🍉

Chương 7: Ngoại Truyện – Phiên Bản Thẩm Vân Hạc Trưởng Thành (Kiếp Trước)

Bóng Hạc · Tạm Được Thôi

‹ Chương trướcChương sau ›

Khi nhỏ biên cương bất ổn, cha thường lâu ngày không về kinh, trong nhà chỉ có ta và mẹ.

Có năm thắng trận, cha trở về, ở nhà một đêm, hôm sau lại đi, chẳng biết ở đâu mang về một bé trai.

Cha bảo nó tên là Thẩm Vân Hạc, sau này sẽ cùng ta sống chung.

Về sau lại có chiến sự, nó năn nỉ cha, đòi theo cha xuất chinh.

Khi ấy còn nhỏ, ấn tượng về nó cũng không sâu.

Đến khi họ khải hoàn trở về, nhà đã đổi sang phủ lớn, Thẩm Vân Hạc cũng trở nên hoạt bát hơn.

Hình dáng rõ ràng của hắn mới dần dần thành hình trong trí nhớ ta.

Thân thủ nhanh nhẹn, tính tình cởi mở... nhưng cũng là kẻ g.i.ế.c người không chớp mắt.

Ta biết chiến trường hiểm ác, Thẩm Vân Hạc chắc chắn biết dùng đao, nhưng cảnh cánh tay bị hắn chặt bay về phía ta vẫn quá kinh hãi.

Cũng bởi vậy ta bắt đầu có chút sợ hắn, hình như hắn cũng biết ta sợ, liền giảm bớt số lần xuất hiện trước mặt ta, đợi ta thích nghi rồi mới dần trở lại như cũ.

Sau khi ta thành thân với Giang Dư, Thẩm Vân Hạc chủ động xin điều đi nơi khác, rời kinh thành mà không ai hay biết, ta cũng không ra tiễn.

Chớp mắt đã mười một năm trôi qua, hài tử của ta đã chín tuổi.

Hắn cũng chẳng còn là thiếu niên trong ký ức của ta nữa.

Thân hình cao lớn, vạm vỡ hơn xưa, đứng chặn trước mặt ta suýt nữa ta không nhận ra.

Câu đầu tiên hắn nói là: “Ta đã sai người đi tìm hắn rồi.”

Ta sững sờ.

“Nàng muốn g.i.ế.c hắn sao? Làm thế nào thì nàng mới vui?”

Ta nhận ra hắn là ai, lẽ ra gặp lại nên vui mừng, nhưng trong lòng chỉ còn lại mệt mỏi, chẳng buồn xã giao.

Ta chỉ qua loa vài câu rồi đi.

Về sau, hắn xuất hiện trước mặt ta ngày càng nhiều hơn.

Thay ta giải quyết không ít phiền toái.

Ta muốn cảm tạ, hắn lại đòi ta các loại quả ngọt, hắn rất thích, bảo rằng ở biên quan chẳng có mà ăn.

Ta liền nhờ đoàn buôn của mẹ chồng mỗi khi về đều mang về đủ loại đồ ngọt.

Dần dần, ta phát hiện cuộc sống không có Giang Dư cũng không tệ.

Thoát khỏi nỗi buồn bã, việc mẹ chồng giao cho ta ngày một nhiều hơn.

Đầu óc như tỉnh hẳn ra khỏi sương mù, càng ngày càng sáng suốt.

Mẹ chồng dẫn ta về Giang Nam, bảo đó là nhà mẹ đẻ, muốn cho ta xem sản nghiệp bên ấy hưng thịnh cỡ nào.

Đường từ kinh thành về Giang Nam xa xôi, Trí Viễn ở lại nhà, mẹ chồng dẫn theo đủ hộ vệ.

Vừa khởi hành, ta thấy Thẩm Vân Hạc đi theo sau xe ngựa.

Ta ra hỏi, hắn đáp rằng sang Giang Nam có việc, tiện đường.

Thế là cùng đi Giang Nam, rồi lại cùng trở về kinh.

Ta quen với sự hiện diện lặng lẽ mà luôn bền bỉ của Thẩm Vân Hạc.

Như một cái bóng của ta.

Mẹ chồng bị ngoại thất hãm hại, kiên quyết hòa ly với Giang đại nhân.

Giang đại nhân ban đầu không chịu, nhưng mẹ chồng luôn có cách làm được điều bà muốn.

Cuối cùng bà rời khỏi Giang gia, trước khi đi hỏi ta có muốn theo bà không.

Ta không đồng ý, bà thở dài bảo, nữ nhân luôn bị con cái níu chân.

Giang đại nhân đâu chịu để trưởng tôn rời nhà, ta cũng như khi cha mẹ đón ta về, lại phải đứng trước sự lựa chọn ấy.

Ta ở lại Giang gia.

Trí Viễn sẽ có một bà ngoại là thương nhân giàu có, một ông ngoại là quan văn, một ngoại tổ là võ tướng.

Cha nó không cần nó, ta càng không thể để nó không còn mẹ. Nó ngoan ngoãn như thế, chẳng làm gì sai, còn nhỏ tuổi đã phải chịu sóng gió.

Sau khi mẹ chồng rời đi, Giang đại nhân giao hết việc nhà cho ta. Ngoại thất kia cũng từng gây rắc rối cho ta.

Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng ta c.h.ế.c trong một chuyến đi.

Mọi người đều bảo là ngoài ý muốn.

Nhưng ta thì không nghĩ vậy.

Ta đi hỏi Thẩm Vân Hạc, có phải hắn làm không?

Hắn cau mày hồi lâu, nhẹ giọng đáp: “Ta ra tay rất nhanh, nàng ta không phải chịu đau đớn.”

Hắn cẩn trọng, dường như sợ dọa ta sợ hãi.

Hắn vẫn coi ta là tiểu thư chưa xuất giá từng bị cảnh máu me làm cho khiếp vía năm xưa.

Ta hỏi hắn không định thành thân sao?

Hắn nhìn ta, ánh mắt khẽ động, dường như giấu điều gì, song chỉ mỉm cười nói: “Không làm lỡ dở ai đâu.”

Mẹ chồng tinh thông lòng người, bà nhìn ra tâm tư của Thẩm Vân Hạc, từng nhắc nhở ta.

Bên cạnh đống lửa, không thể không cảm nhận được hơi ấm.

Dù ngọn lửa lặng im, nhưng hơi ấm vẫn truyền khắp da thịt.

Ta bắt đầu tránh né Thẩm Vân Hạc, không dám nhận lấy tình cảm mãnh liệt của hắn.

Nhưng lần này, hắn không còn như thiếu niên xưa rụt rè chờ ta quen dần, mà vẫn cứ xuất hiện bên cạnh ta như cũ.

Hắn từ quan, vĩnh viễn chỉ hiện diện bên ta mỗi khi ta xuất hành.

Nhưng vẫn giữ một khoảng cách, chưa từng cùng ta ra vào Giang phủ.

Hắn bảo ta đừng nghĩ nhiều, hắn chỉ đang báo đáp ân dưỡng dục của cha mẹ ta.

Ta chẳng thể báo đáp lại.

Ta sợ điều tiếng như sợ cọp, sợ Trí Viễn vì ta mà oán trách.

Ta tự vấn cõi lòng không thể công khai, cớ gì lại tham lam ích kỷ như thế, có xứng với tấm chân tình của Thẩm Vân Hạc hay không?

Rồi lại tự nói, là do Thẩm Vân Hạc tự nguyện.

Ta tự giận mình đê tiện, thành kẻ ích kỷ, chiếm lấy sự tốt đẹp của hắn mà không hồi đáp thật lòng.

Cho đến khi hắn suýt c.h.ế.c vì ta.

Ngày hôm đó, hắn mất rất nhiều máu, máu đặc quánh thấm đẫm cả y phục của ta.

Thân thể hắn dần dần lạnh đi, đầu óc ta trống rỗng, chỉ biết ôm lấy tay hắn, mong hắn đừng lạnh như thế.

Ta lại biến thành cô nương sợ máu như thuở xưa, mà còn sợ hơn cả khi ấy.

Ánh mắt Thẩm Vân Hạc nhìn ta dần trở nên mờ đục, hắn nói: “A Ninh… ta…”

Hắn thậm chí không thể nói tròn một câu hoàn chỉnh.

Cứ thế, thoi thóp nằm trong vòng tay ta.

Đại phu bảo mười phần thì tám chín phần là không giữ nổi, ta liền đặt đao lên cổ đại phu.

Đại phu vừa mắng ta làm khó, cứu kẻ sắp c.h.ế.c thì ích gì, vừa nhanh tay xử lý vết thương.

Thẩm Vân Hạc mê man một ngày một đêm, ta cũng suốt một ngày một đêm không dám chợp mắt.

Nhìn thấy mắt hắn động đậy.

Hắn đã sống.

Vừa mở mắt ra, ta nghẹn ngào nói: “Thẩm Vân Hạc, chúng ta ở bên nhau, chúng ta bên nhau trọn đời.”

Ta kể chuyện của ta với Thẩm Vân Hạc cho Trí Viễn, tiếng “cha” đầu tiên của nó gọi nghe thật tự nhiên, thiếu niên nửa lớn nửa nhỏ ấy dường như cái gì cũng biết, còn bảo sẽ giữ bí mật với ông ngoại.

Ta vừa thở phào được đôi chút, Thẩm Vân Hạc lại không chịu, bắt đầu tránh mặt ta, lảng tránh chẳng chịu gặp.

Vết thương lần này khiến kinh mạch hắn tổn hại, không thể vận động võ công, giữ được mạng đã là kỳ tích.

Ta dùng những vị thuốc tốt nhất để chăm sóc, rảnh rỗi lại lén đến chỗ hắn.

Hắn cười bảo hắn không phải Thẩm Vân Hạc, mà là Thẩm Vân Tước.

Là con sẻ nhỏ do Vân Ninh nuôi bằng đường ngọt.

Đã làm chim sẻ bầu bạn một thời gian, vẫn phải tiếp tục sống lâu thật lâu, đừng vì là một con sẻ nhỏ mà dừng lại giữa chừng.

Ta biết hắn băn khoăn điều gì, dường như ta với hắn vẫn luôn lệch nhịp, chẳng thể nào đồng lòng.

Nhưng đời người ngắn ngủi, ta không muốn chần chừ thêm nữa.

Ta có thể nói với hắn, hết lần này đến lần khác, rằng hắn với ta quan trọng nhường nào.

Ta đẩy cửa vào, lần này mang theo chút cứng rắn.

Hắn cuối cùng cũng không đẩy ta ra nữa.

Chúng ta trở thành phu thê nơi những góc khuất không ánh sáng.

Trí Viễn đôi khi sẽ đến viện của Thẩm Vân Hạc, được hắn chỉ dạy cho mấy đường quyền cước.

Tiếng “cha” của Trí Viễn gọi càng ngày càng chân thành.

Thời gian thấm thoắt trôi, những ngày vui dường như bao giờ cũng qua nhanh hơn.

Chớp mắt, Trí Viễn đã lớn phổng phao, Thẩm Vân Hạc thì chẳng thể giấu nổi máu ho nữa.

Hắn nói, đời này không còn gì nuối tiếc.

Con hạc của ta, đã bay đi rồi.

<Hoàn>

 Truyện do Mèo Bủng Beo thực hiện, Follow Mèo Bủng Beo để đón xem sớm nhất những bộ truyện mới và thú dzỵ nhé:
👉 Fanpage Mèo Bủng Beo

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.