15
Thẩm Mặc được đưa tới.
Mới nửa tháng không gặp, hắn vậy mà lại tiều tụy đến mức này.
Một bộ y phục nhăn nhúm, râu ria xồm xoàm, hốc mắt trũng sâu, trong mắt toàn là tia m.á.u.
Hắn đứng giữa sảnh, giống như một khúc gỗ bị rút cạn độ ẩm.
Sau đó hắn nhìn thấy ta.
Nhìn thấy ta một thân hồng y, nhìn thấy ta búi tóc phu nhân, nhìn thấy ta ngồi bên cạnh Thẩm Uyên.
Hai mắt hắn lập tức đỏ ngầu.
Nắm đấm siết chặt kêu răng rắc, ánh mắt chằm chằm nhìn Thẩm Uyên hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Ta nhìn bộ dạng đó của hắn, trong lòng sảng khoái khó tả.
Đáng đời.
Thẩm Uyên nhìn hắn, giọng điệu nhàn nhạt.
"Nếu đã đến rồi, thì tới thỉnh an thẩm thẩm của ngươi đi."
Ta sững người.
Thẩm thẩm?
Ta nhìn Thẩm Uyên, sắc mặt hắn vẫn như thường, phảng phất như chỉ đang nói một câu hết sức bình thường.
Tên này...
G.i.ế.c người tru tâm a.
Nhưng ngẫm lại, mọi chuyện đã đến nước này rồi.
Dù chúng ta có nhượng bộ, đại phòng cũng chẳng coi chúng ta là người tốt.
Chi bằng cứ làm sao cho thoải mái thì làm.
Thế là ta bưng chén trà, bày ra điệu bộ của bậc trưởng bối.
"Đại điệt tử đây là quên mất quy củ rồi sao?"
Thẩm Mặc ngây ngốc nhìn ta, không dám tin vào mắt mình.
Gân xanh trên trán Thẩm An nổi lên cuồn cuộn, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, vỗ bàn đứng phắt dậy.
"Lương thị! Ngươi đừng có được nước lấn tới!"
Ta chưa kịp lên tiếng, Thẩm Uyên đã tiếp lời.
"Đại ca," Hắn nhìn ta, nhưng lời nói lại hướng về phía Thẩm An, "Nghe xem huynh đang nói tiếng người sao?"
Hắn đứng dậy, chắn trước mặt ta.
"Trưởng bối thành thân, Thẩm Mặc thân làm vãn bối, lại không đến hành lễ thỉnh an thẩm nương mới vào cửa. Vô quy củ như vậy, hóa ra là do đại ca làm gương."
Thẩm An bị chặn họng không nói nên lời.
Chu thị tức giận đến mức toàn thân phát run.
Công cữu ngồi ở ghế trên, chân mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp c.h.ế.c ruồi, nhưng không mở miệng ngăn cản.
Thẩm Mặc đứng đó, giống như một khúc gỗ mất đi linh hồn.
Ta bưng chén trà, an tĩnh xem kịch.
Trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Người này, đang xả giận thay ta đây mà.
Mắt thấy đám người đại phòng không thể nhịn được nữa, sắp sửa vỗ bàn đứng dậy thì Thẩm Uyên bỗng từ trong tay áo rút ra một cuốn sổ sách, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Giọng hắn chợt trầm xuống, "Không phải người làm thúc thúc như ta lắm lời. Thẩm Mặc, ngươi quả thật không phải đạo."
Trong sảnh tĩnh lặng.
Thẩm Mặc ngẩng đầu lên, trong mắt xẹt qua một tia hoảng loạn.
Thẩm Uyên không nhìn hắn, chỉ nhìn Thẩm An.
"Đại ca có biết, Thẩm Mặc ở Tây Bắc đã làm những chuyện gì không?"
Hắn khựng lại.
"Hắn đến Tây Bắc, vừa hưởng dụng áo bông lương thực thuốc men do A Diên gửi tới, vừa liếc mắt đưa tình với Tiền thị. Cái gọi là ơn cứu mạng kia..."
Hắn nhìn Thẩm Mặc, ánh mắt như dao găm.
"Chẳng qua là hắn không nghe chỉ huy, tự ý truy kích tàn quân, sa vào cạm bẫy của phản quân, hại hàng ngàn tướng sĩ thương vong gần hết. Hắn ngược lại vận khí tốt, mặc áo giáp da bò mềm do A Diên tự tay làm, may mắn giữ được cái mạng. Quả thật là Tiền thị đích thân lôi hắn ra khỏi đống xác c.h.ế.c, cũng quả thật là Tiền thị đỡ cho hắn một đao."
Hắn khựng lại, thần sắc âm u.
"Nhưng nếu không có hành động tự ý của hắn, hàng ngàn tướng sĩ của ta, đã không phải hy sinh vô ích."
Khuôn mặt Thẩm Mặc trắng bệch như tờ giấy.
Thẩm An ngây người tại chỗ, miệng há rồi lại khép, khép rồi lại há.
Thẩm Uyên nhìn công cữu, nói tiếp:
“Thẩm Mặc là điệt tử của ta, tuy không làm nên trò trống gì, còn liên tục gây rắc rối, nhưng dẫu sao hắn cũng là điệt tử của ta. Một người vinh cả họ vinh, một người nhục cả họ nhục. Cho nên, người làm thúc phụ như ta, đã âm thầm dọn dẹp tàn cuộc thay hắn."
Hắn đẩy cuốn sổ sách đến trước mặt Thẩm An.
"Nhưng tiền tuất tử cho hàng ngàn tướng sĩ kia, khoản bạc này, đại ca, huynh phải trả rồi."
Thẩm An nhận lấy cuốn sổ sách, nhìn một cái, liền vỗ bàn tại trận.
"Một người một trăm lạng? Chuyện, chuyện này cũng nhiều quá rồi!"
Khóe môi Thẩm Uyên nhếch lên một nụ cười trào phúng.
"Đại ca không đưa cũng được." Hắn thong thả nói, "Đợi người nhà tướng sĩ làm ầm ĩ lên, để tự bảo vệ mình, ta cũng đành phải xử trí theo quân quy thôi."
Sắc mặt Thẩm An co giật:
“Đệ... đệ là thúc phụ của hắn! Lại là chủ tướng một quân! Che giấu cho điệt tử vài phần, thì có làm sao?"
Thẩm Uyên cười gằn.
"Đúng, nể tình hắn là điệt tử của ta, chuyện của hắn và Tiền thị, ta không hé răng nửa lời. Nhưng nhìn cách hắn đối xử với A Diên luôn luôn bảo vệ hắn cứu hắn như vậy, còn lôi Tiền thị ra làm nhục nàng ấy, chà đạp thể diện nàng ấy xuống đất."
Hắn nhìn Thẩm Mặc, gằn từng chữ.
"Ta liền biết, đứa điệt tử này lang tâm cẩu phế, hồ đồ ngu xuẩn, không làm nên trò trống gì."
Thẩm Mặc cả người chấn động, suýt nữa ngã nhào.
"Thẩm Mặc," Thẩm Uyên thu hồi ánh mắt, giọng điệu nhàn nhạt, "Người làm thúc phụ như ta, sau này sẽ không dọn dẹp tàn cuộc thay ngươi nữa. Ngươi tự giải quyết cho tốt đi."
Nói xong, hắn kéo tay ta.
Ta bị hắn dắt, dọc đường đi qua chính sảnh, đi qua hành lang, đi qua đám người đang há hốc mồm ngỡ ngàng.
Ta ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Công cữu ngồi ở ghế trên, biểu cảm tế nhị, như đang suy nghĩ điều gì.
Thẩm An phu phụ tức giận đến mức toàn thân run rẩy, nhưng không thốt ra được nửa lời.
Thẩm Mặc lại giống như một cái khung gỗ bị rút đi gân cốt, nặng nề ngã gục xuống đất.
Ta thu hồi ánh mắt, siết chặt tay Thẩm Uyên.
Lòng bàn tay hắn rất ấm.
16
Trên đường về phòng, ta kéo tay áo Thẩm Uyên.
"Hôm nay chàng... có phải làm hơi quá không?"
Hắn dừng bước, quay đầu nhìn ta.
"Quá chỗ nào?"
"Phía đại phòng." Ta hạ thấp giọng, "Vì ta, mà gần như xé rách mặt mũi với bọn họ. Chẳng có lợi ích gì cho chàng."
Thẩm Uyên nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
Nửa ngày sau, hắn mở miệng.
"Cứ nghĩ đến cảnh hắn vừa dùng áo bông đồ ăn thuốc men nàng gửi tới, vừa thề non hẹn biển với Tiền thị, lại còn sau lưng nói xấu nàng..."
Hắn khựng lại, hung quang trong mắt hiển lộ không sót chút gì.
"Ta liền hận không thể băm vằm hắn ra."
Ta sững người.
Hắn thoạt nhìn còn tức giận hơn cả ta.
Ta há miệng, bỗng nhớ ra một chuyện.
"Nếu đã như vậy, tại sao không sớm nói cho ta biết chuyện của Tiền thị?"
Trên mặt hắn xẹt qua một tia xảo trá, còn có chút chột dạ.
"Vốn dĩ cũng muốn nói cho nàng, nhưng nói cho nàng thì có ích gì? Nàng còn dám cự tuyệt hôn sự sao?"
"Chàng dựa vào đâu mà cho rằng ta không dám?" Ta nhướng mày hỏi ngược lại.
"Vậy ta hỏi nàng, nếu Thẩm Mặc không làm ầm ĩ một màn như thế trước ngự giá, nàng có phải sẽ nhẫn nhịn sự tồn tại của Tiền thị không?"
Ta trầm mặc.
Hắn cũng trầm mặc.
Một lát sau, hắn khẽ hừ một tiếng, trong giọng điệu mang theo sự hận sắt không thành thép.
"Nàng cũng quá dễ dãi rồi. Đổi lại là ta, đã sớm quậy tung trời đất lên rồi."
Ta vội vàng biện bạch.
"Làm ầm ĩ lên thì được gì? Trưởng bối chỉ mắng Thẩm Mặc hai câu, rồi lại đến khuyên ta —— nữ nhân đều trải qua như vậy, nam nhân đều thế cả. Ta nếu không buông tha, ngược lại sẽ thành lỗi của ta, là ta không đủ khoan dung, không đủ rộng lượng."
Nói qua nói lại, sự tủi thân trong lòng lại trào dâng.
Ta hít sâu một hơi, bình tĩnh lại đôi chút.
"Thực ra..." Ta khựng lại, "Vốn dĩ ta định sau khi thành thân, mới từ từ xử lý hắn."
Thẩm Uyên nhướng mày.
"Xử lý thế nào?"
Ta nhìn hắn, dứt khoát nói luôn.
"Tiền thị đắc sủng, thì để nàng ta sinh. Tốt nhất là sinh liên tục. Hài tử có nhận làm con thừa tự của ta hay không cũng không quan trọng, dù sao ta cũng là chính thê, là đích mẫu. Tiền thị nếu dám đối đầu với ta, ta liền nạp mười tám thiếp thất cho Thẩm Mặc. Tốt nhất là để hắn c.h.ế.c trên bụng nữ nhân."
Khóe môi Thẩm Uyên co giật.
"Sau đó ta lại chỉ định một hài tử nuôi dưỡng bên cạnh, lại nuôi thêm vài tiểu quan..."
"Được rồi được rồi." Hắn ngắt lời ta, biểu cảm có chút một lời khó nói hết, "Nàng quả thật là..."
Ta nhìn hắn.
Hắn cũng nhìn ta.
Một lát sau, hắn bỗng nhiên mỉm cười.
"Cho nên những lời trước điện của nàng, là nhất thời nảy ra ý định?"
Ta gật gật đầu, rồi lại lắc đầu.
"Là nhất thời nảy ra ý định, cũng là nhẫn nhịn không nổi nữa. Hắn xin chỉ phong Tiền thị làm bình thê trước điện, quả thực là nỗi nhục nhã kỳ lạ. Cộng thêm việc chàng cứ liên tục nháy mắt ra hiệu..."
"Ta nháy mắt ra hiệu?" Hắn tỏ vẻ vô tội.
Ta trừng mắt nhìn hắn.
Hắn không nhịn được, bật cười.
Cười xong, ta ngước nhìn hắn, hỏi một câu vẫn luôn muốn hỏi.
"Tối hôm đó, chàng bỗng nhiên ra hiệu có phải chàng... đã có mưu đồ từ trước rồi?"
Hắn không phủ nhận, cũng không thừa nhận.
Ngược lại hỏi ta:
“Nếu tối hôm đó ta không ra hiệu cho nàng, Thẩm Mặc làm nhục nàng như vậy, nàng còn lựa chọn gả cho ta không?"
Ta trầm mặc, không biết trả lời thế nào.
Hắn không vội, cũng không gặng hỏi thêm.
Chỉ nắm lấy tay ta hỏi ta:
“A Diên, có hối hận vì gả cho ta không?"
Ta nhanh chóng lắc đầu.
"Không, ta chỉ thấy may mắn." Ta nhìn hắn, nói một cách rất nghiêm túc, "May mắn là, ta vẫn còn đường lui là chàng, vừa giữ được thể diện cho ta, lại có thể phản kích Thẩm Mặc một ván."
Thần sắc hắn hơi chùng xuống:
“Ta chỉ là đường lui của nàng?"
Ta vội vàng giải thích:
“Lúc đó quả thực chỉ có suy nghĩ như vậy. Nhưng sau này bình tĩnh lại, lại cảm thấy, gả cho chàng cũng không tồi. Trong lòng ta, vậy mà lại có một cảm giác an tâm kỳ lạ."
Chủ động nắm lấy tay hắn, đặt lên ngực.
Ta ngửa mặt lên, mỉm cười với hắn.
"Có câu tục ngữ nói rất hay, cơm ngon không sợ muộn, nhân duyên tốt cũng vậy."
Câu nói này dường như đã lấy lòng được hắn, hắn ôm chầm lấy ta.