
Huệ Tỷ Thọ Của Hạnh Lâm Đường · 7 chương
Tôi đẩy cửa bước vào. Áo sơ mi trắng của Trần Vũ bị cài sai một nút. Trên ghế cuối giường vắt một chiếc váy hai dây màu đỏ rượu vang lấp lánh — rõ ràng không phải của tôi. Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào. Tôi không cần nhìn vào trong, chỉ nhìn chằm chằm gương mặt anh ta — gương mặt lập tức mất hết sắc máu. "Giải thích đi?" Tôi tựa lưng vào khung cửa lạnh ngắt, giọng hơi run. "Vãn Vãn, em nghe anh nói..." Anh ta cuống quýt, định nắm lấy tay tôi. Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi. "Tôi không muốn nghe." Tôi cắt ngang, rút điện thoại ra, giơ lên chụp bức ảnh chiếc giường bừa bộn sau lưng anh ta. “Tách.” Đèn flash lóe sáng chói mắt. "Em làm gì thế!" Giọng Trần Vũ vỡ hẳn. "Để làm kỷ niệm." Tôi cúi đầu kiểm tra ảnh, chụp rất rõ — trên gối còn vương hai sợi tóc dài khác màu quấn lấy nhau. "Để khỏi sau này ký ức phai nhạt."