🍉

Chương 1

Ba Vị Phu Quân · Phi Ý Sở Tư

‹ Chương trướcChương sau ›

1

Việc đầu tiên sau khi khải hoàn hồi triều, cha ta đã rửa sạch cổ, vào cung xin tội.

Ông nói mình không trông nổi ta, để ta nhất thời hồ đồ đánh ngất ca ca, thay huynh ấy lĩnh binh ra trận.

Lão cáo già này, rõ ràng ban đầu chính ông gật đầu đồng ý.

Chúng ta đã nói rồi, thắng trận trở về thì sẽ khai thật để được khoan hồng.

Chuyện phải kể lại từ đầu.

Ngày ca ca nhận được thánh chỉ chinh phạt Đát Nô, vẫn còn đang xoa tay chuẩn bị.

Nào ngờ đêm trước ngày xuất chinh, chẳng biết bị tên khốn kiếp nào đập một gậy từ sau lưng, cả thân thủ lẫn gan dạ đều bị đánh cho tiêu tán.

Sống c.h.ế.c không chịu ra trận, khóc lóc nói thà lấy một dải lụa trắng treo cổ ở nhà, chí ít còn có người nhặt xác.

Chứ nếu đã ra chiến trường, chỉ e đến nguyên vẹn xác thân cũng chẳng giữ nổi.

Cha ta lo đến mức thở dài liên tục.

Nương ta trong đêm chạy tới Đại Giác tự cầu phù nước, ép huynh ấy uống vào.

Kết quả là tiêu chảy suốt cả đêm, thân thể càng thêm yếu nhược.

Không còn cách nào, cha ta đành tìm ta thương lượng:

"Hay là… con thay huynh đi nhé?"

Chúng ta là long phụng song sinh, dung mạo vốn đã tám, chín phần giống nhau, từ nhỏ thói quen cũng không khác biệt là mấy.

Chỉ có một điểm khác biệt…

Ta mệnh cứng.

Hồi nhỏ đã có cao tăng xem số, nói ta đặc biệt chịu được đòn.

Lời này không sai.

Năm ba tuổi, ta chui qua lỗ chó đi chơi, ngã xuống hồ, mãi không nổi lên. Đến khi được vớt lên, ta phun ra một bãi nước rồi đứng dậy, kéo nương đang khóc lóc trở về nhà ăn cơm.

Năm bốn tuổi, ham nghịch giật xương chó hoang, bị cả bầy chó rượt cắn mông. Ta vung nắm đấm đánh cho chúng chạy tán loạn, dù mông chảy máu đầy vẫn về nhà, làm nương ta sợ đến hồn bay phách lạc.

Ấy vậy mà chưa đầy một tháng đã lại tung tăng như không.

Về sau nương ta cấm không cho ta làm liều nữa, nhưng tám tuổi ta vẫn gây nên chuyện lớn.

Ta giả làm ca ca, dụ đám bạn học hay bắt nạt huynh ấy cùng nhau nhảy từ trên nóc nhà xuống.

Ai nấy đều gãy tay gãy chân, còn ta phủi phủi mông, về nhà ăn cơm.

Từ đó, danh hiệu "tiểu ma vương" lan truyền khắp nơi.

Nương lo sợ có ngày ta tự rước họa vào thân, năm nào cũng nơm nớp đi cầu bùa bình an.

Nào ngờ cuối cùng người đẩy ta vào hố lửa lại chính là cha ta.

Vừa nghe có thể thay huynh ra chiến trường, máu trong người ta sôi lên hừng hực.

Nói thật, ở kinh thành gây sóng gió bao năm, ta đã thấy ngán lắm rồi.

Sợ nương ngăn cản, đêm ấy ta liền lén lấy áo giáp, kiếm lệnh của ca ca, một mạch chạy thẳng ra biên cương.

Nơi chiến trường, đao tên không có mắt, thế mà loạn tiễn lại như có mắt, giữa ngàn vạn vệ quân chẳng mũi nào trúng vào ta.

Ta dễ dàng chỉ huy binh sĩ đẩy lùi địch quân, thuộc hạ đều khen ta dũng mãnh thiện chiến, gan dạ vô song.

Ở biên ải tung hoành hai tháng, ta lại cảm thấy chán.

Bỗng dưng nhớ món canh hạt sen nương hầm.

Thế là một đêm, ăn uống no nê xong, ta xách kiếm mò vào doanh trại địch.

Dù sao thì rảnh cũng là rảnh.

2

Tên tướng địch kia sợ c.h.ế.c vô cùng, ba năm trước không công hạ được thành, cũng chỉ vì hắn chuẩn bị sẵn mấy kẻ thế thân.

Mỗi lần cứ tưởng đã g.i.ế.c được người thật, ai ngờ ngày hôm sau hắn lại chui ra như chưa có chuyện gì.

Ta dạo quanh cho tiêu cơm, một mạch lẻn vào năm doanh trại, tiện tay c.h.é.m luôn năm viên tướng.

Mặc kệ thật giả, thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót.

Vừa định rời đi, bụng đột nhiên quặn đau.

Vội vã mò vào nhà xí, bên trong không ngờ còn có một kẻ đang ngồi xổm.

Ta tiện tay c.h.é.m luôn đầu hắn, chiếm chỗ trước.

Trời vừa sáng, ta lững thững quay về doanh trại, trên lưng ngựa lắc lư sáu cái đầu lâu.

Thám tử phía ta tới báo, nói địch tướng lần này thật sự c.h.ế.c rồi.

C.h.ế.c chẳng chút thể diện, bị người ta lẻn vào nhà xí chặt đầu.

Cổng thành lập tức mở toang, bên địch chủ động xin hàng.

Ta mạnh dạn đòi liền năm tòa thành.

Giữa đường lại nhận được thư nghị hòa do sứ giả mang tới, bên Hoàng thượng chỉ dám đòi ba thành.

Ta bĩu môi, hai thành còn lại nếu không lấy, thì để ta!

Cùng lắm, ta chiếm thành xưng vương cũng được!

3

Hôm nay ta về kinh, cha không có ở nhà.

Nương nói ông vào cung nhận tội rồi.

Võ nghệ của ca ca đến nay vẫn chưa khôi phục, ngày nào cũng bị đánh ở trường luyện võ, lần nào trở về mặt mũi cũng bầm tím.

Chưa bao lâu, An công công tới truyền chỉ, triệu ta vào cung yết kiến thánh thượng.

Nương ta sắc mặt tái đi:

"Hoàng thượng... muốn tịch biên gia sản sao?"

Ca ca đỏ hoe mắt:

"Tất cả đều tại con, nếu không phải con mất võ nghệ, Thanh Hoan cũng đâu cần thay con ra chiến trường."

An công công cười híp mắt:

"Thẩm tướng quân đừng nghĩ nhiều, Hoàng thượng chỉ khen nhị tiểu thư thôi, có cha tất có con gái."

Ta theo ông ấy vào cung.

Trên đại điện, Hoàng thượng tươi cười hỏi ta:

"Thẩm Thanh Hoan, trận này có công, muốn ban thưởng gì?"

Ta chớp chớp mắt:

"Hoàng thượng không trách thần nữ sao?"

Hoàng thượng cười vang:

"Trấn Nam tướng quân một nhà đều là hào kiệt, ngay cả con gái cũng anh dũng thiện chiến, trẫm sao lại trách được?"

Đúng lúc ấy, Phó Hầu gia – kẻ đối đầu lâu năm của cha ta – bỗng tiến lên.

"Hoàng thượng, hành động của Trấn Nam tướng quân thật là khi quân phạm thượng, sao có thể dễ dàng bỏ qua?"

Cha ta mắt cũng không buồn nhấc:

"Vậy thì đem con gái ta c.h.é.m đi, lần sau Đát Nô lại tới, ngươi lên đi."

"Ta già rồi, Quân Dật cũng phế rồi, Phó Hầu gia tuổi tráng niên, xin mời ngươi."

Phó Hầu gia mặt xanh mét:

"Nếu ai cũng như nhà các ngươi, chẳng phải phép tắc đại loạn?"

Ta cười híp mắt tiếp lời:

"Hoàng thượng còn chưa lên tiếng mà Phó Hầu gia đã vội lải nhải, ngài sáng nay ăn nhiều đậu quá à?"

Trên triều lác đác vang lên tiếng nhịn cười, Hoàng thượng cũng đưa tay che môi, khẽ ho một tiếng.

"Được rồi."

Hoàng thượng hạ tay, ra hiệu yên lặng.

"Công tội bù trừ. Thẩm Thanh Hoan, lần này ngươi chiếm thêm hai tòa thành, trẫm rất vui lòng. Muốn ban thưởng gì, cứ nói ra."

Hai mắt ta sáng rỡ:

"Thật sự cái gì cũng được sao?"

Cha ta đứng cạnh ra sức nháy mắt, hạ giọng nhắc nhở:

"Đừng đòi quá đáng! Đừng cái gì cũng dám xin…"

Ta gật đầu với ông:

"Cha, con biết chừng mực, cứ yên tâm."

Ông vừa mới yên lòng được nửa nhịp, ta đã quay sang Hoàng thượng, cất cao giọng.

"Hoàng thượng đã nói vậy, thần nữ xin cả gan bày tỏ."

"Mẫu thân thần nữ luôn lo lắng thần không gả được… cho nên muốn xin Hoàng thượng ban cho hôn sự."

Cha ta: "???"

"Con chẳng phải nói tạm thời không gả chồng sao?"

Ta: "Đúng thế."

Nhưng con đâu có nói là không ‘cưới’ chồng đâu.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.