🍉

Chương 5

Chỉ Nguyện Năm Tháng Bình Yên · Hạ Văn Vũ Lâm

‹ Chương trướcChương sau ›

6.

Ta đối với chuyện cưới hỏi dốt đặc cán mai, dứt khoát lấy ra một xấp bạc lớn giao cho Lư Tề, để hắn toàn quyền lo liệu. Hắn ôm lấy bạc, cười đến cong cả khóe mắt:

“Có nương tử thật tốt, ta nhất định phải gả qua đó thật phong quang, ngày sau hầu hạ nương tử cho thật tốt."

Nói đoạn, hắn rút tay ra giả vờ lơ đãng chạm vào tay ta, mang dáng vẻ của một tiểu công tử phong lưu:

“Tỷ tỷ, tỷ nói xem có được không nào?"

Hai má ta tức khắc nóng ran, đành cắn răng lí nhí đáp một tiếng:

“Được."

Hắn lại dịu dàng lặp đi lặp lại dặn dò:

“Chuyện thành thân vô cùng rườm rà, lại bận rộn lắm, nhưng cứ để ta bận là được, tỷ tỷ chỉ việc lén làm những việc mình thích thôi, được không?"

Ta đỏ mặt, gật gật đầu.

Bản lĩnh giữ mạng, quả thực lúc nào cũng không thể vứt bỏ. Ta rúc trong phủ, lật xem binh thư, khổ luyện quyền cước.

Hoàng thượng ban cho ta một tòa phủ đệ, để làm quà mừng đại hôn. Người trong phủ không nhiều, để Hoàng thượng an tâm, những người ta dùng đa phần đều là tàn binh lùi về từ quân ngũ, đã theo ta suốt ba năm.

Lúc đại thái giám đến bày trí phủ đệ, nhìn khắp viện toàn là người thương tật: kẻ chột một mắt đang kiểm tra xem quần áo giặt đã sạch chưa, kẻ phải ngồi để nấu cơm, kẻ lê lết cái chân gãy quét dọn sân viện... mấy người tụ lại một chỗ, gom nhặt lại cũng chẳng chắp vá nổi một thân thể lành lặn. Ánh mắt ông ta cất giấu vài phần thương xót, nhưng cũng lộ ra sự yên tâm.

Ông ta khen ta:

“Hạ Hầu gia tâm thiện, lại hiểu lẽ đời."

"Đa tạ Chưởng sự chỉ điểm."

Ta lén nhét vào tay ông ta một xấp ngân phiếu, ông ta nhận lấy, thần không biết quỷ không hay thu gọn vào trong tay áo. Ông ta là người cũ bên cạnh Hoàng thượng, rất được Hoàng thượng tín nhiệm.

Ta biết, một đoạn thời gian rất dài về sau, đều có thể thanh tĩnh rồi.

7.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Ta vốn không định tìm đến đám người kia quá sớm. Nhưng đám người đó lại chẳng nhẫn nhịn nổi, thấy ta được phong Hầu lập phủ, bèn nhòm ngó đến ta. Kẻ nôn nóng đầu tiên, chính là Cố Thị lang đang sống dựa vào bổng lộc.

Lúc phụ thân ta dẫn theo một đám người hùng hùng hổ hổ xông vào, bát cháo của ta mới ăn được một nửa. Ba năm rồi, phụ thân ta vẫn là Cố Thị lang của năm nào, cung cách làm người chẳng mảy may thay đổi, vẫn giữ cái bộ dạng ông ta luôn luôn có lý nhất.

Ông ta dùng ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt ta:

“Đứa nghịch nữ nhà ngươi——"

"Dừng."

Ta đặt cạch đôi đũa trong tay xuống bàn, rút thanh đại đao ra vắt ngang trên mặt bàn.

Thân đao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, biểu cảm của Cố Thị lang tức khắc cứng đờ.

"Người đâu, mang văn thư thân phận của ta tới đây." Ta lạnh lùng nói, "Cố Thị lang, phiền ông đợi một lát, tạm thời cứ cho cái miệng ngọc ngà của ông nghỉ ngơi đi đã."

Ông ta há miệng định mắng ta. Nhưng ta đã giương đao lên!

Ánh đao quá sáng, sáng đến mức làm người ta lóa mắt. Bàn tay Cố Thị lang giơ lơ lửng giữa không trung, chỉ vào ta, hạ xuống không được, rụt về cũng chẳng xong. Cuối cùng, sau khi bắt gặp sát ý thấu xương của ta, ông ta đành chật vật bỏ tay xuống. Chỉ có điều da mặt ông ta lúc xanh lúc trắng, chằm chằm nhìn theo bóng lưng gã tiểu đồng chống nạng chậm chạp đi về phía hậu viện, khóe miệng giật giật mấy cái, nhưng chẳng dám hó hé thêm tiếng nào.

Trên đời này có những kẻ cặn bã, cứ phải ép ngươi rút đao ra thì chúng mới chịu làm người.

Gã tiểu đồng đi hồi lâu, cuối cùng cũng mang được văn thư tới. Ta nhận lấy, bắt đầu màn biểu diễn.

Trước tiên là chậm rãi, từ tốn bày ra trước mặt Cố Thị lang. Tiếp đó chỉ cho ông ta xem từng bản một, ta đổi giọng điệu, đon đả hệt như đang tiếp đãi khách quý phương xa:

“Cố Thị lang, xin hãy mở to mắt chó, à không, mắt người của ông ra mà nhìn cho kĩ. Đây chính là văn thư năm xưa Cố Thị lang đuổi ta khỏi gia phả, cắt đứt quan hệ với ta. Con dấu của Hình bộ, Hộ bộ đều đóng rõ rành rành đây này."

"Còn đây là thánh chỉ ta nhập vào gia phả của ngoại tổ phụ."

Ta đẩy thánh chỉ về phía ông ta, suýt nữa thì không giấu nổi nụ cười đắc ý trên khóe môi:

“Cố Thị lang, ba năm trước chúng ta đã chẳng còn quan hệ gì rồi, ông không thể gọi ta là nghịch nữ được đâu!"

Sắc mặt Cố Thị lang biến đổi liên tục, cuối cùng tối sầm lại.

"Không thể nào," ông ta chỉ vào văn thư, nâng cao âm lượng, gào lên hết cỡ:

“Ta không hề ký tên, trên này sao có thể có ấn tín tư nhân của ta được? Hạ Tuế Ninh, ngươi lại dám ngụy tạo con dấu!"

Ông ta kích động đến mức run rẩy, cứ như thể cuối cùng cũng nắm được thóp của ta. Câu cuối cùng còn cố tình nhấn mạnh giọng điệu, đảm bảo từng người ở đây đều nghe thấy, quyết phải định tội ta cho bằng được.

Ta ung dung quay đầu lại, đầy tán thưởng nhìn sang kế mẫu đang đứng cạnh ông ta, gương mặt bà ta từ sớm đã hiện rõ vẻ hoảng loạn.

Chẳng cần ta phải nói, chỉ nhìn sắc mặt không còn hột m.á.u của nữ nhân đó, Cố Thị lang tức khắc hiểu ra cơ sự. Trong mắt ông ta ngập tràn sự thất vọng, cơ hội cứ thế mà bay mất.

Ta không buồn diễn nữa, nghiêm mặt cất lời:

“Chính là nữ nhân này. Năm xưa thân là kế mẫu của ta, có lẽ vì quá mong mỏi ta cuốn xéo khỏi Cố phủ, nên lúc quan phủ phái người đến đưa văn thư, bà ta đã nhanh chóng đóng dấu rồi giao ra. Còn vì sao lại có ấn tín tư nhân của Cố Thị lang... Cố Thị lang, chi bằng ông tự mình hỏi đương sự xem sao?"

Kế mẫu vạn lần không ngờ được rằng, có ngày ta lại đứng ở vị trí buộc bà ta phải ngước nhìn để chất vấn bà ta. Bà ta lắp bắp:

“Ta... ta..."

Sĩ khí của Cố Thị lang tiêu tán, đôi vai thõng xuống.

Trong chớp mắt, nhờ phúc của nữ nhân này mà ông ta đã đ.á.n.h mất đi quân bài huyết thống để nắm thóp ta. Tức tối tột độ, ông ta giáng ngay một cú đá vào người bà ta.

Kế mẫu ngã lăn ra đất kêu gào thảm thiết, nhưng nửa chữ cũng không dám biện bạch. Tộc nhân Cố gia thi nhau lắc đầu, hận sắt không thành thép mà trừng mắt nhìn bà ta.

"Đường đường là phu nhân, sao lại thiển cận như thế chứ!" "Đến con của nguyên phối cũng không dung được, chẳng qua chỉ là một kế thất, vậy mà tưởng mình là chủ mẫu thật chắc." "Khinh nhục đích nữ, thiên lý khó dung." "......"

Ta đầy hứng thú đứng nhìn đám tộc nhân đang làm ra vẻ sục sôi căm phẫn.

Ba năm trước, lúc ta bị phụ thân đuổi khỏi gia phả, bọn họ đều có mặt tại hiện trường. Khi ấy chẳng một kẻ nào lên tiếng, càng không có ai đứng ra nói một câu "công đạo". Bây giờ thì hay rồi, kẻ nào kẻ nấy thoắt cái đã biến thành "nhân sĩ chính nghĩa" lời lẽ đường hoàng.

Ta nhếch khóe môi, nụ cười đong đầy sự lạnh lẽo và soi xét.

Lư Tề đã không chỉ một lần nói với ta: Cái thứ gọi là thân thích tộc nhân này, tuyệt đối không được tin là thật. Bọn họ chẳng qua chỉ là một lũ gió chiều nào che chiều ấy —— lúc có lợi thì xúm đen xúm đỏ, hết đường xơ múi thì mạnh ai nấy chạy. Không đáng để tốn tâm tư vì bọn họ, nhưng nhất định phải đề phòng bị bọn họ ngáng chân.

Năm xưa Lư Tề đưa ta đến chỗ ngoại tổ phụ, chuyện đầu tiên hắn làm chính là nhắc nhở ngoại tổ phụ:

“Lão tướng quân, nhất định phải đề phòng đám người Cố gia. Chờ đến ngày Tuế Ninh phất lên, bọn họ ắt sẽ mặt dày xúm lại nịnh bợ. Tuế Ninh tâm tư thuần khiết, không giỏi đối phó với những kẻ phức tạp, một khi bị bọn chúng bám lấy, dù không bị ăn tươi nuốt sống thì cũng bị lột mất một lớp da. Tốt nhất là nên sớm đề phòng."

Ngoại tổ phụ vô cùng đồng tình, lập tức viết thư nhờ hắn chuyển đến ngự tiền, tâu rằng bản thân vì quá lo lắng cho đứa cháu gái duy nhất bị tên phụ thân lang tâm cẩu phế cùng đám tộc nhân bắt nạt, nên đến cả chiến báo cũng chẳng còn tâm trí đâu mà xem nữa.

Khi ấy Hoàng thượng vẫn còn vô cùng nể trọng ông, vừa nghe tin liền lập tức lệnh cho Hộ bộ, Hình bộ phối hợp lo liệu ổn thỏa chuyện đoạn tuyệt quan hệ giữa ta và Cố gia, lại tự mình ban một đạo thánh chỉ, lập cho ta một thân phận mới. Ta cứ thế vâng chỉ trở thành đích tôn nữ của Hạ lão tướng quân.

Cố Tuế Ninh đã c.h.ế.c từ ba năm trước rồi. Kẻ hiện đang sống vẻ vang rực rỡ lúc này, là Hạ Tuế Ninh.

Chẳng có lấy nửa cắc quan hệ nào với Cố gia bọn chúng hết.

Cả đám tộc nhân Cố gia mặt mày đều xanh mét.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.