🍉

Chương 3

Bóng Hạc · Tạm Được Thôi

‹ Chương trướcChương sau ›

5

Mẹ chồng tận tâm dạy ta cách buôn bán.

Bà xuất thân từ nhà thương nhân giàu có vùng Giang Nam, cha chồng ta khi xưa đi học cũng là nhờ nhà ngoại tài trợ.

Thành thân đến nay, cha chồng vẫn luôn kính trọng mẹ chồng vô cùng.

Bà bảo ta còn trẻ, xem tình cảm là trời biển, nhưng tình cảm là thứ dễ thay lòng đổi dạ nhất, nếm qua một lần là đủ, lún sâu không thể thoát chỉ là kẻ si dại.

Bà không muốn mẹ của cháu bà là một kẻ si tình.

Giang Dư không ở nhà, bà muốn ta phải tự mình đứng dậy, sau này chính là chỗ dựa của cháu bà.

Mẹ chồng dắt ta từ hậu viện ra ngoài cửa.

Ngoài chuyện làm ăn ở kinh thành, bà còn dẫn ta về Giang Nam một chuyến.

Đó là một nơi rất đẹp.

Bà kể với ta bà từng đến vùng biên tái, từng lên núi tuyết, kinh thành chỉ là một xó nhỏ, huống hồ chi là Giang phủ?

Vậy nên sang năm mới ta chẳng còn sầu muộn nữa.

Vì xấp ngân phiếu chia cho ta nặng trĩu cả tay.

Đè ra một khoảng trời xanh, khiến mọi u sầu trong lòng ta cũng bị đè bẹp.

Ta thậm chí còn cảm kích vì Giang Dư đã rời đi.

Nếu hắn không đi, có lẽ ta chẳng bao giờ có cơ hội nhận được sự chỉ dạy tận tình của mẹ chồng, vẫn sẽ quanh quẩn trong chốn hậu viện sâu như đáy giếng kia mà thôi.

Năm thứ hai kể từ ngày Giang Dư rời đi, ta bắt đầu mong rằng, hắn đừng bao giờ quay về nữa.

5

Ta bắt đầu sống những ngày tháng mà trước đây chưa từng dám nghĩ đến.

Không còn bị phu quân ràng buộc, lại có mẹ chồng như quý nhân phù trợ, có tình lang tâm đầu ý hợp, có hài tử tài giỏi, chớp mắt lại còn có thể trở về thời niên thiếu.

Những bức thư Giang Dư gửi từ Tây Vực, ta chỉ liếc qua rồi vội vàng đốt đi, sợ bị người phát hiện, lại phải giả vờ đi tìm hắn, sinh thêm bao phiền phức.

Đêm đầu tiên sau khi trọng sinh, ta vui đến mức nửa đêm cũng chẳng ngủ nổi.

Sáng dậy muộn, cha đã đi thượng triều, ta chạy đi hỏi mẹ tình hình các cửa hàng trong nhà.

Mẹ có mấy trang trại và cửa hiệu, đều giao cho người dưới trông nom, bản thân chẳng mấy khi đích thân quản lý.

Ta đột nhiên hỏi han, mẹ có chút ngạc nhiên, hỏi thêm mấy câu nhưng cũng chẳng làm khó, để ta chọn hai cửa hàng.

Ta nhớ lúc Giang Dư cầu thân ta, Lễ Bộ sẽ ban ra chế độ mới, thêm mục thi thơ phú vào khoa cử.

Ta chọn một hiệu sách, bảo chưởng quầy lén lút in thêm sách vở, gom góp các tập thơ văn kinh điển của các đại gia đời trước.

Còn một cửa hàng vải, ta đích thân đi tìm nữ thợ thêu mà sau này sẽ nổi danh, liên tục đến nhà cầu xin nàng nhận thêu mẫu cho tiệm nhà ta.

Nữ thợ thêu ấy vốn làm việc cho Giang gia, ngày xưa mẹ chồng đích thân giới thiệu cho ta.

Nhưng nay, đành thất lễ với mẹ chồng vậy, ta phải giành người về tay mình.

Ngày ngày bôn ba ngoài cửa, mẹ thấy có gì đó không ổn, chặn ta ở cửa hỏi: “Con bé này sao tự dưng lại ham chơi, suốt ngày chạy đi đâu vậy?”

Ta ôm lấy cánh tay mẹ, cùng mẹ đi dùng bữa sáng: “Cả ngày ở nhà cũng nhàn rỗi, con chỉ muốn trông coi cửa hàng, làm chút việc cho nhà mình thôi mà.”

Mẹ khẽ điểm vào trán ta: “Cần gì đến con làm, trước đây chỉ thích gảy đàn vẽ tranh, sao giờ lại để tâm đến chuyện làm ăn vậy? Các phu nhân khác hỏi tới, lại tưởng nhà mình bạc đãi con, để con gái phải vất vả bươn chải.”

Ta mím môi khẽ cười, người nghèo vì hai lạng bạc mà cúi lưng, nhà giàu làm thương gia cũng chẳng thể ngẩng đầu trước quyền quý.

Giới quý tộc ở kinh thành muốn gì cũng có người dâng tới tận cửa, tự cho mình là cao sang, chẳng để thương nhân vào mắt.

Dòng dõi thế gia tự tôn thanh cao, coi trọng đức hạnh, tự cho là coi tiền bạc như rác.

Phẩm hàm của cha ta cũng không cao, ta lại lui tới cửa hàng, mẹ chắc cũng nghe không ít lời bàn tán.

Mẹ vốn xuất thân từ nhà quan, ngoại tổ không ở kinh thành, chỉ làm một tri huyện nhỏ, chức không lớn mà quy củ lại lắm, sợ mẹ xuất giá mà khiến ông mất mặt.

Mẹ được nuôi dạy nghiêm khắc từ bé, có lẽ chẳng thể ủng hộ ta.

“Mẹ… con muốn kinh thương.”

Quả nhiên mẹ nhíu mày: “Làm ăn buôn bán? Con có nghĩ đến sau này của mình chưa? Con đã đến tuổi cập kê, nên sớm tính chuyện hôn sự, mẹ sẽ tìm cho con một nhà tử tế, không cần con phải nhọc lòng thế này.”

“Con không mệt, con rất thích làm những việc này, mẹ xem mấy ngày nay con làm đâu có tệ?”

Mẹ vẫn không đồng ý: “Không phải mẹ cấm con theo ý thích, mà bởi những nhà môn đăng hộ đối đều coi trọng danh tiếng và quy củ, con còn ở nhà thì mặc con tùy hứng, sau này xuất giá rồi, người ta sẽ không cho phép con bỏ bê việc nhà mà suốt ngày chạy ra ngoài, mẹ sợ con bị người ta khinh thường hà khắc.”

Ta chớp mắt: “Ra là mẹ lo điều ấy, chuyện này dễ thôi, nếu mẹ sợ con gả đi mà bị ức hiếp, chi bằng cứ để con ở nhà với mẹ.”

“Thế thì còn ra thể thống gì? Mẹ với cha con rồi cũng khuất núi trước con, để con cô độc một mình mẹ sao an lòng?”

“Vậy thì tìm một người ở rể.”

“Những kẻ tự nguyện bám vào nhà mình mẹ chẳng ưng, đừng vì muốn thành thân mà rước lấy những kẻ chẳng ra gì vào cửa.”

Ta chỉ vào Thẩm Vân Hạc vừa bước qua cổng, hắn bị ta chỉ đến ngẩn người.

“Mẹ, người ấy mẹ thấy thế nào?”

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.