4
Ta trở về liền đổ bệnh.
Đêm đến liền lên cơn sốt cao, tuy đã mời đại phu, sắc thuốc, nhưng ta uống vào lại nôn ra, nôn xong lại bị ép uống tiếp.
Đến ngày thứ ba mới miễn cưỡng hạ sốt, nhưng người lại như bị rút cạn sức lực, bước đi cũng liêu xiêu.
Mẫu thân túc trực bên giường, hai mắt sưng đỏ, nhưng chẳng hỏi han nửa lời.
Bà chỉ nắm chặt tay ta, lặp đi lặp lại:
“Chúng ta không gả nữa, không gả nữa."
Ta nhắm mắt, không nói gì.
Ngày mốt là tiệc thôi nôi của tiểu tế tử.
Lương gia tuy là thương gia, nhưng cũng không phải là thương gia bình thường.
Mẫu thân ta là thương phụ duy nhất được phong Cáo mệnh phu nhân, ta là Gia Thành Huyện chúa được chính Hoàng thượng sắc phong.
Hai ca ca ta đỗ đạt, một người làm Chủ sự Hộ bộ, một người làm việc ở Công bộ.
Tuy không thể so sánh với tước vị Hầu tước thế tập của Thẩm gia, nhưng trong giới quý tộc kinh thành, cũng được nể mặt vài phần.
Tiệc thôi nôi của tiểu điệt tử, tổ chức vô cùng náo nhiệt.
Ta vốn định cáo ốm không đi, nhưng nếu vắng mặt trong tiệc thôi nôi của tiểu điệt tử, người ngoài sẽ nghĩ ta và tẩu tử bất hòa.
Hơn nữa, Thẩm - Lương hai nhà vẫn chưa chính thức từ hôn, nếu ta tránh mặt cả trong dịp này, không biết người ngoài sẽ đồn đại ra sao.
Thế là ta gượng dậy, để A Châu chải đầu, dặm chút phấn son, che đi khuôn mặt tiều tụy vì bạo bệnh.
Tiệc rượu bày tại chính sảnh Lương phủ, khách khứa đến rất đông.
Ta cùng mẫu thân tiếp đãi nữ quyến, trên môi luôn nở nụ cười, nên cũng không ai nhận ra điều gì khác thường.
Cho đến khi nghe tiếng truyền báo ngoài cửa:
“Đại công tử Võ An Hầu Thẩm Mặc đến."
Tay ta khẽ run, vài giọt nước trà sóng ra ngoài.
Thẩm Mặc đến rồi.
Hắn vận gấm vóc mới tinh, dáng người cao ngất, vừa bước vào đã thu hút sự chú ý của toàn sảnh đường.
Mẫu thân ta hơi sững sờ, nhưng rồi vẫn đứng dậy ra đón.
Tiếp đó, ta nhìn thấy người đi phía sau hắn.
Tiền thị.
Hôm nay nàng ta mặc một bộ y phục màu củ sen, khoác một chiếc áo lông chim khổng tước, trên đầu cài bộ diêu vàng ròng nạm ngọc thúy, tha thướt bước vào, thế mà lại làm lu mờ cả dàn tiểu thư khuê các trong phòng.
Khách khứa đầy sảnh đưa mắt nhìn nhau, có người bàn tán xôn xao.
Mẫu thân ta chằm chằm nhìn chiếc áo lông chim khổng tước trên người nàng ta, nụ cười trên môi cứng đờ trong chốc lát, sau đó lại trở về bình thường, khách khí mời người vào trong.
Tiền thị đưa mắt nhìn về phía ta, vẫn là nụ cười đó.
Dịu dàng, đoan trang.
Ta siết chặt chiếc khăn tay.
Tiệc được nửa chừng, ta lấy cớ mệt mỏi, trốn vào sương phòng hậu viện nghỉ ngơi.
A Châu vắt khăn tay đắp trán cho ta, vừa đắp vừa rơi nước mắt:
“Cô nương, bọn họ hiếp người quá đáng..."
Ta nhắm mắt lại, không muốn nói gì.
Có tiếng gõ cửa.
A Châu ra mở cửa, rồi đứng sững tại chỗ.
Ta mở mắt ra, thấy Thẩm Mặc đứng ngoài cửa, phía sau còn có Tiền thị.
Hắn nhìn ta, ánh mắt thoáng vẻ ngỡ ngàng, có lẽ không ngờ ta lại bệnh nặng đến thế.
Ta tựa người vào án kỷ, sắc mặt nhợt nhạt, ngay cả môi cũng không còn chút m.á.u.
Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, bước vào trong.
"A Diên." Hắn đứng trước giường, giọng điệu vẫn được xem là ôn hòa, "Nghe nói muội bệnh, ta đưa Tiền cô nương đến thăm muội."
Tiền thị theo vào, tay xách một hộp thức ăn, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
"Lương cô nương, ta có chưng yến, bồi bổ tốt nhất." Nàng ta nhỏ nhẹ nói, "Cơ thể cô nương không khỏe, cần ăn nhiều đồ tẩm bổ."
Ta nhìn chiếc áo lông khổng tước trên người nàng ta, không nói gì.
Thẩm Mặc hắng giọng, dường như đang cân nhắc từ ngữ.
Sau đó hắn nói:
“A Diên, chuyện của Tiền cô nương... ta muốn bàn bạc lại với muội."
Ta nhắm mắt lại.
"Thẩm Mặc." Ta lên tiếng, giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ, "Ta đang bệnh, ngươi không thể để ta yên ổn vài ngày được sao?"
Hắn ngẩn ra một chút, mày hơi nhíu lại.
"A Diên, ta không phải đến để ép muội." Hắn nói, "Chỉ là chuyện này sớm muộn gì cũng phải định đoạt, muội cứ kéo dài, đối với ai cũng không tốt."
Ta bật cười, cười đến mức ngực đau nhói.
"Thẩm Mặc, ta còn chưa qua cửa, ngươi đã muốn ta và nữ nhân khác làm người một nhà?"
Mày hắn nhíu chặt hơn.
"A Diên, muội đừng có chui vào ngõ cụt. Tiền cô nương xuất thân quan gia, hiểu biết lễ nghĩa, sẽ không làm muội khó chịu đâu..."
Ta quay sang nhìn hắn:
“Là vì nhát dao nàng ta đỡ cho ngươi, hay là vì nhan sắc của nàng ta?"
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
"A Diên, muội đừng có không biết tốt xấu!"
Cuối cùng hắn cũng thẹn quá hóa giận.
"Tiền cô nương là con nhà quan, hiểu biết lễ nghĩa, có chỗ nào không xứng với ta? Trái lại là muội..."
Hắn dừng lại, không nói tiếp.
Nhưng ta biết hắn muốn nói gì.
Trái lại Lương gia ta, chẳng qua chỉ là phường thương gia.
Dù mẫu thân có cáo mệnh, dù ta có danh phận Huyện chúa, dù hai ca ca ta có làm việc ở Lục bộ, nói cho cùng cũng chỉ là ăn theo Thẩm gia.
Ta lấy tư cách gì mà cản hắn lấy người tốt hơn?
Ta nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ vì tức giận của hắn, bỗng nhiên cảm thấy rất xa lạ.
Đây còn là thiếu niên từng đến nhà ta ăn chực sao?
Còn là người nắm tay ta nói "đợi ta trở về" sao?
Ta nhắm mắt lại.
Cảm giác bất lực quen thuộc như sa vào vũng bùn lại ập đến.
"Ta mệt rồi." Ta hít một hơi thật sâu, "Các người đi đi."
Thẩm Mặc há miệng, dường như còn muốn nói gì đó.
Tiền thị khẽ kéo tay áo hắn, nói nhỏ:
“Công tử, để Lương cô nương nghỉ ngơi đi, chúng ta hôm khác lại đến..."
Hôm khác lại đến?
Còn muốn đến nữa!
Ngọn lửa giận dữ bị kìm nén bấy lâu nay rốt cuộc không thể khống chế được nữa, ánh mắt ta như dao găm phóng về phía Thẩm Mặc.
"Áo lông chim khổng tước ta tặng ngươi, phiền ngươi nhanh chóng trả lại."
Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hơi ngây ra của hắn, gằn từng chữ:
“Ngươi muốn báo ân ta không cản, nhưng đừng lấy đồ của ta ra làm nhân tình."
"Ăn uống đừng có khó coi quá."
Không khí lập tức đông cứng lại.
Thẩm Mặc không thể tin nổi nhìn ta.
Từ trước đến nay, ta luôn là người cho đi.
Các loại vải vóc quý giá đáng ngàn vàng, hương liệu, danh họa, kỳ thư, đồ sứ... cứ là đồ tốt, bao giờ cũng có phần của hắn.
Ngày rộng tháng dài, hẳn hắn đã coi sự hy sinh của ta là điều hiển nhiên rồi.
Nếu không, sự tức giận trên mặt hắn từ đâu mà ra?
Thẩm Mặc hoàn hồn lại, sự tức giận thay thế cho vẻ bối rối trước đó, hắn tức giận nói:
“Đồ đã tặng cho ta rồi, ta muốn cho ai thì cho. Lông khổng tước có quý giá đến đâu, thay vì để trong kho bám bụi, chi bằng mang ra làm áo. Ta thấy muội rõ ràng là không chịu nổi cảnh Doãn Nhi mặc đẹp hơn muội, cố tình kiếm chuyện."
"Không ngờ muội lại là người như vậy."
"Doãn Nhi, chúng ta đi, trước đây ta đúng là quá chiều chuộng nàng ta rồi."