🍉

Chương 1

Chim Én Trở Về · Nhu Cơ Cơ

‹ Chương trướcChương sau ›

1

Lần đầu tiên gặp bọn Bùi Chương là trên đường ta từ Xuân Mãn Lâu trở về, miệng mồm còn bóng nhẫy dầu mỡ.

Ai mà thấu cho được!

Trong tay còn đang ôm cái bánh nướng nóng hổi, bỗng dưng bị mấy tên tiểu khất cái bao vây trong con hẻm nhỏ.

"Trấn lột!"

Phía trước hai tên, phía sau một tên.

Tên tiểu khất cái phía sau còn hảo tâm nhắc nhở ta: "Đại nương, chân phải của người giẫm phải cứt chó rồi."

Ta: "..."

Ta lướt mắt đ.á.n.h giá chiến cục, ừm, tốt lắm, chẳng đứa nào cao bằng ta.

Nhất là cái con bé tết tóc chỏm kia, chừng bốn năm tuổi, nói năng còn chưa sõi.

"Ca ca, bánh, bánh bánh..."

"Tiểu Hòa, đói đói, muốn ăn."

Thôi xong, hóa ra là một đứa ngốc.

Ta thở dài, buông xuôi không chống cự nữa, đẩy cái bánh nướng ra.

"Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn."

Hai tên tiểu khất cái đáng thương không biết đã đói bao lâu rồi.

Đến cả giấy gói dầu cũng không tha, xé thành từng dải nhỏ, mút đi mút lại.

Thiếu niên áo xanh cầm đầu quay mặt đi, mặt đỏ bừng.

Ta thắc mắc: "Ngươi không ăn à?"

Hắn nín nhịn nửa ngày mới lí nhí nặn ra một câu: "Chung quy là chúng ta đã mạo phạm rồi."

Chà, vẫn còn là kẻ biết lễ nghĩa cơ đấy.

"Đại nương, người yên tâm." Tên tiểu khất cái đang ngồi dưới đất nghẹn đến trợn trắng mắt, nhưng vẫn không quên vừa khua tay múa chân với ta: "Chúng con không ăn chùa đâu, chúng con có thể báo tin tức cho người."

Ta bật cười: "Ta chỉ là một phụ nhân mới chuyển đến, người còn chưa quen được mấy mống, cần gì..."

"Người không biết đâu, cả cái phố Diêm Thủy này toàn là chuyện bát quái về người đấy."

Cái gì!!!

Ta lập tức tỉnh cả người: "Mời nói."

Hắn liếm liếm ngón tay, nói bên ngoài đồn đại ta là phận nữ nhi đơn độc, chẳng thấy làm lụng gì mà ăn sung mặc sướng, chắc chắn là đi làm ngoại thất không ai dám nhận cho kẻ nào đó.

Thiếu niên áo xanh vẻ mặt ngượng ngùng: "Ngụy Đậu Đậu, nói mấy lời đồn đại nhảm nhí đó làm gì!"

Tên tiểu khất cái co rúm người lại.

"Có sao đâu." Ta cười híp mắt, "Đừng sợ, ngươi nói tiếp đi."

"À, họ còn bảo mỗi lần người đều đi ăn cùng những nam nhân khác nhau, chắc là không chỉ có một tình nhân, đúng là Cửu Vĩ Hồ Ly tinh chuyển thế..."

2

Nói ra thì cũng chẳng thể trách ta, phải trách cô nàng khuê mật đang làm Quý phi trong cung của ta mới đúng.

Trước khi rời phủ ta đã thương lượng với nàng ấy rồi, nàng ấy giao điền trang ngoài cung cho ta cai quản, cứ mỗi ba tháng vào ngày mười sáu, hai ta sẽ gặp nhau tại Xuân Mãn Lâu để bàn bạc sự vụ.

Nàng ấy thì hay rồi, lần nào đến chỗ hẹn cũng dịch dung thành những nam nhân khác nhau, trông cứ lén lén lút lút, lại còn bảo đó là mốt thời thượng ở quê hương nàng ấy nữa chứ.

Ngụy Đậu Đậu dè dặt nhìn ta: "Người... người không tức giận sao?"

"Không giận a." Ta chống cằm, "Họ đồn đại ta là ngoại thất, lại còn bảo ta là hồ ly tinh, điều này chứng tỏ điều gì?"

"Chứng tỏ ta là một nữ nhân vừa có tiền lại vừa có sắc đó!"

Ba người bọn hắn bị cái lý lẽ này của ta làm cho ngẩn ngơ.

Đứa bé tên Tiểu Hòa là người phản ứng lại đầu tiên, nó ợ một cái rõ to:

"Ca ca, muội cũng muốn làm ngoại thất! Muội cũng muốn làm hồ ly tinh!"

Thiếu niên áo xanh: "..."

Mắt thấy vụn bánh cũng đã bị hai đứa nhỏ xử lý sạch sẽ, ta phủi phủi y phục, chuẩn bị đ.á.n.h đường hồi phủ.

Ngẫm nghĩ một chút, ta lại từ trong ngực móc ra một thỏi vàng.

Ném chuẩn xác vào lòng thiếu niên áo xanh.

"Này, đây là chiến lợi phẩm đi trấn lột đêm nay của các ngươi."

Ánh vàng lấp lánh, chấn động đến mức ba tên tiểu khất cái đại kinh thất sắc.

Ta bước ra khỏi đầu hẻm, mới từ xa nghe thấy tiếng Ngụy Đậu Đậu gào lên một câu:

"Nương ruột của con ơi!"

3

Ta ngủ một mạch đến tận giữa trưa.

Gỉ mắt còn chưa kịp lau, đã nghe thấy tiếng người gõ cửa.

Hóa ra lại là mấy tên tiểu khất cái đó, trên tay còn ôm theo một bó củi.

Ta ngơ ngác: "Hả? Trấn lột còn định đốt nhà nữa sao?"

Mặt thiếu niên áo xanh lập tức đỏ bừng.

Ngụy Đậu Đậu đứng bên cạnh lớn giọng nói:

"Không phải đâu Hứa nương nương, Bùi ca ca đã dạy, của phi nghĩa thì dù một hào cũng không được lấy. Hôm nay chúng con đến là để hoàn tiền và tạ ơn."

Dứt lời, hắn thò tay vào ngực áo móc móc mãi, mới lôi ra được một thỏi vàng còn in dấu răng.

Cánh tay lấm tấm mồ hôi, đầy những nốt đỏ do muỗi đốt.

Nhìn qua là biết đã đợi ta ngoài cửa từ rất lâu rồi.

Ta thấy có chút áy náy, định gọi chúng vào nhà uống ngụm nước.

Nhưng chúng vừa thấy Vương quả phụ nhà bên thò đầu ra, nửa câu cũng chẳng dám ho he, nhét vội thỏi vàng vào tay ta rồi bỏ chạy biến.

Vương quả phụ nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía bóng lưng chúng:

"Hứa nương tử, ngươi mới chuyển đến, chớ có đặt lòng tốt nhầm chỗ.

"Ba đứa tiểu khất cái này ấy à, cả cái phố Diêm Thủy này chẳng ai thèm dây vào đâu."

Ta nghe vậy, vội chạy vào nhà vốc một nắm hạt dưa, hỏi bà ấy đầu đuôi câu chuyện.

Bà ấy vừa nhằn vỏ vừa nói: "Đấy, cái thằng nhóc mặc áo xanh tên là Bùi Chương, trông thì nho nhã thư sinh thế thôi, chứ trong bụng toàn nước đen không đấy.

"Cha mẹ thằng này c.h.ế.c sớm, để lại đứa muội muội chưa đầy một tuổi. Năm xưa hai huynh muội nó được gửi gắm cho thúc thúc ruột, chính là nhà Bùi Hoài Quý ở ngõ Hạnh Hoa ấy.

"Kết quả ngươi đoán xem, thằng ranh này mới ở được một năm đã chọc cho thẩm ruột tức đến mức liệt giường.

"Phu thê người ta đưa nó vào thành học nghề, nó thì hay rồi, tắt mắt tắt mũi, bị sư phụ đuổi khỏi cửa. Cuối cùng nó còn phóng hỏa đốt nhà, cuỗm sạch bạc của nhà họ Bùi rồi dắt muội muội bỏ trốn!

"Còn cái thằng Ngụy Đậu Đậu kia, cũng là thứ tiểu súc sinh có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, mới tám tuổi đầu mà miệng mồm toàn lời dối trá."

Vương quả phụ nguẩy cái mông to đùng đi về nhà.

Ta ngồi trong sân, nhìn đống củi dưới đất mà thẫn thờ.

Cũng chẳng phải là mềm lòng.

Ta chỉ cảm thấy, một đứa trẻ biết yêu thương che chở cho đệ muội, hẳn cũng chẳng thể xấu xa đến mức nào.

Huống hồ.

Vài chuyện cũ chẳng mấy tốt đẹp lại hiện về trong tâm trí.

Ta không kìm được tiếng thở dài.

Cái thói đời này, kẻ giả tạo đạo đức giả thì nhiều vô kể.

Ngay cả là máu mủ ruột rà, đôi khi sinh lòng oán hận, cũng chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống xương tủy của nhau.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.