4
Hoàng thượng hứng thú nhướng mày:
"Oh? Vậy là ngươi đã để ý ai rồi? Trẫm sẽ ban hôn cho ngươi."
Ta lập tức phấn khởi chỉ về phía vị Nhiếp chính vương được người đời gọi là Ngọc Diện Dạ Xoa.
"Thần nữ muốn người này làm đại phòng của thần nữ!"
Lại chuyển sang Phó thế tử phong hoa tuyệt đại ở một bên.
"Người này làm nhị phòng!"
Cuối cùng ánh mắt rơi lên thiếu niên tướng quân Hứa Bất Cửu.
"Người này làm tam..."
Chưa dứt lời, đã bị cha ta bịt miệng lại.
"Tiểu tổ tông! Mệnh cứng cũng không thể tìm c.h.ế.c như vậy được đâu!"
Phó Hầu gia tại chỗ nổi giận:
"To gan! Ngươi dám vọng tưởng tới con ta!"
Ta vùng khỏi tay cha, mỉm cười nhìn ông.
"Hầu gia còn nói thêm một câu nữa, ta sẽ cho hắn xuống làm tam phòng đấy."
Phó Hầu gia tức tới mức trợn mắt, suýt nữa thì ngửa ra sau.
Ba người kia sắc mặt mỗi người một kiểu, đồng loạt nhìn về phía ta.
Nhiếp chính vương Tề Nam Độ ánh mắt thâm trầm:
"Ngươi muốn ta… làm đại?"
Cha ta mồ hôi lạnh ròng ròng:
"Không dám không dám! Tiểu nữ hồ đồ thôi…"
Ta nhìn hắn bằng vẻ mặt hết sức thành khẩn:
"Ngài mà muốn làm nhỏ cũng được, chỉ là ngài lớn tuổi nhất, lại giỏi quản việc, làm đại phòng bọn họ mới phục."
Thật ra từ lúc bước vào điện, ta đã để mắt tới ba "đóa kim hoa" này rồi.
Ai nấy đều tuấn tú vượt trội, cứ như thần tiên bước ra từ trong tranh.
Ta cũng chẳng có tật xấu gì, chỉ là thích sưu tập cái đẹp.
Xấu xí ta còn chẳng thèm ngó.
Phó thế tử giọng hòa nhã nhưng lại mang theo vài phần xa cách.
"Thẩm nhị tiểu thư, chuyện hôn nhân trọng ở cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, lại cần lời mai mối…"
Ta tươi cười nhìn về phía Phó Hầu gia:
"Ý cha mẹ làm sao sánh bằng thánh chỉ vàng son của Hoàng thượng chứ?"
"Hầu gia, đúng không ạ?"
Ông lập tức nghẹn lời.
Về phần thiếu niên tướng quân Hứa Bất Cửu, từ lúc ta bước vào điện, hắn đã nhìn ta đầy kinh ngạc.
Nguyên do cũng dễ hiểu, khi ta giả làm ca ca, không chỉ lôi hắn cùng ăn cùng ở, thậm chí lúc hắn bị thương thay thuốc, ta còn đứng bên cạnh đưa y phục.
Hứa Bất Cửu vóc người đẹp, lại hay giấu đồ ăn ngon cho ta.
Người chu đáo như vậy, không cho hắn cái danh phận thực chẳng phải lẽ.
Giờ phút này, đầu ngón tay hắn run nhẹ, giọng nói cũng trở nên căng thẳng.
"Ngươi... ngươi không phải Quân Dật?"
Ta nhếch môi, mỉm cười chân thành:
"Ta chưa từng nói ta là huynh ấy mà."
"Ngươi... ta…"
Tai hắn lập tức đỏ bừng, câu sau cũng lắp bắp chẳng nên lời.
5
Trên triều đình, một mảnh tĩnh lặng c.h.ế.c chóc.
Hoàng thượng há miệng, hồi lâu mới thốt được thành lời:
"Chuyện này… ờ thì…"
"Hôn sự dù sao cũng phải có tình cảm hai bên, gượng ép cưới xin thì không bền đâu…"
Ta thản nhiên:
"Dưa có ngọt hay không, hái xuống nếm mới biết."
"Hoàng thượng lúc tuyển tú, chẳng lẽ từng hỏi qua từng người có bằng lòng làm thiếp không?"
Cha ta không cản nổi, ôm ngực định giả ngất.
Trên trán Hoàng thượng gân xanh nổi lên, im lặng một lúc, cắn răng nói.
"…Chỉ cần Nhiếp chính vương bọn họ đồng ý, trẫm liền…"
Ta lập tức tiếp lời:
"Nếu bọn họ không đồng ý, thần nữ sẽ trả lại hai tòa thành kia..."
Hoàng thượng: "…"
Tan triều rồi, thánh chỉ rốt cuộc vẫn chưa dám hạ.
Cũng phải, một hơi đắc tội ba nhà quyền quý, chưa nói mấy nhà ấy có khi cùng nhau “bệnh c.h.ế.c” trước cổng cung, trong hậu cung, những vị nương nương liên quan tới ba nhà ấy e là cũng sẽ lật tung Ngự Thư Phòng.
Cuối cùng Hoàng thượng cũng nhượng bộ, cho ta thời gian ba tháng.
Nếu có thể khiến bọn họ gật đầu, cưới cả ba người cũng được.
Nếu không, thì sẽ chọn cho ta phu quân khác.
Ta không phục, lầm bầm:
"Cũng xưng là Hoàng thượng, mà lá gan chỉ thế này thôi sao."
Cha ta lập tức kéo ta ra góc tường:
"Hoàng thượng còn phải dựa vào Nhiếp chính vương chấp chính, con vừa mở miệng đã làm long trời lở đất! Con tưởng Diêm Vương không dám thu con thật à?"
Ta nghiêng đầu:
"Chẳng phải thế sao? Cao tăng nói tận miệng còn gì."
Ông giậm chân:
"Con bản lĩnh vậy, sao không đi làm Hoàng thượng luôn đi?"
Ta:
"Nếu con thực sự làm được, đến lúc ấy cha đừng có khóc."
Cha ta lập tức quay mặt về phía hoàng cung quỳ sụp xuống:
"Tiểu nữ ăn nói hàm hồ! Thần dạy con không nghiêm!"
Ta kéo ông dậy:
"Thôi nào, Hoàng thượng đâu có nghe thấy."
Cha ta lo lắng liếc nhìn xung quanh:
"Nhỡ đâu có tai mắt thì sao…"
Nói về chuyện sợ c.h.ế.c, cha ta thật đúng là số một.
Ra khỏi cung chưa bao xa, đã thấy Phó Hầu gia kéo Phó Tiêu vội vàng rời đi.
"Đi mau, đi mau! Tránh xa ma vương ấy ra!"
Ta xoay người chặn trước mặt bọn họ, mắt sáng rực nhìn về phía Phó Tiêu.
"Phó thế tử, ngài thích chủy thủ không?"
Hàng lông mày hắn hơi nhướn, dáng vẻ ấy đẹp tới mức ta cũng phải nghẹn lời.
"Thích thì sao, không thích thì thế nào?"
Ta rút ra một cây chủy thủ nạm đầy bảo thạch đưa sang:
"Tặng ngài, ta lấy từ đầu giường địch tướng đó."
Phó Hầu gia mặt biến sắc:
"Không được nhận! Chắc chắn có tẩm độc!"
Ta rút phắt chủy thủ, ánh thép lóe lên.
Không may lắm lại xén mất một lọn tóc trên trán Phó Hầu gia.
Cả người ông cứng đờ, run rẩy không dám nhúc nhích.
Ta lại dịu dàng quay sang Phó Tiêu:
"Thế nào, sắc bén chứ? Ngài thích không?"
Ánh mắt Phó Tiêu bỗng sáng rực, đưa tay nhận lấy:
"Đa tạ."
Ta liền chớp thời cơ:
"Vậy chuyện làm nhị phòng, ngài cũng suy nghĩ nghiêm túc nhé?"
Nếu ta nhớ không lầm, lúc nhỏ hắn từng hay lén tới võ trường nhà ta học võ.
Sau bị Phó Hầu gia bắt về, nhốt trong nhà răn dạy một trận nên thân.
Phó Tiêu rõ ràng có tài làm tướng, lại bị cha hắn ép đi con đường văn nhân.
Có một người cha hồ đồ thật là làm hại con.
Không sao, đợi Phó Tiêu vào cửa nhà Thẩm, lão cha chồng không nghe lời này, ta tự có cách trị.
Ta liếc về phía Phó Hầu gia.
Ông ấy vừa hoảng hốt muốn chuồn đi, vừa bị ánh mắt ta quét qua đã lảo đảo suýt ngã lăn ra đất.