🍉

Chương 8

Ba Vị Phu Quân · Phi Ý Sở Tư

‹ Chương trướcChương sau ›

16

Rời Hầu phủ thì trời đã hửng sáng.

Ta ghé vào quán ven đường ăn một bát hoành thánh, lại mua thêm một phần mang đi, xách thẳng đến phủ tướng quân.

Gã tiểu đồng giữ cửa mặt mày khổ sở:

"Thiếu tướng quân định bỏ nhà đi… nói muốn về biên ải giữ thành."

Ta nhướn mày:

"Giặc giã đánh xong cả rồi, còn giữ thành nào nữa?"

Đẩy cửa bước vào, Hứa Bất Cửu đang xách tay nải, hốc mắt đỏ bừng.

Hắn khàn giọng:

"Tránh ra."

Ta chắn trước cửa:

"Không tránh. Ngươi bảo sẽ chịu trách nhiệm với ta, vừa quay đầu đã muốn chạy. Thanh danh ta bị ngươi phá hỏng, sau này còn biết sống thế nào?"

"Hay để ta tìm dải lụa trắng, treo cổ trước phủ nhà ngươi cho xong."

Hứa Bất Cửu quýnh quáng:

"Ta không có ý đó! Ta…"

"Họ cũng giống ngươi…"

"Người ta đều sẵn lòng chịu trách nhiệm," ta ngắt lời, "chỉ mình ngươi không! Đường đường thiếu tướng quân, lại là kẻ nuốt lời sao?"

Hàng mi hắn khẽ run:

"Ngươi đối với bọn ta… chẳng phải chỉ để thắng vụ cá cược thôi à?"

"Khi nào ta nói ta đùa cợt các ngươi?"

Ta tiến thêm một bước:

"Nếu thực sự chỉ muốn chơi, ta đâu cần chạy tới tìm ngươi?"

"Vậy… vậy tại sao ngươi không vào cung cầu chỉ ban hôn?"

Giọng Hứa Bất Cửu thấp hẳn xuống:

"Ta chờ ở nhà đã nhiều ngày…"

Ta sững người.

Hóa ra hắn vẫn luôn đợi ta?

Lòng chợt mềm hẳn, ta vươn tay kéo hắn vào lòng.

"Làm sao mà không nghĩ tới? Giờ ta đi cầu chỉ ngay."

Hứa Bất Cửu khẽ lau khóe mắt:

"…Vậy ta không đi nữa."

Trước khi rời đi, ta nhét bát hoành thánh và một đôi vòng ngọc vào tay hắn.

"Vòng này là ám khí, ấn chỗ này sẽ bắn ra kim bạc."

"Để phòng thân."

Nghĩ một lát, ta lại bổ sung:

"…Những người kia không có đâu."

Hắn quý như bảo vật, ôm chặt vòng ngọc trong ngực.

Ta lập tức tới cung cầu chỉ.

Hoàng thượng nghe xong, suýt làm rơi cả chén trà:

"Bọn họ… đều đồng ý hết à?!"

Ta thẳng lưng đáp:

"Tất nhiên."

"Ngươi không… cưỡng ép gì đó chứ?"

"Nếu Hoàng thượng không tin, cứ gọi từng người đến hỏi."

Quả nhiên, ngài lập tức cho mời Phó Hầu gia.

Phó Hầu gia mặt mũi thê lương, thở dài thườn thượt:

"…Con lớn rồi không theo ý cha nữa."

Hoàng thượng im lặng hồi lâu, trong mắt như ẩn hiện vài phần khâm phục.

"…Trẫm phục ngươi rồi."

Cầm được thánh chỉ ban hôn, ta vui sướng rời cung, quay người dùng hết số bạc thắng cá cược mua luôn một tòa đại viện năm gian giữa khu phố sầm uất nhất kinh thành.

17

Phiên Ngoại:

Ngày đại hôn, ba vị tân lang không ai chịu nhường ai, đều không muốn vào sau.

Tề Nam Độ từ trước lúc trời sáng đã cho binh lính vây kín phủ, nói là bảo vệ an ninh, thực ra là chiếm lấy cửa chính.

Phó Tiêu thì suốt đêm mời bằng được đoàn nhạc nổi tiếng nhất kinh thành, sáo trúc, trống nhạc vang lên khiến nửa con phố dậy sớm.

Hứa Bất Cửu càng dứt khoát, trực tiếp cho người khiêng rương hồi môn tới trước cửa sân nhà ta, nói của hồi môn hậu hĩnh, nên được vào trước.

Ta khoác giá y ngồi trong phòng, nghe bên ngoài náo loạn gà bay chó chạy.

Nương ta thò đầu nhìn ra, rồi rụt vào, tặc lưỡi:

"Chà, cướp dâu thì từng thấy, nay lại được xem cảnh tranh nhau… vào làm rể."

Cuối cùng, cha ta xách chiêng đi ra, gõ một tiếng vang dội.

"Bốc thăm! Ai bốc trúng số một vào trước, hai ba vào sau. Ai còn gây náo loạn, tối nay ngủ chuồng ngựa!"

......

Đêm động phòng hoa chúc.

Lần này bọn họ lại không cãi cọ.

Tề Nam Độ thản nhiên lên tiếng:

"Theo thứ tự vào cửa."

Phó Tiêu mỉm cười:

"Lẽ ra phải vậy."

Hứa Bất Cửu gật đầu:

"...Cũng được."

Nhưng tới khi ta tắm rửa thay đồ ra, lại thấy cả ba người đã ngồi thành một hàng trên mép giường.

Mỗi người chiếm một góc, chẳng ai nhúc nhích.

Ta ngây ra:

"Thế… thế này thì ngủ làm sao?"

Tề Nam Độ vỗ vỗ chỗ trống giữa giường:

"Lại đây."

Phó Tiêu đã trải thêm một lớp chăn gấm:

"Đêm lạnh, đắp thêm chăn cho ấm."

Hứa Bất Cửu lập tức nhảy lên kéo ta:

"Để ta giúp nàng làm ấm chăn trước!"

Cuối cùng…

Cuối cùng, cả đêm bốn người ngồi chơi bài lá.

Ai thua một ván thì ra ngoài giường nhỏ ngủ một khắc.

Sắp sáng, ta thắng sạch túi tiền của bọn họ, quấn ba lớp chăn cưới, ngủ một giấc thật ngon.

......

18

Biên ải lại nổi binh đao, ta được phong làm Nam Dương tướng quân, dẫn theo Phó Tiêu và Hứa Bất Cửu truy kích một toán kỵ binh Đát Nô bỏ trốn.

Nhiều ngày rong ruổi ngựa xe khiến ta có phần mệt mỏi, sáng nọ lại còn nôn khan trước doanh trướng.

Phó Tiêu là người đầu tiên phát hiện ra có gì đó không ổn.

"Hứa Bất Cửu! Gọi quân y mau! Nhanh lên!"

Hứa Bất Cửu đang lau thương, nghe vậy liền giật nảy:

"Thanh Hoan bị thương rồi?!"

Quân y tới, ngón tay đặt lên mạch một hồi lâu.

"Chúc mừng Thẩm tướng quân! Đây là… hỉ mạch."

Trong trướng thoắt cái im phăng phắc.

Ta còn chưa hoàn hồn, Hứa Bất Cửu đã vội vàng bế ta đặt lên giường, cẩn thận dặn dò:

"Từ hôm nay trở đi, không được cưỡi ngựa, không được cầm binh khí, không được rời khỏi doanh trại!"

Phó Tiêu thì trải giấy mài mực, vội vã viết một phong mật thư, cho chim ưng mang về kinh thành.

Người nhận là Tề Nam Độ.

Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:

【Tới ngay, Thanh Hoan có thai, chúng ta e là không quản nổi nàng.】

……

Từ đó, chiến sự càng thêm khốc liệt.

Cuộc càn quét vốn dự định kéo dài nửa năm, nhờ hai người mà rút ngắn còn ba tháng.

Phó Tiêu bày binh bố trận quyết đoán hiểm độc, chuyên đánh vào lương thảo quân địch, buộc chủ lực đối phương phải vội vã xuất trận.

Hứa Bất Cửu thì dẫn khinh kỵ ngày đêm tập kích, bảy ngày liền phá ba doanh, chiến báo truyền về, tướng địch đã bị hắn bắt sống dưới vó ngựa.

<Hoàn>

------------------
Giới thiệu truyện: 👉Ta Chỉ Muốn Thẩm Tiểu Tử

Ta xuyên thành tiểu nữ nhi thô lỗ của vị Đại tướng quân thô lỗ.

Ta có hai vị ca ca, các huynh ấy cũng như phụ thân, thời chiến ra trận g.i.ế.c địch, ngày thường luyện binh thao võ, rất hiếm khi ở lại trong phủ.

Nương ở Tướng quân phủ thấy quạnh quẽ, bèn năn nỉ phụ thân sinh thêm một đứa nữa.

Phụ thân thương nương vất vả sinh nở, nói với nương: 

"Phu nhân, nhà ta đã có hai nhi tử, như thế đã đủ rồi, không cần sinh thêm, thân thể của phu nhân mới là quan trọng."

Nương khuyên mãi không lay chuyển được phụ thân, bèn tự mình ăn diện thật xinh đẹp, làm nũng với phụ thân:

"Phu quân, chàng chẳng lẽ không muốn nhìn thấy một tiểu nương tử giống hệt thiếp sao?"

Phụ thân ta lập tức ngơ ngẩn, không nghĩ thêm được gì nữa.

Mười tháng hoài thai, một sớm sinh nở.

Từ tay bà mụ đón lấy ta, thấy quả nhiên là một nữ hài, nương vui mừng khôn xiết. 

Người luôn ao ước có một tiểu nữ nhi bám lấy mình, làm nũng với mình, mềm mại dịu dàng.

 Nhưng đời đâu như ý.

Ta tuy lớn lên dung mạo giống hệt nương, xinh đẹp yêu kiều, nhưng tính nết lại thô lỗ giống phụ thân không sai một chút.

Không thích thêu thùa nữ công, cũng chẳng ưa son phấn phấn hương.

Không thích quấn lấy nương làm nũng, chỉ thích quấn lấy các ca ca, ca ca cầm thương thì ta cũng cầm thương, ca ca ăn thịt lớn ta cũng ăn thịt lớn, ca ca tỉ thí với người, ta cũng xách một tiểu tử lên đánh nhau.

Nhìn ta vẻ ngoài thì hồng hào trắng trẻo, mà trên mặt lại toàn là mồ hôi với bùn đất hòa lẫn chảy xuống.

Nương khóc. 

Đây là lần đầu tiên sau bao năm lấy phụ thân, nương phải lau nước mắt.

Phụ thân coi trời đất như cỏ rác, chỉ xem nương là bảo vật duy nhất. 

Nương khóc, người liền trừng mắt nhìn ta, mắt trợn to suýt nữa thì lòi cả con ngươi ra. Ta sợ quá, chui tọt vào lỗ chó trốn ra ngoài tướng quân phủ.

Một mình lang thang bên ngoài đến tận trời tối, cũng không dám quay về. 

Cứ nghĩ đến vẻ mặt phụ thân khi nổi giận, ta liền càng đi xa tướng quân phủ hơn. Đi mãi, đi mãi, chẳng hay lạc đường tự lúc nào.

Một ngày trôi qua, vừa mệt, vừa đói, vừa buồn ngủ.

Lúc nào không hay, ta tựa vào một mô đất ngủ thiếp đi. 

Đợi khi tỉnh lại, đã thấy mình ở trong tướng quân phủ. 

Trên giường của chính mình.

Nương ngồi bên giường rơi lệ, phụ thân đứng nhìn ta, thần sắc phức tạp, môi run lên, rõ là sắp mắng người. 

Ta vội vàng bò dậy, quỳ lạy phụ thân, nhận lỗi.

Nương lập tức ôm ta vào lòng.

Người ngăn phụ thân lại:

"Chớ trách Tử Khanh, con bé đã biết lỗi rồi, hơn nữa nó đã sợ hãi đến thế này, phu quân, chàng hãy tha cho nó đi."

Phụ thân ta ngực phập phồng, thấy nương xót ta, lại cố nén, dằn lửa giận xuống.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.