🍉

Chương 5

Ba Vị Phu Quân · Phi Ý Sở Tư

‹ Chương trướcChương sau ›

10

Phó Tiêu quay đầu đi, giọng căng thẳng:

"Thẩm tiểu thư, ngươi là nữ tử, sao có thể như thế..."

"Vậy năm đó ngươi hôn ta, sao không nghĩ ta là nữ tử?"

Ta hỏi lại.

Hắn không thốt nên lời.

Ta kéo hắn vào trong viện:

"Phòng ngươi ở đâu?"

Hắn sợ bị người khác nhìn thấy, đành vội vàng dẫn ta vào phòng.

Ta lục lọi lấy lọ thuốc:

"Nằm sấp xuống, ta bôi thuốc cho."

Hắn cứng ngắc không nhúc nhích.

"Đừng bắt ta phải động thủ," ta nhướng mày, "giờ võ nghệ của ta đã vượt xa ngươi rồi đấy."

Phó Tiêu vẫn không chịu, ta bèn trực tiếp tháo lỏng thắt lưng, dùng đai quấn lấy cổ tay hắn, đẩy ngã lên giường.

Hắn vừa xấu hổ vừa tức giận:

"Thẩm Thanh Hoan! Ngươi có biết..."

Ta bịt miệng hắn:

"Nếu ta không biết, sao dám cưới ngươi?"

Dưới lòng bàn tay, môi hắn mềm mại, run rẩy như thạch sữa vừa hấp chín.

Ta lật hắn lại, bôi thuốc lên những vết roi, hắn đau đến cứng cả lưng.

Tay ta cũng khẽ run lên.

"Sao cha ngươi đánh ngươi?"

"...Không liên quan đến ngươi."

Ta nắm cằm hắn, bắt hắn nghiêng mặt lại:

"Nói lại lần nữa?"

Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ khàng mở miệng:

"Ông không cho ta từ quan vào quân doanh..."

Ta khựng lại.

Phó Tiêu chẳng phải đã làm Thái thường tự khanh rồi sao?

"Ngươi muốn từ quan?"

Hắn không đáp.

"Chỉ vì thế mà ông ta đánh ngươi thành ra thế này?"

Lửa giận trong ta bùng lên, đúng là thứ cha gì không biết!

(Truyện được edit và được đăng tải duy nhất tại trang Mèo Kam Mập, nếu bạn thấy dòng này ở web khác thì là đó là web ăn cắp truyện.)

Bôi thuốc xong, ta tháo dây buộc tay cho hắn.

Phó Tiêu mặc lại quần áo, lại trở về dáng vẻ lạnh nhạt ấy:

"Thẩm tiểu thư xin về cho."

"Sao vậy, những gì từng nói giờ không tính nữa sao?"

Hắn:

"Cha ta với cha ngươi... là kẻ thù trên triều, sao có thể..."

Ta ngắt lời:

"Nếu ta thuyết phục được cha ngươi cho phép ngươi từ quan, ngươi có bằng lòng..."

Đôi mắt hắn sáng lên, bật thốt:

"Ta bằng lòng!"

"Bằng lòng gì? Bằng lòng gả cho ta? Hay bằng lòng..."

Ta cười:

"Ta chỉ hỏi ngươi có muốn vào quân doanh, bắt đầu từ chức phó tướng không thôi."

Tai hắn đỏ bừng, quay mặt đi không nói thêm câu nào.

Nói thật, đối với ba “đóa kim hoa” ấy, ban đầu ta chủ yếu là vì sắc mà động tâm.

Kéo tới bây giờ, trong lòng cũng từng có chút hối hận.

Nhưng chẳng thể làm gì, ngoài phố đã mở sòng cá cược, cả kinh thành đều đặt cửa rằng ta chẳng lấy được ai.

Ta tức quá, dốc hết gia sản đặt vào cửa lấy được cả ba.

Nếu thua... nửa đời sau chỉ còn nước húp gió Tây Bắc.

"Sao ta biết ngươi sẽ không nuốt lời?"

Ta nhìn thẳng hắn.

Phó Tiêu im lặng một lát, bất chợt giơ tay lên trời:

"Trời cao chứng giám, nếu Thẩm tiểu thư có thể thuyết phục được cha ta cho ta vào quân doanh..."

"Phó Tiêu nguyện gả vào nhà Thẩm, đời này... nghe theo sai bảo, quyết chẳng đổi thay."

Ta cười, ấn tay hắn xuống:

"Được, chờ đi."

"Chờ ta đến cưới ngươi."

Về nhà, ta hỏi cha:

"Phó Hầu gia có nhược điểm gì không?"

Cha ta cười khẩy:

"Nhiều lắm. Tham sống sợ c.h.ế.c, sợ ma, sợ rắn, lại còn sợ chó."

"Hỏi làm gì?"

"Không có gì, hỏi cho biết thôi."

11

Đêm ấy, ta bắt một con rắn hoa thả vào phòng ngủ của Phó Hầu gia.

Phó Hầu gia sợ đến mức mặc mỗi áo lót chạy quanh sân, một chiếc giày cũng rơi mất.

Ta xem đủ trò vui, mãn nguyện về ngủ ngon.

Coi như là tính lãi.

Ai bảo ông ta đánh nhị phòng của ta chứ.

Sáng hôm sau, ta lại dắt một con chó đen to đến đầu hẻm, vừa gặp đã buông dây.

Con chó lập tức lao tới, ép Phó Hầu gia vào ngõ cụt.

"A, trùng hợp quá, Phó Hầu gia."

Ta tươi cười thò đầu vào.

Ông ấy dán lưng vào tường, run rẩy:

"Tiểu ma vương! Mau dắt con chó kia đi!"

"Tiểu nữ cũng sợ chó lắm," ta nhún vai, "nào dám lại gần."

Nói rồi ta vừa hát vừa thong thả rời đi.

Nghe nói sau đó ông ta trèo tường chạy trốn, mắc kẹt trên tường, bị dân chúng vây xem cười suốt nửa ngày.

Mấy ngày tiếp theo, ta luân phiên “hành sự”.

Nửa đêm giả làm bóng ma, để người giấy trên đầu giường, khiến Phó phủ gà bay chó chạy.

Phó Hầu gia mời liền ba lượt đạo sĩ làm phép, quầng thâm dưới mắt ngày một rõ hơn.

Phó Tiêu lén tìm ta nói:

"…Có thể tạm dừng không? Cha ta sắp bị hù phát bệnh tim rồi."

Ta nghiêm mặt đáp:

"Chuyện của cha chồng ta, tự ta biết chừng mực."

Hắn: "…"

Cuối cùng cũng có lần, Phó Hầu gia nửa đêm đi nhà xí, bị ta từ trên tường ném xuống một con cóc, bị bắt gặp ngay tại trận.

Ông ta tức đến dựng cả râu, lập tức chạy sang nhà ta hỏi tội.

Cha ta ngồi ung dung trong sảnh, còn ngáp một cái.

"Con gái ta ngoan ngoãn dịu dàng, xưa nay chưa từng gây họa, Hầu gia đừng vu oan giá họa."

Phó Hầu gia chỉ vào ta run rẩy:

"Ông tin lời mình nói thật à? Thẩm Đại Chùy?! Con gái ông là tiểu ma vương nổi tiếng khắp kinh thành đấy!"

Nương ta đập bàn:

"Còn dám vu khống con gái ta, ông có tin lão gia nhà ta đập ông không!"

Phó Hầu gia rụt cổ:

"Cả nhà đều là kẻ thô lỗ…"

Phó Tiêu phía sau muốn hòa giải:

"Cha, có khi nào cha nhìn nhầm rồi, Thanh Hoan làm sao mà…"

"Con gọi nó là gì? Thanh Hoan?!"

Phó Hầu gia đột ngột quay đầu lại.

"Bao giờ hai đứa thân thiết đến thế?!"

Ta ra hiệu cho ca ca.

Cửa lớn ầm một tiếng đóng lại.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.