13
Chuyện hồi trước, Hoắc Nguyên Kỳ vẫn luôn giấu không nói cho ta biết.
Hắn nói, không muốn làm bẩn tai ta.
Ta nài nỉ hắn hồi lâu, mới biết được sự thật từ miệng hắn.
Hóa ra ngày hôm đó.
Lệ Thanh Nghiễn đại diện cho Đông cung đến lôi kéo Hoắc Nguyên Kỳ đang tạm trú ở Kỷ gia.
Rượu quá ba tuần.
Hoắc Nguyên Kỳ ra ngoài hóng gió, để lại một mình Lệ Thanh Nghiễn trong phòng.
Kỷ Vân Dung chính là lẻn vào lúc đó.
Nến tắt, cô nam quả nữ ở chung một phòng.
Mọi chuyện cứ thế nước chảy thành sông.
Kỷ Vân Dung nóng lòng muốn công khai cho mọi người biết, để thực hiện việc đổi thân một lần nữa.
Chưa kịp nhìn rõ mặt người bên cạnh, đã la toáng lên rồi.
Nhưng lại không ngờ người trong phòng, lại chính là vị phu quân chưa cưới của tỷ ấy.
"Sau khi ta tỉnh rượu, tình cờ đi ngang qua nghe thấy trong phòng có nữ tử gọi tên ta."
Hoắc Nguyên Kỳ cười khẩy.
Chắc hẳn hôm đó ở trên giường, cái tên tỷ ấy gọi chính là tên của người khác.
Sau khi tỉnh rượu, Lệ Thanh Nghiễn nhớ lại mọi chuyện, cảm thấy thâm tình của mình đã bị đối phương phụ bạc.
Cô nương mà hắn tâm tâm niệm niệm, ở trên giường vậy mà lại gọi tên của người nam nhân khác.
Có thể thấy nàng ta vốn không coi trọng hắn, muốn trèo lên cành cao hơn.
Còn Kỷ Vân Dung lại cảm thấy, Lệ Thanh Nghiễn không biết đối phương là ai, mà đã tùy tiện phát sinh quan hệ.
Cho dù người đó là tỷ ấy thì sao.
Hắn có tâm tư như vậy, chính là sự không chung thủy với tỷ ấy.
Sau khi hai người thành thân.
Đều cảm thấy đối phương mắc nợ mình.
Lệ Thanh Nghiễn đợi tỷ ấy cúi đầu, Kỷ Vân Dung đợi hắn nhận lỗi.
Mối lương duyên trời tác hợp mà trước đây mọi người đều ca ngợi.
Trở thành cặp phu thê oán hận nhau mà ai trong kinh thành cũng biết.
14
Lại một năm nữa, ta cùng Hoắc Nguyên Kỳ về kinh báo cáo công tác.
Lại một lần nữa tham dự yến tiệc ở kinh thành.
Những nữ quyến trước đây chẳng thèm để mắt tới ta, vậy mà nay lại ùa đến vây quanh ta cười nói.
Giống hệt như cách bọn họ từng vây quanh tâng bốc Kỷ Vân Dung lúc trước.
"Vương phi đã nghe qua những chuyện thú vị trong kinh thành chưa."
Bọn họ mồm năm miệng mười tranh nhau nói.
"Nhắc mới nhớ, người này Vương phi còn quen biết đấy, là vị Thế tử phu nhân nhà họ Lệ kia."
Ta về kinh đã nhiều ngày, Lương Vương phủ và Lệ gia hoàn toàn không hề có qua lại.
Những người có mặt ở đây đều là kẻ thông minh, lập tức đoán ra ta và Kỷ Vân Dung hai người bất hòa.
Cười nói kể lại một chuyện.
Kỷ Vân Dung sống những ngày tháng khổ muộn, liền muốn tìm những huynh đệ của tỷ ấy để uống rượu mua vui.
Những vị công tử ca từng hô một tiếng có trăm tiếng dạ ứng khi xưa.
Bây giờ đều đã yên bề gia thất, ai nấy đều có tiền đồ riêng.
Cùng Kỷ Vân Dung uống vài chén rượu rồi cũng không đến nữa.
Kỷ Vân Dung phẫn uất bất mãn.
Năm lần bảy lượt say khướt ở tửu lâu, sai thị nữ đi thông báo cho đám huynh đệ kia đến đón tỷ ấy.
Còn mượn danh nghĩa huynh đệ, bảo bọn họ đừng có thấy sắc quên nghĩa.
Đừng nói là phu nhân trong nhà.
Ngay cả phụ mẫu bề trên cũng không thể dung tẫn cho việc họ dây dưa không rõ ràng với phụ nữ đã có chồng.
Vài ngày trước, Kỷ Vân Dung lại làm ầm ĩ bắt người tới đón.
Không đợi được đám hảo hữu ngày xưa, ngược lại bị một đám phu nhân trẻ tuổi chặn đường.
Ngay tại tửu lâu lớn nhất kinh thành bị người ta chửi bới là hồ ly tinh suốt nửa ngày trời.
Giờ đây, mọi người ở kinh thành đều đã biết rõ.
Vị Thế tử phu nhân này là một nữ nhân lẳng lơ, lả lơi ong bướm.
Danh tiếng của Kỷ Vân Dung đã tan tành mây khói.
Lệ gia bất mãn việc Thế tử phu nhân là một nữ nhân có phẩm hạnh thấp kém như vậy.
Đang dự định từ thê để cưới người khác.
Kỷ Vân Dung không cam lòng đánh mất danh phận Thế tử phu nhân của Lệ gia.
Ngày thứ hai ta về kinh, liền vội vã sai người đưa bái thiếp tới.
Còn bảo thị nữ tâm phúc nhắn gửi cho ta vài lời quan trọng.
Bái thiếp ta không xem.
Thị nữ tâm phúc của tỷ ấy ta cũng chẳng gặp.
Tương lai của Kỷ Vân Dung sẽ ra sao.
Ta đã sớm không còn bận tâm nữa rồi.
15
Ta về Kỷ gia thăm tổ mẫu.
Đem những dược liệu quý giá mà ta cất công thu mua mấy năm nay để lại hết cho người.
"Thư Hà, hắn đối xử với con tốt chứ?" Tổ mẫu nắm chặt lấy tay ta, vẻ mặt tràn đầy quan tâm.
Ta cẩn thận hồi tưởng lại từng chút từng chút chung sống trong những năm qua.
Hoắc Nguyên Kỳ đối xử với ta rất tốt.
Ta đối xử với hắn cũng không tệ.
Chúng ta mỗi ngày đều có kể không hết chuyện, làm không hết những điều mới mẻ.
Mỗi một ngày sống trong Lương Vương phủ ở Tây Bắc, ta đều rất vui vẻ.
Ngoại trừ việc Hoắc Nguyên Kỳ thi thoảng lại trêu chọc ta giống hệt như hồi bé, là một kẻ ngốc.
Ta không phục.
Hắn bảo cô nương hai mươi tuổi đầu rồi mà vẫn chưa khai khiếu.
Không phải đồ ngốc thì là gì.
Trên cỗ xe ngựa rời kinh đô trở về Tây Bắc.
Hoắc Nguyên Kỳ cứ gặng hỏi mãi xem tổ mẫu đã dặn dò ta những gì.
Ta lắc đầu, nhưng làm thế nào cũng không giấu nổi nụ cười trên môi.
Thấy ta không chịu nói, hắn liền đưa tay ra định cù lét ta.
Ta cũng không chịu yếu thế.
Chẳng mấy chốc đã cùng hắn nô đùa ầm ĩ.
Trước lúc lên đường, tổ mẫu đã thì thầm nói cho ta biết.
Năm đó, mối hôn sự của ta không phải do người sắp xếp.
Mà là có một người đã lén lút đến cầu xin trước mặt tổ mẫu.
Hắn thề non hẹn biển vô vàn lần sẽ đối tốt với ta.
Chính vì thế, tổ mẫu mới yên tâm để ta gả vào hoàng gia danh giá.
Cuối cùng cũng được viên mãn.
<Hoàn>