🍉

Chương 4

Thư Hà · Đánh Dấu Mặt Trăng

‹ Chương trướcChương sau ›

"Bên ngoài lan truyền tin đồn về Thư Hà, đây là cố ý muốn con bé không thể gả đi được!"

"Các người không đi điều tra xem ai đang nhắm vào Thư Hà, mà chỉ quan tâm những lời đồn đại này, liệu có liên lụy đến đại sự cả đời của trưởng nữ hay không."

"Làm phụ mẫu sao lại thiên vị đến thế? Trong mắt các người thật sự không có nhị nha đầu sao? Nó không phải là con ruột do các người sinh ra à?"

Phụ thân ho khan vài tiếng đầy lúng túng:

“Mẫu thân hiểu lầm chúng con rồi."

"Chúng con nghĩ Thư Hà hiểu thư đạt lý, không chỉ người nhà chúng ta, mà người ngoài cũng đều thấy rõ, những lời này ảnh hưởng đến con bé chẳng đáng là bao."

"Ngược lại là Vân Dung, tính tình nó có hơi bốc đồng, đã bị người ngoài hiểu lầm từ lâu. Nếu như lại bị những lời đồn đại này ảnh hưởng, chuyện... chuyện này không thể chậm trễ được."

Mẫu thân lau khô nước mắt, lập tức hùa theo đề nghị.

"Chi bằng đưa Thư Hà đến chùa tĩnh tu, cầu phúc cho người thân trong nhà."

"Đợi sau này mang được tiếng thơm trở về, tin đồn tự nhiên sẽ tan biến."

Ta ngước mắt nhìn phụ thân mẫu thân.

Ánh mắt bọn họ né tránh, lời nói mập mờ.

Rõ ràng, đề nghị này là do hai người họ đã bàn bạc từ trước.

Đưa đến chùa tĩnh tu cầu phúc.

Không có dăm ba năm, sao có thể thấy được lòng thành tĩnh tu.

Còn chuyện của nhiều năm sau.

Liệu có ai chịu cưới một nữ tử bị gia tộc vứt bỏ, lỡ dở cả tuổi thanh xuân làm thê tử?

Nghĩ lại, bọn họ căn bản chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này thay ta.

Tổ mẫu nhắm mắt.

Rất lâu sau, mới yếu ớt lên tiếng.

"Đã như vậy, tương lai của Thư Hà cứ giao cho thân già này đi."

"Từ nay về sau, các người không ai được phép nhúng tay hỏi đến."

07

Từ ngày đó trở đi, ta dọn vào ở trong viện của tổ mẫu.

Tuy phòng ốc không được rộng rãi như chỗ ở trước kia, nhưng ta lại vô cùng hài lòng.

Không lâu sau, tổ mẫu liền tìm cho ta một mối hôn sự.

Nói là tôn tử của vị tỷ muội kết nghĩa thủa nhỏ của người.

Là gia đình biết rõ gốc gác, các bậc trưởng bối đều rất hòa ái.

Tổ mẫu mỉm cười vỗ vỗ tay ta:

“Nói ra thì, hồi nhỏ hai đứa còn từng gặp nhau đấy."

Ta vốn tưởng, tương lai mà tổ mẫu sắp xếp cho ta, là gả vào một gia đình nhỏ bé làm đương gia chủ mẫu.

Ngày tháng tuy thanh bần hơn ở nhà, quan chức nhà đối phương cũng thấp hơn nhà họ Kỷ một chút.

Sau khi thành thân, có thể được nhà mẹ đẻ chống lưng che chở.

Không ngờ, vị tỷ muội chí giao của người lại là Thái phi nương nương trong cung.

Người nghị thân với ta, lại là cháu trai ruột của đương kim bệ hạ.

Lương Vương Hoắc Nguyên Kỳ.

Nhà họ Kỷ ba đời xuất thân văn quan, được coi là thế gia thanh lưu.

Môn đệ hiển hách như Lương Vương.

Chưa từng trèo cao, cũng không dám trèo cao.

Ta lo âu nhìn tổ mẫu, luôn cảm thấy người không nên chọn cho ta mối hôn sự cao đến vậy.

"Lệ gia hồ đồ, chỉ biết nhìn bề ngoài."

"Nữ tử sau khi gả chồng sẽ cai quản việc nhà, năng lực quản gia quán xuyến kẻ dưới thì bọn họ lại chẳng thèm màng tới."

Tổ mẫu hiền từ nói:

"Trước kia, con tự mày mò nghiên cứu mấy thứ này cũng đã học được bảy tám phần. Dạo này ở bên cạnh ta, học bao quát một lượt là có thể làm được ngay."

"Với năng lực và phẩm hạnh của con, con xứng đáng có được tương lai tốt đẹp hơn."

"Vị trí Lương Vương phi này, con làm được."

Những lời này của tổ mẫu, khiến ta an lòng đến lạ.

Nhưng rồi lại trào dâng một cảm xúc khó tả, bao trùm lấy trái tim.

Tổ mẫu chỉ mới sớm tối kề cận ta được vài tháng.

Đã có thể nhìn thấy nỗi ấm ức của ta, chăm sóc cảm xúc của ta, phát hiện ra điểm mạnh của ta.

Tại sao phụ thân và mẫu thân lại không làm được.

Đối với ta mười mấy năm như một ngày, nhắm mắt làm ngơ, ngoảnh mặt làm ngơ?

08

Kỷ Vân Dung sau khi biết được mối hôn sự mà tổ mẫu đã chọn cho ta,

Liền đổ bệnh một trận không rõ nguyên do.

Thân thể tỷ ấy vốn rất khỏe mạnh, đột nhiên ngã bệnh khiến cả nhà đều hoảng hốt.

Mẫu thân dồn hết tâm trí lên người tỷ ấy, ngày đêm không nghỉ để chăm sóc Kỷ Vân Dung.

Tiện tay giao toàn quyền lo liệu thọ yến của tổ mẫu cho ta.

"Cứ theo lệ cũ trước đây, con tự mình quyết định đi."

Bà một lòng chăm sóc cô con gái lớn ruột thịt quý báu của mình.

Nửa lời nhắc nhở dặn dò, cũng chưa từng nói với ta.

Mỗi ngày ta đều bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, cũng chẳng có tâm trí và thời gian để nghĩ ngợi việc khác.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Tại thọ yến của tổ mẫu, ta rốt cuộc cũng gặp được Lương Vương Hoắc Nguyên Kỳ.

Uy nghi của bậc thiên gia và sự thong dong của kẻ bề trên, được hắn toát ra vô cùng vừa vặn.

Phụ thân mẫu thân cẩn trọng quan sát sắc mặt của hắn.

Phỏng đoán dụng ý trong từng biểu cảm, từng câu nói của hắn.

Theo tôn ti địa vị, phụ thân mẫu thân và các huynh trưởng lần lượt kính rượu.

Hoắc Nguyên Kỳ cũng đáp lại từng người.

Mắt thấy không khí yến tiệc dần trở nên náo nhiệt, ta thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ai ngờ, khi đến lượt ta và Kỷ Vân Dung.

Tỷ ấy không đợi ta cùng lên tiếng, đã tranh nói trước:

“Vân Dung xin kính Vương gia một chén trước."

Kỷ Vân Dung ánh mắt ngậm cười, giọng điệu mang theo vẻ e ấp thẹn thùng vừa phải.

"Nghe nói Vương gia đã lâu không về kinh, vừa hay ta rất rành rẽ các nơi trong kinh thành, nếu Vương gia có thời gian, Vân Dung có thể thay mặt nhà họ Kỷ tận tình làm chủ nhà tiếp đón."

Mọi người có mặt đều hiểu rõ trong lòng, Hoắc Nguyên Kỳ lần này đến đây, là nhận lời mời của tổ mẫu để xem mắt ta.

Kỷ Vân Dung giả vờ như không biết, mượn danh nghĩa nhà họ Kỷ để hẹn gặp riêng Lương Vương.

Một nữ tử đã đính hôn như tỷ ấy, lại đi hẹn hò gặp mặt đối tượng nghị thân của muội muội...

Quả thực hoang đường!

Phụ thân mẫu thân hoàn toàn không ý thức được hành động này có gì không ổn.

Trong mắt bọn họ, trưởng tỷ làm gì cũng là thẳng thắn bộc trực.

Hoắc Nguyên Kỳ chậm chạp không đáp.

Phút chốc, bầu không khí trở nên nặng nề.

Mẫu thân lộ vẻ sốt ruột, định lên tiếng giải vây cho Kỷ Vân Dung, nhưng lại bị phụ thân vẫn còn giữ được ba phần tỉnh táo ấn chặt lại.

Sắc mặt tổ phụ không vui, trách mắng Kỷ Vân Dung ăn nói mạo phạm.

Tổ mẫu là người được mừng thọ lập tức đóng vai người hòa giải.

Nói rằng Đại cô nương tửu lượng kém, sai người đỡ tỷ ấy xuống nghỉ ngơi.

Kỷ Vân Dung xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, không cam lòng nhìn về phía Hoắc Nguyên Kỳ, cố gắng vùng vẫy lần cuối.

Nhan sắc của tỷ ấy vô cùng nổi bật trong đám quý nữ kinh thành.

Bất cứ ai từng gặp qua hai tỷ muội nhà họ Kỷ, không ai là không khen tỷ ấy xinh đẹp.

Đây chính là điểm mạnh mà tỷ ấy tự hào nhất.

Hôm nay, gặp phải Lương Vương ngược lại trở nên vô dụng.

Từ đầu đến cuối, Lương Vương chưa từng dùng ánh mắt chính diện nhìn tỷ ấy lấy một lần.

Đợi người đi khỏi, Hoắc Nguyên Kỳ mới lên tiếng.

"Bổn vương lần này đến chúc thọ lão phu nhân."

"Lúc đi ngang qua rừng đào, có cố ý hái vài đóa hoa tươi, hy vọng Nhị cô nương sẽ thích."

Nam nữ bấy giờ xem mắt, thường thích tặng hoa đào để bày tỏ tâm ý.

Sau khi đổi thân, Lệ Thanh Nghiễn đã tặng hoa cho Kỷ Vân Dung vài lần.

Mỗi lần tỳ nữ của tỷ ấy bưng bình hoa về hậu viện, đều phải đi ngang qua cửa phòng ta.

Đây là lần đầu tiên ta nhận được hoa do nam tử tặng.

Trong lòng có chút vui mừng, thế nên mỉm cười nói:

“Đa tạ Vương gia."

Những lời khác, e ngại thân phận và nam nữ thụ thụ bất thân, tạm thời không cần nói nhiều.

"Nhị cô nương không cần đa lễ."

Ánh mắt của Hoắc Nguyên Kỳ rơi thẳng lên người ta.

Âm cuối trầm thấp hơi ngân lên, không gì không ám chỉ tâm trạng của hắn hiện tại đang rất vui vẻ.

Tổ mẫu nhìn hai người chúng ta, vui vẻ uống thêm mấy chén rượu.

Tổ phụ khuyên can mãi người mới chịu thôi.

09

Kể từ ngày đó.

Ta thỉnh thoảng sẽ nhận được đồ vật do Hoắc Nguyên Kỳ phái người đưa tới.

Có khi là bông hoa còn đọng sương sớm.

Có khi là những món điểm tâm đang thịnh hành bên ngoài.

Còn có cả cây trâm gỗ do chính tay hắn làm.

Ta nâng niu cây trâm gỗ, đứng dừng chân dưới mái hiên ngắm nhìn.

Cuối cùng cũng nhớ ra, ta và hắn hồi nhỏ quả thực từng gặp mặt.

Ta cả ngày chỉ ở trong phủ họ Kỷ, phụ thân mẫu thân lúc nào cũng xoay quanh trưởng tỷ.

Không ai chơi cùng ta, ta bèn xin nhũ mẫu mua những con búp bê khắc gỗ từ bên ngoài về.

Có chúng rồi, ta mới có người để bầu bạn nói chuyện.

Con búp bê lớn nhất, ta gọi nó là tỷ tỷ.

Con nhỏ nhất, ta gọi nó là muội muội.

Hoắc Nguyên Kỳ khi đó vẫn chưa cùng phụ mẫu đến Tây Bắc nhậm chức phiên vương.

Tình cờ bắt gặp ta đang tự lẩm bẩm với mấy con búp bê gỗ.

Hắn tưởng ta là đứa ngốc bị nhà họ Kỷ giấu nhẹm trong nhà.

Thấy ta đáng thương, hắn liền lén lút chuồn tới nói chuyện cùng ta.

Hắn còn mua những món đồ chơi mới mẻ bên ngoài cho ta.

Thuở nhỏ, chỉ từng gặp nhau vài lần ngắn ngủi.

Hắn hoàn toàn không quan trọng bằng những con búp bê gỗ có thể bầu bạn trò chuyện cùng ta mọi lúc mọi nơi.

Sau này khi tuổi tác lớn dần, ta cũng dần quên mất con người này.

Không ngờ khi gặp lại, lại là lúc bàn bạc hôn sự giữa ta và hắn.

Chuyện duyên phận, quả thực không thể nói trước được.

Ta từ trong dòng hồi tưởng bừng tỉnh.

Vừa vặn chạm mặt Kỷ Vân Dung đang đi thỉnh an mẫu thân.

Hôm nay tỷ ấy đội một bộ trang sức đội đầu bằng ngọc khảm vàng.

Kiểu dáng phú quý lộng lẫy càng làm tôn lên gương mặt vốn dĩ đã vô cùng thanh tú.

Kỷ Vân Dung nét mặt rạng rỡ bước tới:

“Ngày thường ta ghét nhất mấy món đồ đội đầu rườm rà lại cấn tóc này, Lệ Thanh Nghiễn tên kia lại cứ nhất quyết đòi tặng cho ta."

"Đây là bộ trang sức do chính hắn xuống Giang Nam tìm về, trị giá cả trăm lạng vàng. Nếu muội thích, ta liền tặng cho muội."

"Ta dùng không quen mấy thứ đồ chơi mà nữ nhi các muội hay thích."

"Thư Hà, muội có muốn không?"

Nụ cười của Kỷ Vân Dung rực rỡ nhưng lại vô cùng chói mắt, giống hệt như giọng điệu của tỷ ấy.

Nhìn có vẻ hào sảng không câu nệ, nhưng lại châm chọc người ta đủ đường.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.