🍉

Chương 4

Ba Vị Phu Quân · Phi Ý Sở Tư

‹ Chương trướcChương sau ›

8

Dùng xong điểm tâm, ta theo Tề Nam Độ đi tịch thu gia sản.

Chắc hắn định dọa ta bỏ chạy.

Hôm nay tịch thu là phủ Chu Thượng thư, kẻ tham ô quân lương.

Cả một viện người bị trói giải ra ngoài, tiếng khóc mắng vang trời.

Mấy kẻ gan to còn chỉ vào Tề Nam Độ mà chửi rủa:

"Đồ chó săn thất đức! Sát thần sống! Ngươi c.h.ế.c không yên đâu!"

Lời lẽ tục tĩu, câu sau độc ác hơn câu trước.

Không khí quanh người Tề Nam Độ đột ngột lạnh đi, hắn liếc sang ta:

"Nghe rồi chứ? Theo bên cạnh ta, không sợ bị mang tiếng làm gian thần, để tiếng xấu muôn đời sao?"

Thanh âm hắn trầm lạnh.

"Trên tay ta… chưa từng có máu sạch."

Ta chẳng đáp, chỉ rút trường kiếm bên hông Bất Thanh, ánh thép loáng lên.

Kẻ mắng to nhất lập tức câm bặt, một đoạn lưỡi rơi xuống đất.

Máu bắn lên tay áo ta, ta chỉ ngước mắt nhìn khắp viện đã c.h.ế.c lặng.

"Tham ô quân lương, khiến binh sĩ biên ải đói rét, bao nhiêu người còn chưa kịp ra trận đã c.h.ế.c vì đói, vì lạnh trên đường."

"Vương gia tịch thu của các ngươi, một chút cũng không oan. Nếu thật thấy oan..."

Ta vung vẩy mũi kiếm, cười nhạt.

"Thì xuống đất mà kiện với Diêm Vương đi."

"Nhớ nói, tấu chương là Thẩm Thanh Hoan ta đệ lên ngự tiền. Bảo lão đích thân đến thu ta."

Vụ án này vốn do ta nhàn rỗi lần theo đầu mối mà lôi ra.

Một dây sâu mọt bị tóm, cuối cùng kéo ra con cá lớn này.

Người nhà họ Chu không dám mắng Tề Nam Độ nữa, quay sang nguyền rủa ta không ngớt.

Tề Nam Độ lại bất chợt phất tay:

"Bịt miệng bọn chúng lại."

Bất Thanh lập tức dẫn người tiến lên.

Ta thu kiếm vào vỏ, lấy khăn tay kéo tay hắn qua, tỉ mỉ lau từng ngón.

"Ngài xem, tay ngài sạch sẽ lắm."

"Đầu người ta chặt trên chiến trường… còn nhiều hơn ngài gấp bội."

Ngón tay hắn hơi run lên, nhưng không rút lại.

Ba ngày liền, ta đều theo Tề Nam Độ đi tịch thu gia sản.

Án quân lương liên lụy quá rộng, cha ta bị dâng sớ hặc tội trên triều đến mức đầu cũng sưng lên, ai nấy đều nói ông dạy con không nghiêm, nuôi ra nữ La Sát máu lạnh.

Ông vừa về nhà bưng bát cơm mà tay vẫn còn run, mặt mày đau khổ khuyên ta:

"Con gái à, việc ấy con đừng dính vào nữa…"

Ta vừa ăn vừa hỏi:

"Sao lại không? Tấu chương là con dâng lên, con không được xem mặt bọn họ à?"

Cha thở dài:

"Đó là việc của Nhiếp chính vương…"

Ta đặt đũa xuống:

"Nhưng tên những người bị tịch thu, từng cái một đều do con viết cả đấy."

Cha cứng họng.

Nương ngồi bên cạnh gật đầu:

"Thanh Hoan nói đúng, người ngay không sợ bóng cong."

Ca ca lại chen vào:

"Mà lạ thật… sao Nhiếp chính vương không đuổi muội đi?"

Ta xoa cằm cười khẽ.

Nào phải không đuổi.

Bây giờ phủ vương ta muốn ra vào lúc nào cũng được.

Hôm qua còn bám lấy hắn, đòi thay hắn búi tóc.

Tuy rằng hồi ở Xuân Hoa Lâu, đa phần ta búi bừa, mười lần thì tám lần hắn vẫn để tóc xõa…

Vì ta thật sự chẳng biết búi tóc.

Chỉ là hôm nay ta còn có việc khác.

Sáng nay Phó Hầu gia lại lên triều mắng cha ta, ta phải qua gặp nhị phòng của ta, tiện thể dạy dỗ vị cha chồng không nghe lời kia một phen.

9

Ăn cơm xong ta liền lén ra ngoài.

Cha gọi với theo sau:

"Lại đi đâu thế?"

"Đi dạo phố!"

Ra khỏi một con phố, ta đã leo qua bức tường sau của Thuận Nghĩa Hầu phủ.

Nào ngờ vừa tiếp đất, liền rơi trúng người ai đó.

Xong rồi!

Chẳng lẽ… đè c.h.ế.c người ta rồi sao?

Ta hoảng hốt bật dậy, nhìn kỹ lại.

Người bị ta đè dưới đất lại là Phó Tiêu.

Hắn chống eo ngồi dậy, lông mày khẽ nhíu:

"Sao lại là ngươi?"

Ta cũng buột miệng:

"Sao lại là ngươi?"

Hắn vịn đất định đứng lên, nhưng cơ thể lại lảo đảo.

"Trẹo eo rồi à?"

Ta vươn tay đỡ.

"Không sao."

Hắn quay mặt đi.

"Như vậy sao lại bảo là không sao."

Ta nghiêm túc:

"Nếu chẳng may thành tàn tật thì sao? Ta không muốn cưới nhị phòng què đâu."

Nói rồi ta đưa tay chạm vào thắt lưng sau hắn, ai ngờ ngón tay vừa đụng đến, hắn đã rít khẽ một hơi.

"Đừng động… nam nữ thụ thụ bất thân!"

Ta khựng lại, bất ngờ vén áo sau lưng hắn lên.

Từng vết roi chằng chịt trên lưng, có vết còn rỉ máu.

"Ai đánh?"

Giọng ta trầm xuống.

Hắn lập tức lùi lại, kéo áo chỉnh tề.

"Không ai cả. Thẩm tiểu thư, xin hãy về đi."

"Là cha ngươi?"

"Không liên quan tới ngươi!"

"Sao lại không liên quan?"

Ta tiến lên một bước.

"Ngươi đã sớm thua ta rồi, ngươi là người của ta."

Phó Tiêu quay đầu đi, giọng nghèn nghẹn:

"Lời trẻ con nói đùa… Thẩm tiểu thư không cần để bụng."

Ta đưa tay nâng cằm hắn, bắt hắn nhìn ta.

"Thật sao? Vậy nụ hôn lén năm đó, ta có nên hôn lại không?"

Mặt hắn lập tức đỏ rực, ánh mắt cũng chẳng dám nhìn ta.

Năm bảy tuổi, Phó Tiêu thường xuyên leo tường tới trường võ nhà ta học lén.

Cha ta biết, chẳng những không đuổi mà còn tận tình chỉ dạy.

Khi ấy ta học còn nhanh hơn cả ca ca, Phó Tiêu lại không chịu thua, hai đứa ngày nào cũng so tài.

Có lần thi đấu, thỏa thuận ai thua phải làm trâu làm ngựa cho người thắng.

Ta thắng.

Hắn đứng trước mặt ta, mặt đỏ bừng, nhưng không phủ nhận:

"Sau này ta chính là người của ngươi, ngươi muốn sai gì cũng được."

Ta cười hì hì trêu:

"Thế… làm tiểu thê tử của ta có chịu không?"

Mi hắn khẽ run, bỗng dưng lại ghé sát, hôn chớp nhoáng lên má ta.

Khi ấy Phó Tiêu thực sự sinh động, tươi sáng.

Thế nhưng về sau… hắn bị Phó Hầu gia bắt về, nhốt trong phủ.

Từ đó về sau, dù có tình cờ gặp mặt, hắn cũng chỉ cúi đầu tránh né.

Sau này cha ta cũng tức giận, mắng Phó Hầu gia làm hỏng mầm non tốt, hai nhà lại càng không hợp.

Cơ hội gặp nhau của chúng ta cũng ít dần đi.

……

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.