🍉

Chương 6

Bóng Hạc · Tạm Được Thôi

‹ Chương trướcChương sau ›

12

Ta không khỏi nhìn hắn đầy bất lực: “Nhớ ngươi ư? Một kẻ vứt vợ bỏ con như ngươi sao?”

Giang Dư nghẹn lời.

Thẩm Vân Hạc nói chẳng sai, Giang Dư quả thực là bộ dạng nhu nhược đáng thương.

“Ngươi luôn miệng nói mẫu thân ngươi sẽ chăm sóc ta, cứ như thể mẫu thân ngươi mới là phu quân của ta vậy, ngươi còn đang nằm trong bụng bà ấy chưa chào đời, bà ấy làm gì cũng xem như ngươi làm. Giang Dư, ý ngươi là thế sao?”

“Không phải, ta chỉ nghĩ nàng sống tốt là đủ rồi.”

“Nhờ ơn ngươi, ta quả thực sống rất tốt, trước đây là thế, bây giờ cũng vậy. Ngươi toại nguyện gặp lại Trịnh Thanh, còn tìm ta làm gì nữa?”

“Bởi vì ta không thể buông được nàng!”

Hắn như không kìm nén nổi nữa, đã vượt quá sức chịu đựng, lời lẽ như nước tràn ra: “Ta tưởng ta làm được, ta có thể khiến Thanh Thanh yên ổn, để nàng ấy toại nguyện, nhưng cảm giác áy náy và rung động không giống nhau. Ta với nàng ấy chỉ có thứ tình cảm của bạn cũ nhiều năm, còn với nàng, mỗi lần gặp đều động lòng. Ta tưởng mình có thể che giấu tốt, không gặp lại nàng nữa, sẽ cùng Thanh Thanh bạc đầu, nhưng chỉ nghe tin nàng muốn thành thân thôi ta đã không chịu nổi, càng không thể tưởng tượng phu quân của nàng không phải là ta!”

Giang Dư rơi lệ nơi khóe mắt:

“Là ta sai, nàng hãy chờ ta, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa cho Thanh Thanh, tìm cho nàng ấy một người tốt, rồi chúng ta lại nối lại tiền duyên, được không?”

Đúng lúc ấy, cửa bị ai đó đẩy mạnh ra.

Trịnh Thanh lạnh lùng đứng ngoài cửa.

Nha hoàn vội vã chạy tới bên ta, ghé tai thì thầm: “Vừa đến đã nghe hắn nói với tiểu thư rằng gặp một lần động tâm một lần, khiến Trịnh cô nương tức đến phát run.”

Ta đứng dậy, xoay người vung một chén trà vào mặt Giang Dư: “Đâu ra kẻ điên cuồng lỗ mãng như vậy, ta có quen ngươi sao? Nối lại duyên gì, đừng làm ô danh ta!”

Giang Dư ngẩn ngơ nhìn Trịnh Thanh, nước trà chảy dài trên mặt.

Nàng bước nhanh tới, tát vào mặt Giang Dư một cái: “Chuyện uất ức, hãy nói thẳng với ta, khỏi cần huynh lo cho chuyện hôn sự của ta, cha mẹ ta vẫn còn đó, Giang Dư, trước kia không biết huynh lại là kẻ giả dối như thế.”

Trịnh Thanh cười nhạt một tiếng, dứt khoát quay người rời đi.

Ta nhìn xuống Giang Dư từ trên cao: “Ngươi nghĩ ngươi là vì lòng tốt, nhưng ngươi nên hỏi xem người ta có cần ‘sự hy sinh’ của ngươi không.”

Hắn mãi không nói nên lời.

Ta khẽ thở dài: “Nếu người ta không cần, thì hãy học cách chấp nhận đi, rốt cuộc, tất cả đều là do ngươi tự lựa chọn.”

Hắn vẫn im lặng, như mất hồn.

Ta quay người rời khỏi phòng.

Sau lưng vang lên một tiếng khàn khàn: “Ta không còn kiếp sau nữa, đây là cái giá ta phải trả…”

Bước chân ta khựng lại trong chốc lát.

“A Ninh, ta chọn cùng nàng trở về, là thật lòng muốn nàng được trọn vẹn kiếp này.”

13

Bên cửa có Thẩm Vân Hạc đứng chờ.

Ta liếc mắt nhìn nha hoàn, nàng khẽ đáp: “Trên đường đến phủ Trịnh gặp phải, cô gia cứ nhất định muốn đi theo.”

Thẩm Vân Hạc nhìn vào phòng, trông thấy Giang Dư, sắc mặt không mấy tốt.

Ta đi đến bên hắn, kéo nhẹ tay áo hắn.

Khóe miệng hắn nhếch lên: “Chuyện gì thế? Nàng còn chủ ý hẹn riêng hắn, lần trước còn bảo không quen biết.”

Ta kéo hắn đi xuống lầu, chẳng buồn hạ giọng: “Vừa rồi thấy hắn trước cửa hiệu sách, trông thần sắc không ổn, sợ hắn làm loạn chuyện buôn bán nên mới nói chuyện thử. Thấy hắn cứ lẩm bẩm nào là kiếp này kiếp nọ, ta nghe cũng không hiểu.”

“Lần sau đuổi thẳng đi là được, nàng gặp riêng hắn, nhỡ đâu hắn làm gì nàng thì sao?”

“Chàng nói đúng, sẽ không có lần sau đâu.”

Lúc này nét mặt hắn mới dịu lại, rút trong ngực ra một gói giấy: “Bánh điểm tâm của Kim Thúy Hiên đấy, ta vừa tan sở liền mua về, còn nóng nguyên.”

Ta lấy một miếng, đưa đến bên môi hắn.

Thẩm Vân Hạc vô thức liếc nhìn mấy người trong trà lâu, vội vàng ngoạm lấy miếng bánh.

Mặt đỏ lên, mơ hồ nói: “A Ninh, hình như nàng gan to hơn rồi.”

Ta hừ khẽ: “Có gan bằng chàng sao, dám trực tiếp phát thiệp mời cả cho Tể tướng Thái phó.”

Lúc này hắn mới lúng túng nhận ra, bật cười.

Trịnh Thanh vẫn chưa đi, đứng ngoài cửa trà lâu.

Hình như nàng đang đợi ta, vừa thấy ta thì bước lại gần.

Thẩm Vân Hạc liếc nhìn nàng, khiến nàng dừng bước, ánh mắt lóe lên rồi cuối cùng đành cúi đầu quay người bỏ đi.

Việc gọi Trịnh Thanh đến vốn là để nàng xuất hiện, giúp tránh cho ta khỏi bị Giang Dư dây dưa.

Không ngờ lại thành ra bọn họ đoạn tuyệt.

Tình cảm của Trịnh Thanh dành cho Giang Dư là thật lòng, còn đáp lại của Giang Dư thì vẩn đục, sau này có ở bên nhau cũng chỉ như nhai sỏi lẫn trong cơm.

Chuyện ấy vốn không liên quan gì đến ta, ta cũng chẳng định can dự vào.

Người duy nhất ở Giang phủ khiến ta vướng bận là mẫu thân Giang Dư, nhưng bà rất mạnh mẽ, trước mặt bà, ta luôn có cảm giác mọi chuyện đều sẽ được thu xếp ổn thỏa.

Cùng lắm chỉ là, khi Giang đại nhân nuôi ngoại thất, ta âm thầm gửi cho bà một tờ thư báo tin.

“Vị cô nương kia nhìn nàng với ánh mắt không bình thường đâu.”

14

Thẩm Vân Hạc nhìn bóng lưng Trịnh Thanh, ánh mắt sắc bén.

Ta liếc nhìn hắn: “Nhìn ai mà chăm chú thế?”

Hắn sững lại, vô thức giải thích: “Nàng nghĩ gì vậy! Nàng có biết không, có mấy cô nương cũng thích nữ nhân đấy, gọi là ‘mài gương’.”

Ta không khỏi cau mày: “Chàng nghĩ linh tinh gì thế! Mấy cuốn thoại bản kia đừng đọc nữa, đem hết qua phòng ta đi.”

Ta đi về phía xe ngựa, Thẩm Vân Hạc vừa đi bên cạnh vừa cãi lại: “Lỗi đâu phải ở thoại bản, chuyện ấy vốn có thật mà, lỡ như nàng bị nữ nhân quyến rũ thì sao? Ta ở rể cho nàng, không cha không mẹ, sau này chỉ dựa vào mình nàng, nếu nàng thích nam nhân thì ta còn biết đường mà trừ khử hắn, chứ nàng thích nữ nhân, ta biết làm gì bây giờ?”

Ta lên xe ngựa, hắn cũng leo lên, vẫn còn lải nhải chưa dứt.

Ta véo má hắn một cái: “Lắm chuyện.”

Hắn ôm tay kêu đau: “Đây là suy đoán hợp lý!”

Thẩm Vân Hạc càng lớn càng chu đáo, bây giờ lại càng biết chọc người.

Cứ phải nghe ta nói rõ chỉ để tâm đến mình hắn mới chịu thôi.

Chuyện hôn sự tiến hành vô cùng suôn sẻ.

Nhân dịp Thẩm Vân Hạc nghỉ phép, chúng ta tranh thủ đi dâng hương.

Vốn dĩ ta chẳng tin thần phật, nhưng Giang Dư xuất gia một chuyến còn có thể làm nên chuyện trọng sinh kỳ lạ như thế.

Vậy nên ta thành tâm cầu nguyện trước Phật.

Chỉ mong Thẩm Vân Hạc sống lâu trăm tuổi.

Chúng ta dùng một bữa mì chay trong chùa, gặp Giang phu nhân cùng Giang Dư, thần sắc hắn tiều tụy.

Thẩm Vân Hạc cũng nhìn thấy, ghé vào tai ta nói nhỏ: “Nghe nói thanh mai của hắn đã đính hôn với người khác, hắn thất vọng rã rời, muốn bỏ khoa cử, định xuất gia, nhà họ Giang loạn hết cả lên.”

Ánh mắt Giang Dư liếc sang ta, ánh nhìn run rẩy, cuối cùng cũng chẳng nói lời nào, hai bên chỉ là người xa lạ.

Ta cùng Thẩm Vân Hạc rời khỏi nơi đó: “Chuyện nhà người khác, sao chàng rành thế?”

Thẩm Vân Hạc bí quá không đáp được, ấp úng không nên lời.

Ta cũng không truy hỏi.

Sau này lúc lật xem đống thoại bản của hắn, ta tìm được một cuốn có nét chữ của Thẩm Vân Hạc.

“Mồng ba tháng tư, nghi ngờ Giang Dư nhà họ Giang có ý với A Ninh.”

Đằng sau gạch một nét, “Chuyên tâm xuất gia, không đáng lo.”

“Mười sáu tháng chín, nghi ngờ Trịnh Thanh nhà họ Trịnh có ý với A Ninh.”

Lại gạch một nét.

“Đã đính hôn, không sao.”

Chi chít một cuốn sổ, ghi lại bao nhiêu tên người cùng thông tin liên quan, có người ta còn chẳng nhớ nổi mặt.

Thẩm Vân Hạc lại cẩn thận ghi chép thành sách.

Ta nhét cuốn sổ ấy trả lại, giả vờ như không phát hiện.

Để hắn vui thế cũng được.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.