10
Đám người Cố gia xám xịt chuồn mất.
Nhìn theo bóng lưng tàn tạ của bọn chúng, ta buông một tiếng thở dài.
Tuy chừa lại cho Cố Thị lang một đường lui, nhưng không phải để ngày sau dễ bề gặp mặt, mà là để triển khai nhát đao tuyệt sát cuối cùng! Cha con đi đến bước đường ngày hôm nay, toàn bộ đều do một tay ông ta gây ra.
Ông ta tính toán, chèn ép, ức hiếp ta, lại muốn ta không so đo mà cắn răng chịu đựng, nhưng ta cứ cố tình muốn cho ông ta hiểu rõ —— trên đời này chưa từng có cái đạo lý "ông ta làm, ta chịu", mà chỉ có tự làm tự chịu!
Lư Tề vội vã chạy ùa về:
“Tuế Ninh, đám người Cố gia không biết xấu hổ kia đến rồi, tỷ không sao chứ?"
Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận ta không sao, mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó lấy ra một món quà đưa cho ta.
"Tuế Ninh, đây là thứ ta đặc biệt đặt làm riêng cho tỷ. Vốn định đến ngày thành thân mới tặng, nhưng nghĩ lỡ như Cố Thị lang vẫn còn cố kiếm vốn liếng để mặc cả, cậy vào việc tỷ mềm lòng mà ức hiếp tỷ, tỷ hãy lấy nó ra để nhắc nhở bản thân, cũng là nhắc nhở ông ta."
Thứ gì có thể nhắc nhở ta đừng mềm lòng cơ chứ?
Ta mở hộp ra, lại là một cây roi!
Ta lấy cây roi ra nhìn kỹ, nó còn làm người ta tổn thương nặng nề hơn cả cây roi phụ thân từng đ.á.n.h ta, cây roi này có cả gai ngược.
Lư Tề nói:
“Tuế Ninh, báo thù thì cứ dùng nó."
Ta chân thành nói với hắn:
“Cảm ơn."
Lư Tề vừa nghe đã không vui, bĩu môi nói:
“Với ta mà còn phải nói cảm ơn sao? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, với ta không cần phải cảm ơn?"
Ta lập tức xin lỗi:
“Xin lỗi, ta sai rồi."
Vì chuyện này, hắn không biết đã cãi lý với ta bao nhiêu lần, hắn cứ lặp đi lặp lại với ta: phu thê là một thể, hắn làm gì cho ta, bản chất đều là làm cho chính mình, cho nên ta không cần phải cảm ơn hắn.
Ta biết hắn thật sự nghĩ như vậy, nhưng ta tuân theo một chân lý khác, gần gũi với nhân tính hơn.
Phụ thân ta năm xưa tiêu bạc của nương ta, ban đầu cũng mang lòng cảm kích. Nhưng nương ta luôn nói không cần cảm ơn, ngày tháng qua đi, ông ta không những không cảm kích, mà ngược lại còn thấy đó là điều hiển nhiên.
Đại ân nuôi ra sói mắt trắng đấy.
Ta là do phụ thân sinh ra, ta cũng có khả năng biến thành sói mắt trắng.
Cho nên đối với Lư Tề, ta thà mỗi lần đều nói lời cảm ơn rồi nhận sai, cũng không để bản thân nhiễm phải thói hư tật xấu kia của phụ thân ta.
Ta không cho phép bất kỳ kẻ nào làm tổn thương đến Lư Tề, bao gồm cả chính bản thân ta.
11
Lư Tề cũng không cho phép bất cứ kẻ nào làm tổn thương ta, đặc biệt là phụ thân ta, hắn hận Cố Thị lang đến thấu xương.
Hắn nói hắn sẽ dốc toàn lực để đòi lại đồ hồi môn của ta không thiếu một cắc, cộng thêm cả vốn lẫn lời.
Nhưng e ngại Cố Thị lang dẫu sao cũng là cha ruột của ta, hắn không tiện chửi bới ầm ĩ cho hả giận, chỉ lặp đi lặp lại dặn dò ta, cho dù có đòi lại được của hồi môn, cũng nhất định phải cẩn thận người Cố gia. Bản tính của loại nhà này là chỉ thấy lợi chứ không nhớ đòn đau, một khi phát hiện vẫn còn lợi lộc để vơ vét, bọn chúng sẽ lại tìm cách bám lấy, cho đến khi ta lại trắng tay một lần nữa, chúng mới chịu buông tha.
Hắn bảo ta nhất định phải cẩn thận, đối với người Cố gia tốt nhất là gặp lần nào đ.á.n.h lần đó, chỉ có đ.á.n.h cho chúng đau đớn hết lần này tới lần khác, mới có hy vọng đ.á.n.h lùi được lòng tham vô đáy của bọn chúng.
Ta đồng ý với Lư Tề, dặn dò Tình Báo Các, việc điều tra Cố gia phải tường tận không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào.
Thông qua Cố Thị lang, ta không khỏi nghĩ đến Tô Nguyệt.
Đặc điểm của kẻ xấu xưa nay đều giống nhau cả.
Một trong những đặc điểm rõ ràng nhất chính là: Cho dù bọn chúng là kẻ có lỗi trước, nhưng chúng cũng chỉ nhớ việc bản thân không chiếm được tiện nghi gì, rồi sẽ tìm mọi cách để báo thù rửa hận.
Đối phó với Tô Nguyệt và phụ thân ả, càng phải thận trọng hơn.
Kể từ lúc đ.á.n.h gãy chân ả, ta đã bắt tay vào điều tra Tô Thượng thư.
Trước khi đ.á.n.h chó điên, nhất thiết phải đ.á.n.h chủ của nó trước.
Đang mãi suy nghĩ, thuộc hạ dâng báo: Chứng cứ đã thu thập đủ.
Ta nhấp một ngụm trà, khẽ mỉm cười.
Hôm sau, ngay trên triều đường, ta dâng sớ hạch tội Tô Thượng thư, tố cáo ông ta dung túng nữ nhi hành hung, ngay giữa phố xá kinh thành dám bắn tên sát hại phu quân của Vĩnh Định Hầu là Lư Tề.
Trình lên cùng tấu chương, không chỉ có bằng chứng xác thực về việc Tô Nguyệt rắp tâm g.i.ế.c người, mà còn có sổ sách tham ô của Tô Thượng thư, số tiền tham nhũng không tính là lớn. Thực ra những thứ điều tra ra được nhiều hơn thế này rất nhiều, nhưng ta đã cẩn thận tính toán kỹ lưỡng mới quyết định dâng lên chừng đó.
Dẫu sao, Tô Thượng thư cũng là tâm phúc của Hoàng thượng, Hoàng thượng phải dựa vào ông ta để làm rất nhiều việc không thể lộ sáng.
Chứng cứ của ta bày ra cốt chỉ để cho thấy, ta chỉ muốn đòi một lời công đạo, chứ không phải muốn Hoàng thượng hao binh tổn tướng, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để Hoàng thượng không thể giơ cao đ.á.n.h khẽ mà bỏ qua chuyện này, chừng mực được nắm giữ cực kỳ chuẩn xác.
Hoàng thượng lật xem vài trang, liền liếc nhìn ta một cái. Ngài đang suy đoán tâm tư của ta, nhưng ta cứ giả ngốc, từ đầu đến cuối luôn giữ nguyên cái dáng vẻ quyết vì tình yêu mà truy cứu đến cùng.
Ta dâng tấu chương viết dài dằng dặc, phơi bày trọn vẹn nỗi lo lắng tột độ cho an nguy của Lư Tề, đồng thời không chút che giấu sự hận thù tận xương tủy dành cho Tô Nguyệt.
Hoàng thượng xem hồi lâu, có chút tin rằng ta thực sự đã vì tình mà mờ mắt.
Ngài nhớ lại lúc còn trẻ, bản thân cũng từng vì sủng ái một vị phi tử nào đó mà suýt làm hỏng đại sự.
Hạ Tuế Ninh bản lĩnh sánh ngang Thiên Sách Thượng tướng thì đã sao? Suy cho cùng cũng chỉ là nữ nhi, so với nam giới càng dễ sa vào lưới tình, chỉ cần có được người trong mộng, thì quyền thế gì cũng có thể vứt hết ra sau đầu.
Hoàng thượng thầm suy tính, tuy không nỡ xử phạt Tô Thượng thư, nhưng càng muốn nhân cơ hội này thành toàn cho tình yêu của Hạ Tuế Ninh, để nàng tưởng rằng tình ái thực sự là thứ trân quý nhất thế gian, tốt nhất là cứ chìm đắm trong đó sống dở c.h.ế.c dở, không còn tâm trí đâu mà dòm ngó đến quyền bính nữa.
Nghĩ đến đây, trong lòng Hoàng thượng đã có chủ ý, trên mặt bèn làm ra vẻ nổi trận lôi đình.
Ngài ném đống chứng cứ về phía Tô Thượng thư:
“Tô ái khanh, khanh giải thích cho trẫm và bá quan văn võ nghe xem, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
Tô Thượng thư run rẩy như cầy sấy.
Còn có thể là thế nào nữa?
Chứng cứ rành rành, chi tiết đến nhường này, bảo ông ta giải thích ra sao?
Trong lòng Tô Thượng thư thầm mắng Tô Nguyệt —— đứa con gái này trong đầu chỉ rặt những tình với ái, hành sự lỗ mãng, bất chấp trước sau. Ba năm trước nhìn trúng vị hôn phu của con gái Cố Thị lang, sống c.h.ế.c đòi cướp cho bằng được, ép ông ta phải dùng đủ mọi thủ đoạn, cuối cùng cũng mang về cho ả được một tờ hôn ước! Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, ba năm qua, ả lại ép ông ta dốc sức nâng đỡ La Toàn, giúp La Toàn từ Hộ bộ Thượng thư lang thuận lợi thăng tiến lên chức Thị lang. Vậy mà bản thân ả lại chẳng có bản lĩnh gì, không thể khiến La Toàn hạ sính lễ rước dâu.
Ông ta vì chuyện này đã ôm cục tức từ lâu, kẹt nỗi con gái lại chẳng nhìn thấu, nay lại còn gây ra thứ tai họa nhường này.
Ông ta giận Tô Nguyệt, nhưng càng giận chính mình hơn.
Giận bản thân thương yêu con gái nhưng lại sai cách. Sao có thể bất chấp đạo lý, mù quáng chiều theo tính tình của ả? Đây là hại ả, mà cũng là tự hại chính mình.
Sự thể đã đến nước này, chỉ đành cúi đầu nhận tội. Hơn nữa, Lư Thái phó ngày thường vẫn luôn đối đầu gay gắt với ta, vừa nãy nhìn ông ta bằng ánh mắt đã lờ mờ lộ ra sát ý.
Suy cho cùng cũng là lẽ thường tình, Lư Thái phó có thể không thích đứa con trai Lư Tề này, nhưng tuyệt đối không cho phép kẻ ngoài động đến hắn dù chỉ một mảy may.
Thời thế ép người phải cúi đầu.
Tô Thượng thư không dám bao biện thêm lời nào, quỳ sụp xuống dập đầu nhận tội:
“Hoàng thượng, thần nhận tội. Nhưng khẩn xin Hoàng thượng nể tình tiểu nữ đã bị Hạ Hầu gia đ.á.n.h gãy chân phải, mà Lư công tử chẳng qua chỉ bị dọa sợ đôi chút, xin người tha cho nó một mạng."
Trong lòng ông ta sáng như gương, Hoàng thượng sẽ không thực sự ruồng bỏ ông ta, nhưng thể diện đáng lẽ phải cho Hạ Hầu gia thì nhất định phải cho đủ.
Tô Thượng thư đã đoán đúng.
Sau khi Hoàng thượng dò hỏi ý tứ của ta, liền giáng chức Tô Thượng thư —— lấy tội danh dung túng nữ nhi hành hung, biếm ông ta từ Thượng thư xuống làm Thị lang, còn Tô Nguyệt, bị phạt cấm túc ba năm.