4
Từ ngày đó, ta chẳng còn gặp lại nhóm người Bùi Chương nữa.
Đã mấy bận, ta giấu bánh nướng trong người, đi loanh quanh trong ngõ hết vòng này đến vòng khác.
Nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng mấy tên tiểu khất cái nhảy ra, hư trương thanh thế đòi trấn lột ta nữa.
Chẳng hiểu sao, ta lại thấy có chút nhớ bọn chúng.
Cũng chẳng biết chúng đang ở đâu, ngày tháng trôi qua thế nào.
Hôm nay, ta vừa tỉnh giấc ngủ trưa, cuồng phong đã nổi lên dữ dội, đập vào cánh cửa gỗ kêu lách cách.
Ta vừa định ra đóng cửa, liền thấy một bàn tay từ bên ngoài thò vào, ngăn cản động tác của ta.
"...Thanh Nương?"
Mẹ kiếp!
Đông người thế!
Phu quân cũ Quý Diên Chi đang dắt theo nhi tử Viêm Nhi.
Thân cha, thân nương, thân ca ca, cùng muội muội hờ Hứa Chiêu Ninh của ta đang từ một cỗ xe ngựa khác bước xuống.
Hầu như mặt ai cũng âm trầm như nước.
Chỉ có Hứa Chiêu Ninh là chạy chậm tới, bám lấy cánh tay ta:
"Tỷ tỷ, cuối cùng bọn muội cũng tìm được tỷ rồi~"
Ta điềm nhiên gạt phăng cái móng vuốt như chân nhện ấy xuống.
"Cố tình làm bộ hộ giáp mới à? Nhọn thật đấy, đừng có cấu ta nữa."
Sắc mặt ả cứng đờ, đôi mắt hạnh tức thì ầng ậng hơi nước: "Tỷ tỷ, muội không có..."
Haizz.
C.h.ế.c tiệt.
Lại diễn trò rồi.
5
Quả nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Huynh trưởng Hứa Chiêu Hành của ta vung nắm đấm định xông lên đ.á.n.h ta.
Cha ta đại nộ, mắng Hứa gia sao lại sinh ra một thứ súc sinh như ta.
Nương ta ở bên cạnh khóc lóc sụt sùi, thấy tình thế cũng hòm hòm rồi, bèn bày ra bộ dạng thật lòng muốn tốt cho ta.
"Thanh Nương à, con sinh ra vốn không bằng Ninh Ninh, lại chẳng có tài cán gì, nếu không phải con bé chủ động nhường lại hôn sự cho con, thì e là đến một tên tiểu quan tép riu con cũng không xứng, sao còn dám giận dỗi với Diên Chi chứ?"
Viêm Nhi đứng bên cạnh lầm bầm.
"Cha, cha đã hứa với con rồi, sẽ để dì Chiêu Ninh làm mẫu thân của con, con mới không thèm ở chung nhà với cái mụ nhà quê này đâu."
Ta c.h.ế.c lặng.
"Ta không về."
...Chẳng ai để tâm đến lời ta nói.
Từng người một cứ nháo nhào đắm chìm trong màn kịch của chính mình.
Ngay lúc mắt ta đang nổ đom đóm, bỗng nghe thấy tiếng ván cửa bị đạp tung ra "rầm" một cái.
"Hứa nương nương ——"
Lập tức ta bị một tấm vải dầu to tướng trùm kín mít đầu cổ, tầm nhìn tối sầm lại.
Chỉ cảm nhận được bên ngoài có thứ dung dịch gì đó bắn tung tóe, kèm theo đó là một mùi hôi thối... chẳng mấy dễ chịu.
Lộp bộp lộp bộp.
Bì bõm toé loe.
Hứa Chiêu Ninh hét lên: "Á —— Cứt chó ——"
Nương ta gào to: "Đừng mở miệng, bay vào mồm bây giờ, ọe ——"
Cha ta giận dữ: "Đâu ra cái thứ tiểu tử khốn kiếp, dám to gan làm nhục mệnh quan triều đình! Ọe ——"
Tiếp sau đó là tiếng chửi rủa vang lên không ngớt của Hứa Chiêu Hành và Quý Diên Chi, cùng tiếng khóc lóc om sòm của Viêm Nhi.
Qua khóe mắt, ta thấy một bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy ta, kéo ta chạy ra ngoài.
Sau lưng là tiếng bước chân hỗn loạn.
Ta lật tấm vải dầu lên nhìn lại phía sau, thấy hơn mười tên tiểu khất cái đang hộ tống hai bên tả hữu, còn bốn năm đứa khác đang ra sức hắt cứt chó vào trong sân.
Ta kinh ngạc đến ngẩn người: "Bùi Chương, thằng nhóc nhà ngươi là Bang chủ Cái Bang đấy à?"
6
Chuyện này gây ra động tĩnh huyên náo động trời.
Theo lời Vương quả phụ, đám người Hứa Chiêu Ninh vừa khóc vừa nôn thốc nôn tháo trong sân, khổ sở lắm mới đợi được đến khi trời tối, định nhân lúc đêm khuya thanh vắng lén lút hồi phủ, kết quả lại phát hiện chốt trục xe ngựa bị ai rút mất từ bao giờ.
Lại một phen gà bay chó sủa loạn cào cào, vất vả lắm mới lết được về nhà.
Sau chuyện đó cha ta thẹn quá hóa giận, hạ lệnh cho Huyện lệnh nhất định phải lôi đầu đám tiểu khất cái kia ra, đ.á.n.h cho mấy chục trượng thật đau, hiện giờ Huyện lệnh đang khổ sở lục soát khắp cả thành kia kìa.
Ta đứng trước cái sân hôi thối nồng nặc, đầu óc vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Ngụy Đậu Đậu xoắn xoắn ngón tay, trù trừ hồi lâu: "Cái đó, Hứa nương nương, chúng con hốt cứt chó giỏi lắm.
"Chúng con hốt xong sẽ đi ngay, đi thật xa, nhất định không làm liên lụy đến người, người đừng giận, được không..."
Giọng nó cứ nhỏ dần.
Bùi Chương và Bùi Tiểu Hòa cũng cúi gầm mặt không dám ho he.
Ta nhìn chằm chằm ba đứa nhỏ này, chống nạnh hừ một tiếng.
"Ta giận cái nỗi gì? Coi Hứa nương nương của các ngươi là hạng người nào hả?
"Mấy ngày nay, các ngươi cứ lởn vởn quanh viện của ta phải không?
"Sao ta vừa ló mặt ra thì các ngươi lại chạy biến đi? Ta là Dạ xoa ăn thịt trẻ con chắc?"
Ta chỉ mặt điểm danh từng đứa: "Ngụy Đậu Đậu, ngươi nói!"
Kết quả cái thằng ranh c.h.ế.c tiệt này cứ mân mê ngón tay mãi chẳng chịu hé răng.
Ta tức muốn c.h.ế.c, cuối cùng vẫn là Bùi Chương rầu rĩ nói: "Hôm đó bọn con ở trong con hẻm tối phía sau."
Ta lập tức nhớ lại cái giọng oang oang như vỡ chum của Vương quả phụ hôm nọ.
Mặt mũi có chút nóng ran, nhưng vẫn cố vớt vát khí thế: "Thì đã sao nào? Chẳng lẽ ta là cái loại người nghe gió là thấy mưa hay sao! Có câu nói rất hay..."
"Không phải đâu."
Bùi Chương bỗng nhiên khẽ khàng cắt ngang lời ta.
"Hứa nương nương, người không thể qua lại quá gần với chúng con.
"Nếu không bọn họ... cũng sẽ chán ghét người đấy."
7
Ta hơi sững sờ.
Trong lòng có chút kinh ngạc trước tâm tư tinh tế của đứa trẻ này.
Bùi Chương trông hệt như một ông cụ non, thân hình thẳng tắp như cây tùng xanh.
Nhưng thực ra, hắn cũng mới chỉ mười tuổi đầu.
Cái tuổi lẽ ra phải vô lo vô nghĩ mới đúng.
Ta ngẫm nghĩ một lát, rồi cúi người xuống.
Xoa xoa đầu hắn, rành rọt từng câu từng chữ:
"Những đứa trẻ ngoan ngoãn tốt đẹp như các ngươi, ta làm sao có thể ghét bỏ cho được?"
"Giống như ngươi, Bùi Chương, ngươi nhường bánh nướng cho đệ muội, bản thân lại chẳng nếm một miếng, ấy là Nhân;
"Thấy tiền tài bất nghĩa mà không động lòng tham, ấy là Nghĩa; sau đó lại ôm một đống củi đến báo đáp ta, ấy là Lễ;
"Thấy ta bị người ta làm khó dễ mà dũng cảm đứng ra bảo vệ, ấy là Dũng.
"Một đứa trẻ có Nhân có Nghĩa, lại biết Lễ và có Dũng như ngươi, ta yêu thương còn không kịp, sao có thể vì vài lời đồn đại mà hiểu lầm ngươi được?
"Nhìn nhận một con người, không phải dùng tai để nghe, mà phải dùng tâm để cảm nhận."
Bùi Chương cúi gằm mặt xuống, im lặng không nói.
Ngụy Đậu Đậu thấy thế cũng sán lại gần: "Hứa nương nương, thế còn con! Còn con thì sao!"
Ta quay sang nhéo má hắn, cười tủm tỉm: "Đậu Đậu nhà ta cũng là đứa trẻ ngoan nhất trần đời."
Giả vờ như không nhìn thấy chuỗi nước mắt đang lã chã rơi xuống đất kia.
Trời đã ngả tối, gió lớn sắp nổi lên rồi.
Ta bế thốc Bùi Tiểu Hòa lên, hất hàm về phía hai đứa nhỏ: "Còn không mau theo ta? Về nhà thôi."