🍉

Chương 4

Chỉ Nguyện Năm Tháng Bình Yên · Hạ Văn Vũ Lâm

‹ Chương trướcChương sau ›

Thiên kim tiểu thư của Thượng thư phủ quen thói sống trong nhung lụa, chẳng qua chỉ học được dăm ba ngón đòn mèo cào, sao sánh được với kẻ bò ra từ trong núi thây biển m.á.u như ta? Sự vùng vẫy của ả rất nhanh đã yếu dần, trong mắt từ từ chỉ còn sót lại nỗi sợ hãi và van xin.

Mãi đến khi hơi thở ả sắp tàn, ta mới buông tay.

Ả ho sặc sụa một trận kịch liệt, lúc này mới đứt quãng cất lời:

“Ngươi... hại ta mất đi nam nhân, ta liền... lấy mạng nam nhân của ngươi."

"Ta hại ngươi mất nam nhân?" Ánh mắt ta lạnh lẽo, "Ngươi nói cho rõ ràng xem nào."

Tô Nguyệt vừa thở dốc, vừa từ từ kể lại ngọn ngành sự việc.

Hóa ra La Toàn tuy đã đính hôn với ả, nhưng chưa từng đối xử với ả như một vị hôn thê.

Ả biết lúc La Toàn có hôn ước với ta, hắn ngày ngày đều đi tìm ta, hận không thể từ sáng đến tối bám dính lấy ta, vậy mà sau khi đính hôn với ả, lại luôn lẩn tránh không chịu gặp mặt. Ban đầu ả giận La Toàn, sau lại quay sang giận ta, vì ta mà ả bị đem ra so sánh đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

Biết tin ta hồi kinh, ả liền một mực âm thầm theo dõi động tĩnh của ta, đề phòng ta lại câu kết với La Toàn.

Nào ngờ, lại là La Toàn mặt dày bám lấy ta! Chuyện này bảo ả làm sao chịu đựng cho thấu!

Hôm nay La Toàn từ lúc xuất cung đã bám theo ta, ả liền ngồi trong chiếc xe ngựa cách đó không xa luôn mồm rình rập.

Thấy La Toàn theo ta vào quán ăn, ả liền âm thầm bám gót.

Ả núp dưới cửa sổ, nghe rõ mồn một cuộc đối thoại giữa ta và La Toàn.

Ả hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng thừa biết chuyện này thực sự không thể trách ta, là tự bản thân La Toàn đê tiện, có bát ăn trong tay vẫn ngấp nghé nồi cơm của người khác.

Thế là ả chặn đường La Toàn, muốn đòi hắn một lời giải thích.

Nhưng ả vạn lần không ngờ tới, La Toàn lại trở mặt chỉ trích ả âm thầm theo dõi, rắp tâm bất lương, ngay tại trận liền nói lời từ hôn.

Ả suýt chút nữa thì tức điên, nhưng lại sợ La Toàn làm thật, nên chẳng dám phát tác với hắn.

Một bụng oán độc không chỗ phát tiết, ả liền quay gót đi tìm ta tính sổ. Ả cho rằng nếu ta không quay về, mọi chuyện đã chẳng tồi tệ đến mức này. Nào ngờ lại bắt gặp cảnh ta và Lư Tề đang tình chàng ý thiếp.

Lửa ghen bốc lên ngùn ngụt, ả lại sinh sát tâm.

Ả muốn lấy mạng Lư Tề, muốn làm ta sống không bằng c.h.ế.c.

May mà thứ ả dùng là loại cung mềm dành cho nữ tử tập bắn, lực vút của mũi tên không đủ.

Bằng không, Lư Tề sẽ ra sao, ta thực sự không dám nghĩ tới.

Cơn phẫn nộ hòa lẫn sự sợ hãi bùng lên từ đáy lòng, ta nhấc chân đạp thẳng vào chân phải của ả.

Chỉ nghe một tiếng "rắc" chói tai vang lên, giữa con ngõ u tối vang lên tiếng hét thê lương.

Chân ả gãy rồi.

Ta mặc kệ tiếng kêu gào thảm thiết của ả, túm chặt cổ áo ả lôi xềnh xệch ra khỏi ngõ, ném oạch xuống bên cạnh xe ngựa.

"Tô Nguyệt, nếu ngươi còn dám động đến Lư Tề của ta," Ta cúi người, gằn từng chữ một, "Lần sau thứ ta muốn, là mạng của cả nhà ngươi."

Khắp người ta tỏa ra sát khí ngút trời, tựa như Tu la.

Tô Nguyệt cuối cùng cũng biết sợ rồi. Giờ phút này ả mới nhớ ra, người trước mắt ả, đã sớm không còn là nàng Hạ Tuế Ninh chỉ biết cắn răng cam chịu khi bị từ hôn, bị đuổi khỏi nhà của ba năm trước nữa.

Ta của hiện tại, là Sát thần bước ra từ trong tu la tràng, nhân mạng dưới tay chất cao như núi.

Lời ta nói, trước nay chưa từng là nói suông.

Ả cuộn tròn người bên cạnh chiếc xe ngựa, run rẩy như chiếc lá khô trước gió, đến cả việc rên la đau đớn cũng không dám nữa. Tên phu xe và a hoàn của ả cũng đã sớm dọa cho sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy, không dám ngẩng đầu.

5.

Lòng vẫn đáu đáu lo cho Lư Tề, ta chẳng buồn đếm xỉa đến đám người Tô Nguyệt nữa.

Xoay người, ta rảo bước thật nhanh về phía con ngõ.

Vừa bước vào ngõ, liền có một bóng người đâm sầm vào ôm chầm lấy ta.

Lư Tề cứ như một con gấu bự, tay chân luống cuống siết chặt lấy ta, dụi đầu vào hõm cổ ta:

“Tỷ tỷ, ta không cần tỷ dỗ dành nữa. Bây giờ ta biết rồi, trong lòng tỷ ta còn quan trọng hơn tên tình cũ kia, tỷ vậy mà vì ta đến cả Tô Nguyệt cũng dám g.i.ế.c, hu hu hu..."

Đây chính là Lư Tề của ta, lúc nào cũng có thể "nhập vai" được ngay.

Nương của hắn xuất thân từ gánh hát, một tay nuôi nấng hắn khôn lớn. Từ lúc hắn cất tiếng khóc chào đời, Thái phó phu nhân đã coi hai mẹ con họ như không khí, chẳng thèm liếc nhìn lấy nửa con mắt.

Lư Thái phó từng có ý định đưa đứa thứ tử này đến nuôi dạy cùng các đích tử. Nhưng vừa bước chân vào cổng tiểu viện hẻo lánh kia, đã thấy Lư Tề bé xíu đang ê a học hát tuồng theo nương, cười đến mức chỉ thấy răng sún mà chẳng thấy mắt đâu. Ông ta liền tức giận phất tay áo bỏ đi, từ đó về sau không thèm đoái hoài gì nữa.

Thái phó và phu nhân liên tiếp sinh được sáu người con trai, vốn dĩ không có ý định cũng chẳng cần thiết phải nạp thiếp.

Chẳng qua trong một lần dự yến tiệc trong cung và nghe hát, không biết kẻ nào đã lén bỏ thuốc kích tình vào rượu của ông ta, lại xui rủi thế nào cùng nương của Lư Tề cũng đang say khướt đâm sầm vào chung một sương phòng để tỉnh rượu, hai người cứ thế hồ đồ làm nên chuyện. Xong xuôi, Thái phó dẫu có hối hận xanh ruột thì cũng đành phải cắn răng đón người về phủ.

Thấy phu quân dắt về một ả đào hát, Lư phu nhân tức đến mức suýt ngã ngửa. Lư Thái phó đành phải nhét nương của Lư Tề vào viện tử xa xôi hẻo lánh nhất, chỉ mong nàng an phận qua ngày.

Ai ngờ đâu chỉ đúng một lần ấy, nương của Lư Tề lại mang thai, sinh ra Lư Tề.

Thái phó đối với đứa con rơi này không mấy bận tâm, tiện tay đặt tên là "Lư Thất" —— chẳng qua cũng chỉ là đứa con thứ bảy mà thôi. Nương của Lư Tề sống c.h.ế.c không chịu, nhất quyết đổi tên con thành "Lư Tề", đem họ của mình ghép thẳng vào tên con.

Lúc nhỏ Lư Tề rất thích cái tên này, cứ ngỡ đó là minh chứng cho tình cảm thắm thiết của cha mẹ. Đợi đến khi lớn lên biết được chân tướng, hắn đã ấm ức suốt một thời gian dài.

Nhưng tính hắn vốn mềm mỏng, nương vừa dạy hắn hát tuồng, hắn lại vui vẻ trở lại.

Nương của hắn không những dạy xướng âm, còn dạy vũ đạo, dạy nhả chữ, dạy cách nhìn người tốt kẻ xấu, dạy hắn làm sao để dỗ ngọt người mình thương đến mức quay như chong chóng. Hắn học được mười phân vẹn mười, quay ngoắt đi liền đem ra áp dụng hết lên người ta.

Ta biết hắn đang diễn, nhưng ta cứ mặc cho hắn làm loạn.

Bởi vì bất kể hắn diễn ra sao, tất cả những chiêu trò nhỏ nhặt ấy, đều đang nói lên rằng —— hắn yêu ta.

Nếu như không yêu, thì thử hỏi ai lại bỏ nhiều tâm tư sức lực ra diễn như thế chứ?

Chẳng hạn như lúc này đây, hai tay hắn dùng lực siết chặt đến mức hận không thể trực tiếp khảm ta vào trong xương cốt của hắn.

Ta nén đau, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn:

“Đừng khóc nữa, mau về bàn bạc với nương chàng chuyện đại hôn của hai đứa mình đi."

Tiếng khóc của Lư Tề chợt im bặt.

Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như có ngàn vì sao rơi vào:

“Tỷ tỷ, tỷ không báo thù nữa sao?"

"Ta cứ tưởng tỷ phải báo thù xong, mới chịu thành thân với ta cơ chứ."

"Báo chứ, nhưng cả hai việc đều không được chậm trễ."

Lư Tề lo lắng:

“Thứ tỷ muốn đối phó là tận ba nhà, tỷ đã mưu tính kĩ lưỡng chưa? Ngộ nhỡ bọn họ liên thủ lại đối phó tỷ thì tính sao?"

"Bọn họ sẽ không liên thủ đâu, bởi vì ta sẽ không chủ động đi khiêu khích, mà là bọn họ sẽ tự tìm đến ta, đến kẻ nào ta sẽ dọn dẹp kẻ đó."

Đây chính là giao kèo mà ta đã lập ra với Hoàng đế vào lúc giao lại binh quyền.

Ta không chủ động tìm kẻ thù gây chuyện, nhưng nếu bọn họ dám đến tìm ta, ta quyết không nương tay. Đến lúc đó, Hoàng thượng không được phép bênh vực hay nhúng tay vào.

Hoàng đế đã đồng ý.

Binh quyền tuy đã giao nộp, nhưng Tình Báo Các vẫn còn trong tay ta.

Để đối phó với dăm ba kẻ tiểu nhân nhép của mấy cái phủ kia, dư sức qua cầu.

Lư Tề lúc này mới thở phào yên tâm.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.