
Con Mèo Chui Ra Từ Khe Suối · 6 chương
Đại tỷ không muốn gả đi để rồi bị giam hãm nơi chốn hậu viện, nên đã hủy bỏ hôn ước với nhà họ Bùi. Sau khi Bùi Hằng biết chuyện, hắn chỉ điềm nhiên nói: "Tống Chỉ không phải là nữ tử khuê các tầm thường, tính tình cao ngạo, lại làm việc tùy hứng, không lấy cũng chẳng sao." "Nhị tiểu thư nhà họ Tống ôn nhu giữ lễ, điềm tĩnh biết lo toan việc nhà, có thể hỏi cưới làm thê tử." Hắn chuẩn bị lục lễ theo nghi thức cao nhất, đến cầu hôn ta. Sính lễ kéo dài mười dặm, nghi trượng rước dâu linh đình rầm rộ, bề thế hơn hẳn hôn lễ của những quý nữ bình thường. Ai nấy đều bảo, Bùi Hằng vô cùng yêu thương và trân trọng thê tử mới cưới. Sau khi thành thân, hắn lại càng chăm sóc ta vô cùng chu đáo. Bánh hoa quế của Bách Vị Cư vừa mới ra lò, hắn luôn là người đầu tiên mua về cho ta. Những bộ y phục gấm vóc kiểu mới nhất của Vân Cẩm Các, hắn đều cất công đích thân đưa ta đi chọn. Ta cũng từng nghĩ rằng hắn yêu ta đến cực điểm. Cho đến khi mang thai, ta ôm theo niềm vui sướng ngập tràn đi báo tin mừng cho hắn. Lại vô tình nghe thấy tên sai vặt đang bẩm báo: "Tống Chỉ cô nương đã biết chuyện dạo gần đây ngài hết lòng chăm lo và sủng ái phu nhân rồi ạ." Hắn nhạt giọng hỏi: “Nàng ta... đã hối hận chưa?" Lúc ấy ta mới hiểu ra, mọi việc hắn làm cho ta, hóa ra đều chỉ để diễn cho Tống Chỉ xem. Về sau, Tống Chỉ hối hận quay về nhà mẹ đẻ, Bùi Hằng liền đưa ta về thăm. Trước lúc khởi hành, ta đau bụng đến mức mặt mày trắng bệch. Nhưng hắn lại bắt ta cố nhịn, bảo tỳ nữ dặm thêm son phấn cho ta để che đi dáng vẻ ốm yếu. Đi được nửa đường, m.á.u tuôn ra không ngừng, cứu chữa không kịp, ta cùng đứa bé trong bụng cứ thế mà mất m.ạ.n.g. Sống lại một đời, ta cũng không muốn giam mình ở chốn hậu viện nữa. Vì thế, ta đã tham gia kỳ tuyển chọn nữ quan trong cung, và còn giành được vị trí đứng đầu.