🍉

Chương 11

Chỉ Nguyện Năm Tháng Bình Yên · Hạ Văn Vũ Lâm

‹ Chương trướcChương sau ›

18

Ba ngày sau, Cố phủ phái người đưa tới mười vạn lượng ngân phiếu, vừa khéo bằng đúng con số của hồi môn năm xưa của nương ta.

Ta nhận lấy, tiện tay đưa sang cho Lư Tề:

“Không có tiền lãi, nhưng chàng không cần phải nhọc lòng đi đòi nữa, cứ vậy đi, chàng cầm lấy đi đóng thêm vài chiếc giường. Loại hai người, ba người, bốn người..."

Lư Tề lập tức hiểu ý, đuôi mắt khóe mày ngập tràn ý cười.

Ta hỏi kẻ mang tiền đến:

“Bên Cố phủ tình hình sao rồi?"

"Cố Thị lang đã từ quan, bán tháo toàn bộ gia sản để trả cho ngài. Chỉ giữ lại chút ít lộ phí, đưa thê nhi về quê cũ Hào Sơn, tối nay liền khởi hành, đời này kiếp này không bước chân vào kinh thành nữa."

Ta gật gật đầu.

Lư Tề kinh hỉ kêu lớn:

“Trời đất ơi, thế này mới đúng chứ, ta chỉ thích xem những cái kết như thế này, người xấu thì phải bị đ.á.n.h cho hiện nguyên hình, cút về cái ổ chuột của bọn chúng."

Hắn sáp lại gần ta, hai mắt sáng rực:

“Hầu gia, ta có thể dựa vào lòng lang dạ thú của tên Cố Thị lang này mà biên soạn một cuốn kịch bản được không, tên là 'Hắc tâm Cố Thị lang truyện', để cho những kẻ rắp tâm bất lương, đặc biệt là những kẻ định dùng hôn nhân để tính kế người khác, trước khi ra tay phải lạnh sống lưng một phen."

Ta dĩ nhiên đồng ý. Xấu chàng hổ ai, xấu nhà thì đậy lại, nhưng Cố gia có phải nhà ta đâu.

Cứ việc bêu rếu thoải mái.

19

Cố phủ diệt vong, Tô môn sụp đổ. Hai biến cố này khiến cho vị La Hầu gia luôn tự cho mình là tỉnh táo kia phải giật mình cảnh giác.

Lão ta nhìn thấy một đường dây báo thù đang âm thầm len lỏi trong bóng tối. Mà khởi điểm của đường dây ấy, chính là cuộc từ hôn của ba năm trước.

Ba phe liên lụy trong đó năm xưa, hai nhà đã lần lượt chìm nghỉm. Kẻ tiếp theo, có phải đã đến lượt Trường An Hầu phủ rồi không?

Lão ta phái nữ nhi đến dò đường.

Ta nhìn nữ nhân suýt chút nữa đã trở thành em chồng của ta ngay trước mắt, có cảm giác hoảng hốt như đã cách cả một đời. Nàng ta tên La Oánh, muội muội của La Toàn. Ba năm trước, nàng ta luôn thay huynh trưởng truyền lời, hẹn ta ra ngoài.

Khi đó ta có ấn tượng cực kỳ tốt về nàng ta, luôn cảm thấy nàng ta ôn nhu hiếu lý. Nay nàng ta tuy đã làm nương tử nhà người ta, nhưng lại vì nhà mẹ đẻ mà tìm đến đây.

Lư Tề túc trực bên cạnh ta. Hắn không sợ ta ứng phó với Tô phủ, Cố phủ, nhưng lại duy nhất không muốn ta gặp người của La gia. Trong mắt hắn, La Toàn từ đầu đến cuối đều rắp tâm bất lương.

Lúc La Oánh bước qua cửa cười nói doanh doanh, phảng phất như ba năm qua chỉ là dĩ vãng nhạt nhòa.

Thực chất không phải vậy.

Ba năm, nàng ta lấy chồng, làm thê tử, làm mẹ, bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời. Còn ta cũng đã trở thành Hầu gia, đứng ở một vị trí mà cả đời này nàng ta có với cũng không tới.

"Tuế Ninh tỷ." Nàng ta gọi vô cùng thân thiết.

Lư Tề lạnh lùng cắt ngang:

“Đừng có làm thân. Tôn ti trật tự rõ ràng, ngươi nên gọi là Hầu gia và hành lễ đi."

La Oánh khẽ giật mình. Nàng ta nhìn sang ta, nhưng ta không hề mở lời nói đỡ.

Nàng ta lập tức hiểu ra, rất nhanh đổi sắc mặt, đoan trang hành lễ với ta:

“Hầu gia vạn an."

"Ngồi đi." Ta gật đầu.

Đã vậy, nàng ta cũng không vòng vo nữa, trực tiếp nói rõ ý đồ đến đây:

“Hầu gia, gia phụ lệnh cho ta đến hỏi ngài, làm thế nào mới có thể buông tha cho Trường An Hầu phủ?"

Lư Tề nghe vậy, nét mặt giãn ra:

“Thế này mới đúng chứ. Oán cũ thì nên rạch ròi ra mà nói. Hầu gia, ngài thấy sao?"

"Phải."

Ta đáp lời vô cùng dứt khoát. Ta thầm nghĩ, không phải thì cũng đành phải thôi. Ta muốn cho người La gia biết —— ý của Lư Tề, chính là ý của ta.

Lư Tề tức thì rạng rỡ hẳn lên, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Ta ép bản thân dời tầm mắt khỏi người hắn, lại chỉnh trang vạt áo, mới chậm rãi lên tiếng với La Oánh:

“Đức không xứng vị, tất có tai ương. Năm xưa từ hôn, ta suýt chút nữa mất mạng. La Thế tử thì hay rồi, thăng quan tiến chức lên làm Thị lang..."

Ta không nói tiếp nữa, đẩy một xấp văn thư về phía La Oánh.

Nàng ta có chút kinh ngạc nhận lấy, mới lật xem vài trang, tay đã run rẩy không sao kiềm chế được.

Ta ấn tay nàng ta lại:

“La Oánh, xem xong những thứ này, ngươi hẳn đã biết tiếp theo nên làm gì rồi chứ."

Nàng ta đứng dậy, thi lễ thêm một lần nữa, thần sắc trịnh trọng:

“Hầu gia yên tâm, ta sẽ về bẩm báo với gia phụ ngay, nhất định sẽ cho ngài một lời công đạo."

La Oánh rời đi, đi đến cửa còn quay đầu nhìn ta một cái, ánh mắt quyến luyến vương vấn.

Lư Tề vừa nhìn thấy, lại bắt đầu làm ầm ĩ lên.

"Nàng ta nhìn bằng ánh mắt kiểu gì vậy? Công đạo? Nàng ta muốn công đạo gì?"

"Phục hồi hôn ước? Để La Toàn đến làm thị phu cho tỷ sao?"

Hắn ôm chặt lấy ngực, bộ dạng như thể đau đớn tột cùng:

“Tuế Ninh, ta đau ngực quá, đau sắp c.h.ế.c rồi đây này."

Ta đưa tay giúp hắn vuốt ngực cho xuôi khí, nhẹ giọng dỗ dành:

“Nương ta từng nói, bà thành thân thì phải là một đời một kiếp một đôi người."

Lư Tề cố nén sự mong đợi, dè dặt cẩn trọng hỏi:

“Vậy còn tỷ?"

Ta thản nhiên đáp lời:

“Ta đương nhiên cũng giống nương ta."

Nghe vậy, hắn lập tức đứng thẳng lưng lên, mày rạng rỡ mặt hớn hở:

“Ây da, một câu nói hay ấm cả ba tháng mùa đông. Chỉ cần một câu này của Hầu gia, cái ngực này của ta, nháy mắt đã không còn đau nữa, chỗ nào cũng không đau nữa rồi. Tuế Ninh, tỷ nói xem sao tỷ lại thần kỳ đến thế nhỉ?"

Hắn nói năng khoa trương, khiến ta không nhịn được bật cười.

Ta chính là thích hắn như vậy. Rõ ràng là đang diễn trò, nhưng mọi cử chỉ đều toát lên sự chân tâm dành cho ta.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.