mà tỷ ấy lại chọn đúng ngày này, mặc bộ trang phục màu đỏ rực rỡ đến tham dự.

Kẻ mày điểm ngọc, son môi đỏ thắm...

Các tiểu thư đến dự lễ đều biết ý tránh những màu sắc quá nổi bật.

Mặc y phục thanh nhã nhạt màu đến yến tiệc, để không lấn át phong thái của người chính là ta.

Kỷ Vân Dung lại mặc y phục trùng màu với ta, rực rỡ ngút ngàn.

Lệ Thanh Nghiễn lại càng không thèm đoái hoài đến thể diện của ta.

Trước mặt bao nhiêu quan khách.

Đem cây trâm ngọc vốn chuẩn bị tặng ta, tự tay đưa cho Kỷ Vân Dung.

Tỷ ấy tùy ý quăng món đồ đi, giọng điệu vô cùng khinh khỉnh:

"Mắt nhìn của tiểu Hầu gia nhà họ Lệ thật kém cỏi, lại đi chọn cái màu sắc tục tằn thế này."

"Thứ đồ chơi này chỉ gạt được muội muội hiền lành của ta thôi, tiểu gia ta đây không thèm vào."

Kỷ Vân Dung trước nay vẫn luôn lấy danh xưng nam nhân để tự gọi mình.

Cùng đám công tử thế gia kia kết giao huynh đệ.

Dáng vẻ ngạo mạn phóng khoáng của tỷ ấy, lại khiến những bằng hữu huynh đệ kia hết lòng ca tụng.

Khen ngợi tỷ ấy không câu nệ tiểu tiết, cử chỉ tự do tự tại.

Mọi người cũng hết lời khen Đại cô nương Kỷ gia nhan sắc tuyệt trần.

"Đại cô nương Kỷ gia chải chuốt lên lại xinh đẹp đến dường này."

"Nghe nói Nhị cô nương đang bàn chuyện cưới xin với tiểu Hầu gia... nhìn ánh mắt của vị tiểu Hầu gia kia xem... hôn sự này khó thành rồi."

"Theo ta thấy, tiểu Hầu gia tuấn lãng bất phàm, đứng cạnh Đại cô nương Kỷ gia mới thật xứng đôi."

...

Ta siết chặt vạt váy, đầu ngón tay dùng sức đến ửng đỏ.

Trước kia, Kỷ Vân Dung trăm phương nghìn kế chê bai vị tiểu Hầu gia này.

Nay lại ở ngay trong ngày cài trâm của ta mà tỏa sáng chói lòa.

Toàn bộ hào quang đều bị Kỷ Vân Dung cướp mất.

Tỷ ấy tựa như tiên nữ giáng trần.

Như một thói quen, trở thành tâm điểm muôn mắt ngước nhìn.

"Hôm nay là lễ cài trâm của muội muội ta, các ngươi đừng có nói bậy."

"Còn dám khua môi múa mép, tiểu gia ta nhất định sẽ không để yên cho các ngươi đâu!"

Kỷ Vân Dung khoác trên mình chiếc váy đỏ hoa lệ nhất của Kim Tú các.

Bạo dạn vung nắm đấm, giận dỗi làm bộ với mấy vị lang quân kia.

Bọn họ cười đùa xô đẩy, trêu chọc lẫn nhau.

Nhất thời, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Còn ta chỉ có thể cố gắng gượng cười.

Lắng nghe kẻ khác khen ngợi người đang bàn hôn sự với mình và trưởng tỷ đẹp đôi ra sao.

Trái tim ta, chằng chịt nỗi đau như vô vàn mũi kim châm.

04

Sau khi lễ cài trâm hoàn tất.

Người của Lệ gia đến, khéo léo ngỏ ý muốn đổi mối nhân duyên.

Chỉ là đổi từ muội muội sang tỷ tỷ.

Hai nhà vẫn giữ tình thông gia như cũ.

Lệ Thanh Nghiễn tiến kinh lần này, ngoài việc tham dự lễ cài trâm của ta.

Còn có một chuyện vô cùng quan trọng.

Hắn đã vào dưới trướng Đông Cung.

Thái tử mắt cao hơn đỉnh.

Con cháu vương tôn công tử thế gia trong kinh thành hiếm ai lọt được vào mắt người.

Nhưng Lệ Thanh Nghiễn lại có bản lĩnh khiến Thái tử xem hắn như thượng khách.

Phụ thân mẫu thân đối với người con rể này tự nhiên là hài lòng vô cùng.

Biết được chuyện này.

Kỷ Vân Dung tự nhốt mình trong phòng suốt một ngày một đêm.

Phụ thân mẫu thân rầu rĩ đến bỏ cả cơm nước, lo sợ tỷ ấy nghĩ quẩn.

Cuối cùng.

Kỷ Vân Dung đỏ hoe mắt, nói mọi sự đều tùy trưởng bối làm chủ.

Giọng điệu miễn cưỡng không tình nguyện.

Chẳng khác nào chịu phải tủi nhục tày trời.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.