🍉

📚 Truyện Cung đình hầu tước

Tất cả truyện thuộc thể loại Cung đình hầu tước.

Tìm thấy 33 truyện

Bìa truyện Vương Gia Hắn Không Thích Hợp
Vương Gia Hắn Không Thích Hợp

Trong Tim Có Nắng Ấm · 11 chương

Tại yến tiệc ngắm hoa, ta làm thế thân cho đích nữ họ Thôi, lỡ vô tình trêu chọc phải Dập Vương có tiếng hung ác lẫy lừng. Nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày trời, thứ đợi được lại là thánh chỉ ban hôn. Nhưng Thôi Oanh Ca lại phải lòng Ninh tiểu hầu gia, hơn một tháng trước đã lén lút trao thân cho hắn. Nàng ta van xin ta xuất giá thay, ta lại chẳng buồn ngước mắt lên, chỉ lật thêm một trang quyển truyện trên tay. "Đến ngày lại mặt, ngươi và ta đổi lại thân phận, ta sẽ trả khế ước bán thân cho ngươi, thấy thế nào?" Lúc này ta mới nâng mắt lên: “Cả của Lâm thẩm nữa, cùng đưa gộp cho ta luôn." Đêm thành thân, một phen mải mê ân ái. Vào ngày lại mặt, hai tờ khế ước bán thân đã tới tay, ta vừa sửa soạn xong xuôi để đưa Lâm thẩm đến Lâm Xuyên sinh sống. Thì một bóng người vận cẩm y lộng lẫy lại chặn ngang trước cửa sân nhỏ: "Hành hạ bản vương trọn một đêm, ăn sạch sành sanh xong liền muốn phủi tay bỏ trốn sao?"

Bìa truyện Mây Tan Rét Tận
Mây Tan Rét Tận

Tiểu A Thất · 9 chương

Tây Vực tiến cống một lô bảo vật thượng hạng. Hoàng hậu muốn đem chiếc vòng ngọc Dương Chi vốn định tặng cho Thái tử phi ban thưởng cho ta. Lại bị Thái tử lên tiếng ngăn cản. Hắn nói: "Chất ngọc đôn hậu, Thính Lan tính tình trầm tĩnh, hợp với nàng ấy hơn." Còn ta đang tủi thân đến rơi lệ, Tạ Vân Khởi chỉ tùy tay chọn một cây trâm ngọc, liền xem như ân điển to lớn ban cho ta. Kiếp trước, ta ỷ vào Hoàng hậu cô mẫu, quyết tranh lý đến cùng. Rốt cuộc cũng giật lại được chiếc vòng ngọc Dương Chi cùng ngôi vị Thái tử phi. Nhưng sau này. Thái tử lên ngôi, lại đem ngôi vị Hoàng hậu ban cho Thẩm Thính Lan. Lý do cũng là, làm quốc mẫu, nàng ấy thích hợp hơn. Về sau nữa, đứa trẻ ta vượt qua cửa tử mới sinh ra được, lại đích thân bị Tạ Vân Khởi bế đến Vị Ương cung. Hiển nhiên cũng vì, nuôi dưỡng hài tử, Hoàng hậu càng thích hợp. Năm ta bị ép uống rượu độc vong mạng, tuổi đời còn chưa đến ba mươi. Cả một kiếp kia, tất thảy đều vì giành lấy một chiếc vòng ngọc không phù hợp với mình, mà m.á.u chảy đầm đìa. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại buổi cung yến năm nào. Đời này, phu quân, ta đã có nhân tuyển khác. Còn về Đông cung hay vòng ngọc, ta đều không buồn tranh giành nữa.

Bìa truyện Nương Nương Sau Khi Trùng Sinh Liền Mặc Kệ Sự Đời
Nương Nương Sau Khi Trùng Sinh Liền Mặc Kệ Sự Đời

Ngắm Trăng Thích Ăn Ngọt · 15 chương

Ta đã c.h.ế.c, c.h.ế.c trong một đêm tuyết rơi. Mái ngói vỡ của lãnh cung không cản được gió lạnh, ta co rúm người trong chiếc chăn bông mốc meo, lắng nghe tiếng đàn sáo văng vẳng vọng lại từ xa. Đêm nay là giao thừa, Hoàng đế lại đang mở tiệc chiêu đãi quần thần, mà ta, kẻ từng là Hoàng hậu tôn quý, lại chẳng cầu xin nổi một ngụm cháo nóng. "Nương nương... nương nương...", giọng của Nghiễn Thu ngày càng yếu ớt. Nàng ấy sốt cao trước ta ba ngày, giờ đã sắp trút hơi thở cuối cùng. Ta nắm lấy bàn tay gầy gò của nàng ấy, nhớ lại nàng ấy đã theo ta từ lúc ở Đông cung cho đến khi lên ngôi Hoàng hậu, rồi lại cùng ta rơi xuống vực sâu vạn trượng này. Một đời trung thành tận tâm, đổi lại lại là kết cục như thế này. "Nếu có kiếp sau..." Ta lẩm bẩm tự nói với mình, cổ họng khô khốc đến đau rát, "Nếu có kiếp sau..." Ý thức dần mờ mịt, ta dường như thấy Đoan Ninh đang đứng trước mặt, vẫn trẻ trung và xinh đẹp như thế, mặc chiếc váy áo màu hồng nhạt giống hệt lần đầu chúng ta gặp nhau.

Bìa truyện Cung Nữ Không Cung Đấu, Chuyên Tâm Nhặt Hài Tử
Cung Nữ Không Cung Đấu, Chuyên Tâm Nhặt Hài Tử

Miêu Lãn Lãn · 6 chương

Ta là một cung nữ quét dọn thấp kém nhất trong cung, nghèo đến độ phải đi giành giật cơm thiu với người khác. Bầu bạn duy nhất của ta là một con vẹt bép xép nhặt được, nó đặc biệt thích bắt chước người trong cung buôn chuyện thị phi. Hôm ấy, khi ta đang ngồi xổm ở góc tường gặm chiếc bánh đa cứng ngắc, nó bỗng nhiên vỗ cánh la lớn: "N.é.m xuống giếng cạn đi! Đừng lên tiếng! Tàn một nén hương là tắt thở thôi!" Trong lòng ta giật thót, lập tức xách chổi lao thẳng về phía giếng cạn ở viện phía Đông, quả nhiên vớt được một cục bột nhỏ sắp c..h.ế.c cóng. Ba ngày sau, nó lại đậu trên vai ta kêu ré lên: “Chum nước ở lãnh cung! Mau lên! Bé gái kia sắp t.ắ.t thở rồi!" Ta lầm bầm chửi rủa rồi lao tới, lại vớt từ trong chum ra một đứa nhỏ đáng thương, nó cứ túm chặt lấy vạt áo ta mà khóc nức nở. Nửa năm trôi qua, con vẹt bép xép này có khác nào Quan Âm ban con đâu cơ chứ. Ta nhìn ba đứa trẻ trong phòng, ôm riết lấy con chim mà bật khóc nức nở: “Van xin ngươi đừng cho ta biết ai v.ứ.t bỏ hài tử nữa! Bổng lộc mỗi tháng của ta chỉ vỏn vẹn một lạng bạc, thật sự không nuôi nổi nhiều miệng ăn thế này đâu!" Con vẹt đậu chễm chệ trên đỉnh đầu ta, hùa theo cất tiếng kêu: “Đừng v.ứ.t nữa, đừng v.ứ.t nữa, nuôi không nổi đâu!"

Bìa truyện Quan Âm Độ Trần
Quan Âm Độ Trần

Lạc Vị Ương · 8 chương

Tiên đế băng hà quá sớm, ta tuổi đời còn trẻ đã phải bước lên ngôi vị Thái hậu. Vì để hoàng nhi ngồi vững ngai vàng, ta không thể không uỷ thân cho Nhiếp chính vương, cùng hắn làm một đôi dã uyên ương. Về sau, hoàng nhi cập quan, rốt cuộc cũng thu hồi lại được hoàng quyền. Ta dùng một ly rượu độc tiễn Nhiếp chính vương xuống địa phủ. Nào ngờ đâu, Nhiếp chính vương cũng đã sớm hạ độc ta. Lúc ta đau đớn đến mức hộc m.á.u, hắn siết chặt ta vào lòng, cười điên dại bên tai: "Có c.h.ế.c thì cùng c.h.ế.c, c.h.ế.c rồi vừa vặn cùng nhau đi đầu thai." M.á.u tươi của chúng ta hòa lẫn vào nhau, đều chẳng nhận được kết cục tử tế. Trước lúc nhắm mắt, ý thức dần mơ hồ, ta thầm nghĩ. Ngôi vị Thái hậu này ta làm quả thực quá mức uất ức nhục nhã, chưa từng được sống qua một ngày an ổn tốt lành. Nếu quả thực có thể đầu thai, ta nhất định phải tránh thật xa tên quỷ đoản mệnh và kẻ điên này. Thế nhưng ta lại chẳng được đi đầu thai, mà lại trọng sinh về đúng buổi cung yến chỉ hôn năm xưa. Thái tử muốn đem khối ngọc bội phượng văn độc nhất vô nhị trao cho người trong lòng. Ánh mắt hắn lưu lại trên gương mặt ta một thoáng, tựa hồ đã hạ quyết tâm muốn trao ngọc cho ta. Ngay khắc sau, ta vội cúi đầu, khẽ nghiêng người sang một bên, để hắn nhìn cho thật rõ Tống Tú Oánh đang đứng sau lưng ta. Đó mới là người kiếp trước đã cùng hắn đồng sinh cộng tử.

Bìa truyện Đoan Phi Đen Mà Khỏe
Đoan Phi Đen Mà Khỏe

Trọng Thập Bát · 9 chương

Ngày tuyển tú hôm ấy, ta lỡ hắt xì một cái rõ mạnh, chấn động đến mức ngói trên đại điện cũng phải rung lên bần bật. Tiêu Tầm nhìn ta bằng ánh mắt như đang nhìn một con gấu nâu lạc vào giữa đàn hạc, nhưng cuối cùng hắn lại phất tay một cái thật dứt khoát: "Giữ lại đi, vừa hay để trấn áp tà khí cho hậu cung của trẫm." Sau này, vị Đại tướng quân ở Bắc Cảnh gửi tặng ta một túi thịt bò khô, ta liền đáp lễ lại cho ông ấy một giỏ củ cải lớn. Trong thư ông ấy viết rằng: “Nương nương nếu là phận nam nhi, ắt hẳn sẽ là một mãnh tướng tài ba."

Bìa truyện Kế Hoạch Công Chúa
Kế Hoạch Công Chúa

Thanh Thủy Xuất Miêu · 8 chương

Cửu Thiên Tuế chỗ nào cũng tốt, chỉ là thiếu mất một thứ. Lại một lần nữa bị Tiết Diêm dằn vặt đến mức thất thần, vì bản cung không kịp thời chủ động hôn hắn, hắn liền đỏ bừng hai mắt, âm trầm nói: "Công chúa điện hạ có phải đang ghét bỏ thần là thân tàn khuyết? Đáng tiếc, người chỉ có thể để tên yêm nhân này hầu hạ mà thôi!" Nói đoạn, hắn xoay người tức giận đi xét nhà hai tên tham quan, hành hạ hoàng đệ vô dụng của bản cung phải thức trắng đêm phê duyệt tấu chương suốt mấy ngày trời. Hoàng đệ chạy đến chỗ bản cung khóc lóc nỉ non, bản cung cũng đành bất lực. Tiết Diêm là một kẻ có tâm tư cực kỳ mẫn cảm, hắn tự ghê tởm chính mình, không tin rằng trên đời này sẽ có người thích hắn. Giá như lúc hắn còn nhỏ t.u.ổ.i, có người chịu đưa tay ra kéo hắn một cái thì tốt biết mấy. Lần nữa mở mắt ra, bản cung đã quay trở về mười năm trước.

Bìa truyện Tuệ Tuệ Bình An
Tuệ Tuệ Bình An

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Ta và tỷ tỷ từ nhỏ đã không hợp nhau. Lúc bé thì tranh giành hoa cài tóc, lớn lên lại tranh giành phu quân. Năm ấy rút thăm chọn rể, tỷ ấy cố tình chen lên trước ta, cướp mất quẻ thượng cát vốn dĩ thuộc về ta. Sau này, ta gả cho Thái tử làm trắc phi, còn tỷ ấy theo Tấn Nam Vương đến vùng đất phong xa xôi. Ngày chia ly, ta buông lời cay nghiệt, rằng có một ngày, nhất định phải khiến tỷ ấy quỳ gối đến gặp ta. Năm năm sau, ta năn nỉ Hoàng thượng xuống Giang Nam ngắm sen. Lại tình cờ thấy một đứa trẻ ăn xin nhỏ tuổi có dung mạo giống hệt tỷ tỷ đang giành đồ ăn với chó dữ. Ta đ.á văng con chó ác, giẫm lên chiếc bánh màn thầu, vừa định mở miệng. Đứa bé ấy lại sáng rực mắt lên, "rầm" một tiếng quỳ sụp xuống. "Tiểu di, nương con c.h.ế.c rồi, không thể quỳ đến gặp người được nữa, con xin quỳ thay nương." "Nương nói, nếu con q.u.ỳ xuống cầu xin, người nhất định sẽ bằng lòng làm nương của con."

Bìa truyện Phu Quân Đã Quy Tiên Hẳn Nửa Đêm Quay Về
Phu Quân Đã Quy Tiên Hẳn Nửa Đêm Quay Về

Không rõ · 6 chương

Tiết Thanh Minh, ta đi đốt tiền giấy cho người phu quân tướng quân đã tử trận sa trường của mình. Lại phát hiện trước phần mộ của hắn, đặt một đĩa bánh hoa quế mà lúc sinh thời hắn căm ghét nhất. Ta cứ ngỡ là tên hạ nhân cẩu thả nào đó bày nhầm, Cho đến tận đêm khuya mệt mỏi trở về viện chính. Đẩy cánh cửa gỗ chạm trổ của tẩm y các ra, ta ngửi thấy một mùi long diên hương nồng nặc xen lẫn mùi mồ hôi của nam nhân. Phía sau bức bình phong gỗ tử đàn, là một bóng lưng quen thuộc với bờ vai rộng và vòng eo thon gọn. Kẻ đó đang lười biếng ngồi bên mép giường, chiếc áo trong màu đen mở phanh ra. Hắn một bên dùng những ngón tay thô ráp đùa nghịch chiếc yếm đỏ của ta, một bên rất tự nhiên mà càu nhàu với ta. "Phu nhân, loại hương xông mới đổi này hắc quá, không thơm bằng mùi trên người nàng." Ta chằm chằm nhìn vào khuôn mặt tuấn tú của hắn, mồ hôi lạnh trong nháy mắt tuôn ướt đẫm lưng áo. Khuôn mặt này, giống y hệt vị phu quân đã khuất của ta. Nhưng một năm trước, chính tay ta đã khâu lại chiếc đầu bị quân địch c.h.é.m đ..ứ.t vào thi t.h.ể của hắn. Vậy thì gã nam nhân đang cợt nhả gọi ta là phu nhân ở ngay trước mặt này, rốt cuộc là ai?

Bìa truyện Đom Đóm Chiếu Trăng Sáng
Đom Đóm Chiếu Trăng Sáng

Không rõ · 8 chương

Ta cùng Thừa tướng Thẩm Bạch vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Nhưng vào ngày tuyển chọn Y nữ, hắn lại lấy cớ ta làm vương vãi một chút bã thuốc để gạch tên ta, đổi sang chọn thứ muội của ta. Ta hỏi hắn vì sao, hắn lại bày ra dáng vẻ dửng dưng không bận tâm: “Muội muội của nàng muốn, làm tỷ tỷ nhường nhịn một chút thì đã sao? Phận làm nữ tử, sao có thể đố kỵ kiêu túng? Chuyện ngày hôm nay, cứ coi như là cho nàng một chút giáo huấn đi." Nhưng hắn không hề hay biết, nếu ta không thể tiến cung làm Y nữ, thì sẽ phải tiến cung làm Hoàng phi cho bạo quân. Về sau, nghe nói vị Thừa tướng đại nhân lãnh tâm lãnh tình kia, đã dầm mưa suốt một ngày một đêm bên ngoài cung môn, chỉ cầu xin được gặp ta một lần.