🍉

Chương 9

Chỉ Nguyện Năm Tháng Bình Yên · Hạ Văn Vũ Lâm

‹ Chương trướcChương sau ›

14

Ta cùng Cố Thị lang ước định, bảy ngày sau sẽ gặp mặt hai đứa con của kế mẫu.

Ngờ đâu, mới đêm thứ sáu, hai kẻ đó đã tìm đến trước.

Lư Tề nhắc nhở ta:

“Đôi nhi nữ đó của Cố Thị lang, ta đã nghe ngóng rồi, được nuôi dạy có chút đơn thuần, cứ tưởng cả thế giới này toàn là người tốt, đặc biệt luôn cho rằng cha mẹ mình là người vô cùng tốt bụng. Tỷ tỷ nên chuẩn bị tâm lý trước, đến lúc đó kẻo lại bị những lời ngu xuẩn của bọn chúng làm cho tức c.h.ế.c."

Ta gật đầu. Quay ngoắt đi, liền định luôn địa điểm gặp mặt ở tít sâu trong ngõ hẻm —— chính là cái quán ăn nhỏ riêng tư dạo trước.

Nơi này yên tĩnh, rất tiện cho ta chửi người.

Quán ăn này thực chất là do Lư Tề mở, là tư sản của riêng hắn, vô cùng kín đáo, đến cả Lư Thái phó và nương của hắn cũng không hề hay biết. Hắn từng nửa đùa nửa thật bảo rằng, ngộ nhỡ có ngày bị xét nhà tịch thu tài sản, cái quán này chính là đường lui để giữ mạng. Còn nay, nó thường xuyên bị ta trưng dụng làm nơi xử lý việc tư.

Chỗ này vắng vẻ, ít người qua lại. Ngoài sáng chỉ làm chút đồ ăn vặt bán ra ngoài, coi như một xưởng chế biến nhỏ, thỉnh thoảng mới đón tiếp vài vị khách quen thích sự thanh tĩnh.

Lần này ta không chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ nữa, mà chọn một góc cực kỳ khuất nẻo để an tọa.

Hai đứa trẻ kia rất nhanh đã được dẫn đến trước mặt ta.

Sau khi mẫu thân ta qua đời được vài ngày, Cố Thị lang liền cưới kế thất. Cưới chưa đầy nửa năm, kế mẫu đã sinh cho Cố Thị lang một cặp sinh đôi long phượng.

Cố Thị lang vui mừng khôn xiết, đích thân nuôi dạy nhi tử trong phòng mình, còn nữ nhi thì giao cho kế mẫu chăm sóc. Năm bảy tuổi ta hồi phủ, bị ném vào một viện tử xa xôi hẻo lánh, nếu không phải vào những ngày trọng đại, gần như chẳng bao giờ chạm mặt bọn chúng.

Nay gặp lại, tuy chung dòng m.á.u, nhưng hoàn toàn chỉ là những kẻ xa lạ.

Ta có dung mạo giống ngoại tổ phụ, còn hai đứa chúng nó, một kẻ thừa hưởng nét mày của kế mẫu, một kẻ mang thần thái của Cố Thị lang. Ba người ngồi đối diện nhau, chẳng có lấy nửa điểm tương đồng.

Nhưng chúng ta đều là kẻ có chuẩn bị mà đến.

Ta liệu việc như thần, vỗ ngực nắm chắc phần thắng, còn bọn chúng thì mang vẻ mặt bi mẫn thương xót —— đúng là chẳng sai lệch nửa lời so với những gì ta nghe ngóng được: hai nụ hoa nhỏ sạch sẽ tinh tươm được ác nhân nâng niu bảo bọc trong lòng bàn tay.

Cố Tử Ngang lên tiếng trước:

“Tỷ tỷ, hôm nay chúng ta giấu phụ thân đến tìm tỷ. Thực sự là vì muội muội nói tỷ là anh hùng... nên cho tỷ một cơ hội sửa sai."

"Sửa sai?"

Cố Tử Nghiên gật đầu, giọng điệu êm ái:

“Tỷ tỷ, ta biết trong lòng tỷ khó chịu. Nhưng dẫu sao tỷ cũng là do thiếp thất sinh ra, gả cho người ta, lại bắt phụ thân phải bỏ ra nhiều của hồi môn đến thế, có chút... tham lam rồi. Ca ca là vì ta nài nỉ, mới đồng ý đi cùng ta đến khuyên can tỷ."

"Khuyên ta?"

Cả hai đồng loạt gật đầu:

“Đáng lẽ ngày mai tỷ phải đến phủ gặp chúng ta. Nhưng chúng ta nghe nói, phụ thân không chỉ mời Tộc trưởng, mà còn thỉnh cả Hoàng hậu nương nương xuất giá. Bọn họ muốn định tội tỷ. Tuy nói quả thực là tỷ có lỗi, nhưng chúng ta mong tỷ có thể sớm ngày hối cải, đến trước mặt phụ thân dập đầu nhận sai. Như vậy, danh tiếng cũng giữ được, mà Hoàng hậu nương nương cũng sẽ không trách phạt tỷ."

Hoàng hậu?

Ta sững lại một thoáng, mới sực nhớ ra —— muội muội ruột của Tô Thượng thư, chính là đương kim Hoàng hậu.

Cố Thị lang đây là muốn mượn thế chèn ép ta.

Ta không nhịn được mà bật cười, cười mãi cười mãi, thế mà có chút không dừng lại được.

Cố Thị lang rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì vậy?

Ngay cả Hoàng thượng, cũng chẳng dám hành sự kiểu này.

Ngoại tổ phụ từng nói Cố Thị lang là kẻ ác thuần túy. Nhưng ta lại thấy không chuẩn, nói chính xác hơn, ông ta là kẻ vừa ngu xuẩn vừa độc ác.

Nhưng trước mắt, cứ xử lý hai bông tiểu bạch hoa này cái đã.

Hai kẻ đó bị tiếng cười của ta làm cho luống cuống tay chân, trong mắt ngập tràn hoảng hốt, đại khái đang nghĩ ta điên thật rồi.

Ta thực sự bái phục phu thê Cố Thị lang —— phí hết tâm tư nuôi dạy con cái, chính là cố tình nuôi cho chúng ngu đi sao?

Dù có nuôi chúng lòng dạ đen tối giống hệt bọn họ thì chí ít còn có thể tự tìm đường sống, đằng này lại ngu xuẩn nhường này... Đây chẳng phải là nuôi con đến mức tuyệt luôn cả đường sống của chúng rồi sao!

15

Ta không hùa theo tư duy logic của hai đóa hoa nhỏ, mà vặn ngược lại:

“Cha các ngươi tên Cố Sanh, nương các ngươi tên Chu Ti, còn nương ta tên Hạ Thanh An, đúng không?"

Hai kẻ đó đưa mắt nhìn nhau, chẳng hiểu mô tê gì, nhưng đều gật đầu.

Cũng may, Cố Thị lang không nói dối tẩy não chúng luôn cả chuyện này.

Ta sai người bê lên hai chồng thư từ, đặt cái rầm xuống trước mặt bọn chúng, nhạt giọng nói:

“Chồng này, là Cố Sanh viết cho nương ta Hạ Thanh An; còn chồng kia, là Chu Ti viết cho nương ta.

Các ngươi cứ đọc hết đi đã, rồi hẵng bàn luận chuyện của ta."

Nói xong, ta bưng chén trà, xoay người đi sang một góc khác, lại sai người ôm đến một chồng thoại bản.

Lư Tề chẳng phải rất thích diễn tuồng sao? Ta liền muốn thay hắn chọn vài câu chuyện, thuê người cải biên thành kịch bản, coi như quà tân hôn tặng hắn. Ta nghĩ hắn chắc chắn sẽ vui sướng đến mức trực tiếp cất giọng ngân nga luôn cho xem.

Chỉ mới mường tượng ra cái dáng vẻ đáng yêu đó của hắn, cõi lòng ta đã mềm nhũn ra.

Thế là, Cố Tử Ngang và Cố Tử Nghiên ngồi đọc những bức thư cũ.

Còn ta thì ngồi xem thoại bản.

Mỗi người một việc, lặng lẽ không quấy rầy lẫn nhau.

Nhưng bánh răng vận mệnh, đã âm thầm xoay chuyển trong tay ta.

Tên tiểu nhị được phái đi canh chừng thỉnh thoảng lại chạy vào báo tin cho ta.

"Tiểu cô nương đó khóc rồi, luôn miệng nói nương mình sao có thể là người tồi tệ như vậy được."

"Tên nhóc kia cãi nhau với tiểu cô nương rồi. Bọn họ đang tranh luận, nếu đã nhìn thấu bộ mặt thật tồi tệ của cha mẹ, phận làm con cái nên đi đâu về đâu..."

"Hầu gia, hai người bọn họ đều nói có lỗi với ngài."

"Hầu gia, hai người đó lén chạy ra ngoài rồi, có cản lại không?"

"Không cản, bám theo."

"Hầu gia, hai người đó chạy đi tìm nương của chúng rồi. Nương chúng liên tục chối cãi, biện bạch, nhưng đến cuối cùng chỉ biết khóc lóc. Bọn chúng không để ý đến bà ta nữa, lại chạy về đây tiếp tục đọc thư."

"Tốt."

"..."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.