
Phi Ý Sở Tư · 9 chương
Năm ta bốn tuổi, tiết đông giá rét, gió lạnh như dao cắt. Sau khi cùng a nương ăn hết miếng khoai nướng cuối cùng còn vỏ cháy xém, bà lau vết tro bên khóe miệng, bỗng nhiên bảo sẽ dẫn ta đi nhận thân thích. Bà nắm tay ta, khập khiễng bước đi, vất vả lắm mới tới được trước hai cánh cửa son đỏ của phủ Vương gia Vĩnh An. A nương chỉ vào nam nhân áo gấm quần hoa, đang định bước qua bậc cửa, ấn đầu ta xuống, bắt ta quỳ lạy. “A Lạc, mau, gọi cha đi! Chỉ cần gọi cha, chúng ta sẽ được ăn bánh bao nhân thịt, không còn phải chịu đói nữa.” Ta rụt rè há miệng, cổ họng như bị bông chặn lại, nửa chữ còn chưa kịp phát ra, thì trong phủ chợt lao ra một tiểu công tử, mặt mày trắng trẻo hồng hào. Hắn giống như chim én con trở về tổ, lao thẳng vào lòng a nương, khóc lóc thảm thiết: “Nương! Cuối cùng người cũng trở về rồi! Con nhớ người muốn c.h.ế.c!” Về sau, vị Diêm vương hung tàn mà cả kinh thành nghe danh đều khiếp đảm ấy thành cha ta, còn tên tiểu ma vương ngang ngược bá đạo kia lại thành ca ca của ta. Những ngày tháng sau đó cứ thế thuận buồm xuôi gió, cho đến một ngày kia, tân nhiệm Trấn Bắc tướng quân khải hoàn hồi kinh, giữa đường phố tình cờ gặp a nương, kinh ngạc đến mức không cầm nổi dây cương ngựa: “Đây... đây chẳng phải là thê tử cùng nữ nhi thất lạc bao năm của ta sao?” Lúc ấy ta chỉ biết đập trán một cái, trong lòng giật mình thót lên! Xong rồi! Quên mất a nương đầu óc không tỉnh táo, là người ngốc! Lần này bà nhận nhầm cha mất rồi!
