🍉

Chương 7

Ba Vị Phu Quân · Phi Ý Sở Tư

‹ Chương trướcChương sau ›

14

Sắc mặt Hứa Bất Cửu trắng bệch:

"Ngươi lại muốn cùng hắn… sinh tử đồng huyệt sao?"

Phó Tiêu đã đi tới bên cạnh ta, giơ tay lên.

"Thanh Hoan, hôm nay luyện võ bị thương cổ tay... ngươi có thể bôi thuốc giúp ta không?"

Tề Nam Độ lạnh giọng:

"Ngươi không có tay à?"

Phó Tiêu cúi mắt, giọng ôn hòa.

"Trước đây... Thanh Hoan từng bôi thuốc sau lưng ta. Tay nàng... khéo hơn một chút."

Ta đứng chôn chân tại chỗ, miệng há ra mà chẳng nói nên lời.

Xong rồi.

Lần này chắc không còn cách nào giải thích nổi nữa.

Ba người bọn họ nhìn nhau một cái, Tề Nam Độ lập tức quay người rời đi, Hứa Bất Cửu cũng đỏ mắt bỏ ra ngoài.

Ta muốn chạy theo.

Phó Tiêu dịu dàng lên tiếng:

"Nếu Thanh Hoan bận, vậy cứ đi đi. Vết thương này... không c.h.ế.c được đâu. Cùng lắm ngày mai đau hơn chút thôi."

Hắn quay sang ca ca ta:

"Quân Dật, phiền huynh giúp ta bôi thuốc nhé."

Ca ca ta sững người:

"Hả?? Tay ta nặng, ngươi không sợ đau sao?"

Phó Tiêu:

"Đi thôi."

Mọi người tản đi hết, cha ta mới dài giọng thở dài:

"Con gái à, lần này con chọc giận cả ba vị ấy thật rồi?"

Nương ta lắc đầu:

"Tặc tặc, họa từ miệng mà ra."

Ta mặt mày ủ rũ:

"Giờ biết làm sao đây?"

Cha ta giơ hai tay:

"Đừng hỏi ta, ta cả đời chỉ có một mình nương con thôi. Ta thủy chung như một, sao lại sinh ra cô con gái đa tình thế này?"

Ông quay đầu nghi ngờ nhìn sang nương:

"Phu nhân, Thanh Hoan… chẳng lẽ là bế nhầm sao?"

Nương ta véo tay ông:

"Nói bậy gì đấy! Nó với Quân Dật giống nhau như đúc, lẽ nào lại nhầm được hai đứa?"

Cả hai cùng nói:

"Tự cầu phúc lấy đi."

Ta gãi đầu, chỉ còn cách mua ba phần quà, từng người một đi dỗ.

Đầu tiên đến phủ Nhiếp chính vương, Bất Thanh chặn ngoài cửa:

"Vương gia đang thẩm tra phạm nhân."

"Đêm rồi còn thẩm tra gì chứ?"

Bất Thanh u oán liếc ta:

"Còn không phải tại ngài sao?"

Ta len lén vào ngục.

Tề Nam Độ vừa đặt roi xuống, tay còn dính máu.

"Để ta lau cho."

Ta tiến lại gần.

Hắn nghiêng người tránh:

"Không dám phiền."

Ta lập tức kéo lấy cổ tay hắn, tỉ mỉ lau sạch vết máu.

"Chuyện cá cược… không phải ta bày ra."

"Trước kia ta vẫn luôn đợi ngài nhận ra ta. Nhưng ngài chưa từng nhìn ta lấy một lần."

"Đã nói là sẽ luôn nhớ đến ta… kết quả mỗi lần lên triều, chỉ lo dọa cha ta thôi."

"Ta muốn nói cho ngài biết ta là A Cửu, nhưng đến cổng vương phủ, ngài cũng không cho ta vào."

"Nếu không phải hôm ấy ta làm loạn ở điện… ngài có nhìn ta lấy một cái?"

Ta lau sạch các ngón tay hắn, buông khăn xuống:

"Nếu ngài còn giận, vậy ta đi cũng được. Cùng lắm cá cược thua sạch."

Vừa quay người đi, đã bị hắn kéo lại.

"Chọc ta giận là ngươi, muốn bỏ đi cũng là ngươi."

Tề Nam Độ giọng khàn khàn.

"Thẩm Thanh Hoan, ngươi coi ta là gì?"

Ta ngoái lại cười:

"Là đại phòng của ta chứ gì!"

Hắn nhắm mắt lại:

"…Có thể chỉ một mình ta…"

Ngập ngừng một lát, lại nói:

"…Thôi đi."

"Vậy sau này, ta có thể quản mấy người kia không?"

Ta mắt sáng lên:

"Dĩ nhiên! Ngài lớn nhất mà!"

Ta rút trong ngực ra nửa miếng ngọc bội, đặt vào tay hắn.

Trên ngọc khắc tên ta với hắn, chia đôi làm hai.

"Cái này… những người khác không có."

Ta ngẩng mặt nhìn hắn.

"Chỉ mình ngài có thôi."

Đầu ngón tay Tề Nam Độ vuốt qua vết chạm trên ngọc, thần sắc cuối cùng cũng dịu lại phần nào.

"Thẩm Thanh Hoan…"

Giọng hắn rất nhỏ:

"Ta không cha không mẹ, một thân một mình… nếu ngươi phụ ta…"

Ta nắm chặt tay hắn:

"Sau này ngài sẽ có cha có mẹ, có ca ca, có cả ta với Phó Tiêu bọn họ."

……

15

Thấy trời còn chưa sáng, ta lại lén tới phủ Thuận Nghĩa Hầu.

Phó Tiêu không ở trong phòng, ta đảo quanh một vòng cũng chẳng thấy bóng đâu, đành phải đi gõ cửa phòng Phó Hầu gia.

Ông vừa mở cửa thấy ta, sợ tới mức lùi lại một bước:

"Tiểu ma vương… Thanh Hoan! Nửa đêm nửa hôm không ngủ chạy tới đây làm gì?! Lại định giả làm ma dọa người à? Mạng của ta không phải mạng chắc?! Con trai ta lại chọc gì ngươi nữa? Tìm nó đi được không?!"

"Chính là tìm không thấy mới phải hỏi ngài mà."

Phó Hầu gia nheo mắt, bỗng cười hì hì:

"Sao, chọc con trai ta giận rồi à?"

"Ngài biết hắn giận thì thường sẽ đi đâu không?"

"Không nói, không nói, nhất định không nói cho ngươi biết."

Ta làm bộ thò tay vào tay áo:

"Trên đường tới đây ta tiện tay bắt được một con rắn hoa nhỏ."

"Viện phía nam! Nó ở viện phía nam!"

Phó Hầu gia nhắm tịt mắt gào lên.

Ta cười toe toét:

"Đùa ngài thôi mà~"

Phó Hầu gia: "..."

Dưới trăng ở viện nam, Phó Tiêu đang luyện kiếm.

Ta lặng lẽ lại gần, hắn xoay kiếm suýt chút nữa c.h.é.m trúng ta, sợ tới mức lập tức thả kiếm.

"Thẩm Thanh Hoan! Ngươi có biết vừa rồi suýt chút nữa ta làm bị thương ngươi không?!"

"Ta biết ngươi sẽ không làm đau ta mà."

Ta nhặt kiếm, đưa lại cho hắn.

"Ngươi tới làm gì?"

"Tới xin ngươi tha thứ."

Hắn quay lưng lại:

"Tha thứ gì chứ? Ngươi có gì sai… sai là ở ta. Ta không nên mơ tưởng, không nên vọng động mong muốn ngươi chỉ hướng về mình ta. Quên mất… trái tim ngươi chia ba phần, mà phần nào cũng đều là giả dối."

"Là thật đấy!"

Ta vội vàng nắm lấy tay áo hắn.

"Ta thề!"

Hắn đột ngột quay lại bịt miệng ta.

"Đừng tùy tiện phát thệ."

Ta tranh thủ ghé sát lại:

"Đừng giận nữa, ta nói thật mà… Ta thực lòng muốn cưới ngươi."

"Dù sao năm ấy ngươi thua cá cược, nói nếu thất hứa thì sẽ biến thành xấu xí."

Ta đưa tay khẽ chạm vào má hắn, cười nói:

"Ngươi đẹp như vậy… ta nỡ lòng nào."

Thấy nét mặt hắn dịu đi, ta lấy từ trong ngực ra hai con người gỗ nhỏ, đưa trước mặt hắn.

Trên thân gỗ tinh xảo có khắc tên hai người.

Một chữ "Tiêu", một chữ "Hoan".

"Đây, một là ngươi, một là ta."

"Bọn họ… đều không có."

Phó Tiêu nhận lấy người gỗ, đầu ngón tay chạm nhẹ lên vết khắc:

"Ngươi…"

Ta kiễng chân, hôn chớp nhoáng lên môi hắn.

"Ngươi nói đúng, sinh tử đồng huyệt."

Ánh mắt hắn chợt trở nên thâm sâu, yết hầu khẽ động:

"Thanh Hoan…"

……

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.