🍉

Chương 2

Bóng Hạc · Tạm Được Thôi

‹ Chương trướcChương sau ›

3

Ta không kìm được mà vội vã về nhà thăm cha mẹ.

Cha vẫn chưa về, mẹ không hiểu vì sao ta chỉ ra ngoài một chuyến mà lại trở nên quấn quýt như vậy, liền hỏi nha hoàn đã xảy ra chuyện gì.

Nha hoàn cũng mù mờ, không trả lời được.

Ta dỗ mẹ cùng ra ngoài, hai mẹ con dạo quanh kinh thành một vòng, mua không ít đồ đạc.

Từ khi thành thân, chẳng thể ngày ngày gần gũi như thuở xưa.

Mỗi lần gặp mẹ, lại nhận ra bà già hơn lần trước.

Về sau, ta cũng chẳng còn trẻ nữa.

Bất kể Giang Dư làm cách nào cho ta trọng sinh cùng hắn, dù không nỡ rời Trí Viễn, nhưng con lớn rồi, cũng đã đến lúc buông tay.

Trong lòng ta thầm áy náy một hồi, song cảm giác ấy chẳng mấy chốc đã tan đi.

Quay lại tuổi trẻ, thật sự rất tốt.

Chiều tối ta cùng mẹ trở về phủ, tiệm buôn đã sai người mang đồ chúng ta mua về trước.

Cha đứng trong gian sảnh phụ đầy đồ đạc: “Hôm nay là ngày gì mà mua nhiều đồ thế này?”

Bên cạnh cha là một thiếu niên dung mạo tuấn tú, hướng về phía mẹ chắp tay: “Phu nhân.”

Đứng dậy xong còn len lén nháy mắt với ta.

Ta dùng ánh mắt ra hiệu, Thẩm Vân Hạc liền cùng ta rời khỏi sảnh phụ.

Đi được xa một chút, hắn liền chìa tay về phía ta.

Ta theo bản năng đưa tay lên, vừa lúc nghe hắn nói:

“Mua nhiều đồ như vậy, đều là cho ta…”

Lời còn chưa dứt, hắn đã trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào tay ta.

Ta lập tức sực tỉnh, vội vàng rút tay về.

Trong lòng hối hận không thôi, quen tay quá rồi, đây đâu còn là kiếp trước nữa.

4

Thẩm Vân Hạc là cô nhi của đồng đội cùng chiến trận với cha ta, cha vẫn luôn giữ hắn bên cạnh bồi dưỡng, từng lập mấy lần quân công, cha rất coi trọng hắn.

Ta quen biết hắn đã lâu, xưa nay giữ lễ, chưa từng có tiếp xúc nào vượt quá khuôn phép.

Nhưng đó là trước khi ta thành thân với Giang Dư.

Sau khi Giang Dư rời nhà, thì không còn như vậy nữa.

Thẩm Vân Hạc của hiện tại không phải Thẩm Vân Hạc đã quá đỗi quen thuộc ở kiếp trước.

Hắn gần như theo phản xạ khép tay lại, đầu ngón tay vô thức phủ lên đầu ngón tay ta vừa rút về vội vàng.

Sau khi nắm vào khoảng không, hắn siết tay thành nắm đấm, chắp tay ra sau lưng, vành tai đỏ bừng, nửa chữ cũng không thốt ra được.

Ta khẽ ho một tiếng: “Ta đi dạo mệt rồi, về phòng nghỉ trước.”

Trước khi đi, ta ném gói mứt quả vẫn xách trên tay cho hắn.

Người lớn ngần ấy rồi, từ nhỏ đến lớn vẫn thích ăn ngọt.

Sau khi ta thành thân, hắn vốn đã ra trấn giữ biên quan, khi ấy tiền đồ rộng mở, con đường làm quan hanh thông, chỉ là hôn sự mãi chưa định.

Ta thành thân mười năm, hắn chưa từng quay lại kinh thành.

Cuối năm đầu tiên sau khi Giang Dư mất tích, Thẩm Vân Hạc trở về, xin điều nhiệm với bệ hạ, lưu lại kinh thành.

Khi đó ta hoàn toàn không hay biết.

Ta bị nhốt trong trạch viện, bị nhốt trong u sầu oán hận, bị nhốt trong câu nói của Giang Dư: “Nếu như ta chưa từng xuất hiện.”

Nếu ta chưa từng xuất hiện trong đời hắn, hắn sẽ không nhất kiến chung tình với ta, Trịnh Thanh sẽ không nhập cung, bọn họ cũng sẽ không rơi vào kết cục ấy.

Hắn cho rằng không có ta, hắn sẽ sống tốt hơn.

Câu nói ấy trong một quãng thời gian rất dài đã trở thành lời nguyền trói buộc ta, mỗi lần nhớ tới liền đau đến xé gan nát ruột, không ngừng dằn vặt bản thân, nghĩ xem vì sao hắn lại nghĩ như vậy.

Ta đã làm sai điều gì?

Ta có chỗ nào khiến hắn không hài lòng?

Hắn phủ nhận toàn bộ mọi thứ giữa ta và hắn.

Mười năm thành thân, từng cử chỉ hành động đều hóa thành con dao cùn, đều trở thành bằng chứng để ta tự phán xét chính mình, từng nhát từng nhát cắt vào da thịt ta.

Mẹ chồng không nhìn nổi bộ dạng nửa người nửa quỷ của ta, liền kéo ta đi tính sổ.

Ném cho ta mấy chồng sổ sách dày cộp, tính không xong thì không được gặp Trí Viễn.

Sau khi tính xong sổ sách, bà lại dẫn ta đi các cửa hàng do bà quản lý, hạ lệnh cho ta: nếu không thể khiến lợi nhuận của cửa hàng tăng gấp đôi, thì sẽ không có bạc để mời thầy cho Trí Viễn.

Nỗi buồn nhớ Giang Dư biến thành nỗi lo kiếm bạc.

Ta chạy ngược chạy xuôi giữa phủ trạch và cửa hàng, như xác sống phơi dưới ánh mặt trời, trắng bệch mà vô hồn.

Thẩm Vân Hạc xuất hiện vào lúc ấy.

Hắn nói nếu ta không vui, hắn sẽ đưa ta đi, đưa ta đi tìm Giang Dư, g.i.ế.c hắn, nắn tròn bóp dẹt tùy ta trút giận.

Ta nhớ khi đó ta nhìn hắn rất lâu.

Gió cát biên quan khiến mày mắt hắn càng thêm sâu thẳm, giữa mày có thêm một vết sẹo.

Thẩm Vân Hạc đã không còn là thiếu niên trong ký ức của ta.

Nhưng hắn vẫn là hắn.

Vẫn là người luôn đứng ra vì ta.

Ta nói ta chỉ cần một chút thời gian, để tự mình bước ra khỏi chiếc lồng giam giữ ta.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.