🍉

Chương 9

Chim Én Trở Về · Nhu Cơ Cơ

‹ Chương trướcChương sau ›

Bùi Hoài Quý bị khí thế này dọa cho mất cả hồn vía, lập tức thừa nhận bản thân đã nhận tiền để cố ý cắn càn vu khống.

Hai phu thê bị đ.á.n.h một trận đòn, thừa sống thiếu c.h.ế.c bị đuổi khỏi kinh thành.

Thiên tử thương xót Bùi Chương vô tội chịu oan, lại khen hắn thân ở ngục tối mà lòng vẫn hướng về triều đình, bèn phá lệ phong hắn làm Gián nghị Đại phu.

Nhất thời, cái tiểu viện ta thuê ở kinh thành lại suýt bị bà mối đạp nát ngạch cửa.

Quý phi nay đã là Thái hậu bèn tâu với Thiên tử về công lao của ta trong lần bình loạn này, lại kể lể những năm qua ta đã làm việc thiện, thương xót người nghèo khó thế nào, đòi Hoàng đế phong cho ta một cái cáo mệnh phu nhân cho oai.

Thiên tử phất tay đồng ý, hạ chỉ để Lễ bộ trù bị.

Nào ngờ Quý Diên Chi dường như bị đả kích suốt mấy tháng nay làm cho mất trí, nhảy dựng lên la lối rằng Hứa Thanh Nương chỉ là một mụ đàn bà ngu ngốc xuất thân quê mùa, hơn nữa ả còn bỏ chồng bỏ con, phụ đức có khuyết, sao có thể được phong cáo mệnh, đúng là làm ô uế thể diện của Hoàng gia!

Nắm đấm của Bùi Chương siết chặt lại.

Mọi người đều tưởng vị Thám hoa tân quý này sẽ miệng lưỡi trơn tru, ưu nhã mà không mất phong độ phản bác lại.

Nào ngờ hắn nổi cơn tam bành, cầm cái hốt bảng quật bay một cái răng cửa của Quý Diên Chi.

"Phụ đức cái bà nội cha nhà ngươi! Ông đ.á.n.h c.h.ế.c cái thứ lòng lang dạ sói, ăn cứt chó nhà ngươi!"

29

Sau khi ta theo Bùi Chương chuyển vào phủ đệ mới được nửa năm, Hầu phủ cuối cùng cũng sụp đổ.

Trong nửa năm ngắn ngủi này, Bùi Chương ngày đêm không nghỉ điều tra những việc làm xấu xa của tộc Quý Diên Chi, thức đến người gầy rộc đi, cuối cùng cũng nắm được mấy chứng cứ quan trọng.

Một phong tấu sớ dâng lên, Thiên tử hạ lệnh tịch biên gia sản, xóa bỏ hộ tịch, toàn tộc lưu đày ra đất Bắc.

Nghe đồn hôm tịch thu gia sản, binh lính lục soát được trong phòng Quý Viêm một gói bột vảy da của người bệnh đậu mùa.

Sắc mặt Quý Diên Chi lập tức đại biến, lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi với con trai, bà mẹ chồng cũ của ta đứng bên cạnh gào khóc thảm thiết.

Ước chừng chưa đến nửa năm, bọn họ sẽ được đoàn tụ với Hứa Chiêu Ninh ở đất Bắc thôi.

Thế này sao không tính là một nhà đoàn viên "tề tề chỉnh chỉnh" chứ?

Thế là ngày tháng của ta lại hồng hồng hỏa hỏa, đi ăn cỗ nhiều đến nỗi mặt to thêm một vòng.

Duy chỉ có một chuyện phiền lòng.

Ừm, chính là... Chương nhi nhà ta... hình như... có gì đó sai sai.

Nó từ chối tất cả những người đến làm mai bên ngoài cửa, ngày ngày chỉ một lòng một dạ chui tọt vào trong cung, bảo là công vụ thực sự quá bận rộn.

Dân gian chẳng biết từ bao giờ xuất hiện lời đồn đãi, nói rằng Thiên tử sủng ái Bùi Chương vô cùng, thậm chí vì nó mà bỏ trống hậu cung.

Ta: "???"

Khi cuốn cấm thư "Phong Lưu Hoàng Đế Tiếu Đại Phu" được đưa đến tay ta, ta không thể nhịn được nữa.

Vớ lấy cây gậy xông thẳng vào cung Thái hậu.

Ninh Yểu bị ta đè cho nhe răng trợn mắt: "Lão muội, muội đừng vội, muội nghĩ xem gần đây Hoàng đế ban bố chính sách gì trước đã!"

Ta dừng tay ngẫm nghĩ.

Gần đây đúng là có rất nhiều đại sự.

Thứ nhất, mấy vị Công chúa phụng chỉ mở học đường cho nữ tử ở khắp nơi.

Thứ hai, khoa cử cải cách, từ nay về sau bất luận xuất thân, bất luận nam nữ, chỉ cần có tài cán đều có thể thi triển quyền cước trên triều đường.

Ta trầm ngâm: "Ý tỷ là, Thiên tử đương triều tuy là thân nam nhi, nhưng lại mang trái tim nữ nhi sao?"

Ninh Yểu đấm ta một cái "bốp".

"Cái rắm ấy! Ý ta là, Hoàng đế là nữ nhân! Là nữ!"

Ta vỗ tay: "Quá dũng cảm rồi tỷ tỷ!"

Ninh Yểu hừ lạnh: "Dù sao lão già khụ kia cũng quy tiên rồi, có oán thán gì thì đợi xuống suối vàng rồi cãi nhau tiếp."

Ta không nói gì, chỉ một mực vỗ tay tán thưởng.

30

Một năm sau, Hoàng đế công khai thừa nhận thân phận nữ nhi của mình ngay trên triều đường.

Trong triều dĩ nhiên có tiếng phản đối, nhưng tiếc thay chẳng có tác dụng gì, bởi cục diện triều chính đã nằm gọn trong lòng bàn tay nàng.

Về sau, Bùi Chương và Thiên tử đại hôn, chính thức trở thành Hoàng phu, vừa bận bịu công vụ, vừa bận chăm con, ngày ngày chân không chạm đất.

Ngụy Đậu Đậu ngược xuôi Nam Bắc, trở thành một phú thương lừng lẫy tiếng tăm.

Hắn trước sau vẫn không quên thuở hàn vi của mình, tuy sở hữu gia tài bạc triệu nhưng không kiêu căng xa xỉ, mở học đường khắp cả nước, chẩn tế cho kẻ nghèo hèn cô độc.

Bùi Tiểu Hòa mở một gian tửu lầu, thực khách mộ danh tìm đến có thể xếp hàng từ đầu kinh thành đến cuối kinh thành.

Sau này con bé vừa mắt một chàng thư sinh, Bùi Chương và Ngụy Đậu Đậu lo liệu cho nó mười dặm hồng trang, nó vui vẻ hân hoan vun vén tổ ấm nhỏ của mình.

Còn ta thì sao?

Ta ở trong phủ vui thú điền viên, bế bồng cháu chắt, rảnh rỗi thì vào cung tìm Thái hậu và Vương quả phụ đ.á.n.h bài lá.

Có tiền, có nhàn, có con cháu, cuộc sống này ta vô cùng mãn nguyện.

<Hoàn>

----------------
Giới thiệu truyện: 👉Ta Nhờ Bình Luận Mà Lần Lượt Nhặt Được Các Tiểu Phúc Tinh
Khi ta vào núi hái t, bỗng trước mắt hiện ra một hàng chữ:

【Con trai của nam nữ chính bị vứt tại rừng phong thôn Hồng Phong, lập tức sẽ bị rắn cạp nia cắn chết! Từ đây mở màn đoạn ngược luyến ——】 

Ta vội vã lao tới rừng phong. Cứu được hài tử bên ổ xà.

Nào ngờ hai tháng sau, lại có những dòng chữ hiện ra: 

【Con gái vừa mới tròn tháng của nữ chính đã bị kẻ thù cướp đi, vứt xuống hồ ở thôn Hồng Phong.】

【Thân thể nữ nhi bị bèo nổi vướng vào, chẳng rõ là chết chìm hay chết đói? Thảm thiết quá đỗi!】

A?

Nữ chính sinh con sao lại nhanh đến vậy? 

Ta kinh hãi vô cùng, lại lần nữa vội vàng đi nhặt hài tử.

Nửa năm trôi qua, dòng chữ bay lại nổ tung: 

【Trời ơi, nữ chính ngọt sủng văn dắt con bỏ trốn, long phượng thai bị nữ phụ ác độc trộm đi, ném lên đỉnh núi Nguyện Ước, người đang sống mà bị đông chết!】

Cái này… rốt cục là có bao nhiêu nữ chính vậy chứ? Ta liều mạng trèo lên đỉnh núi, lại ôm về một đứa nhỏ.

Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, ta đã nhờ những dòng chữ bay mà nhặt được bốn, năm… mười hài tử…

Ôi trời đất ơi!

Xin các vị nhân vật chính đừng có làm lạc hài tử nữa, ta thật sự nuôi chẳng nổi rồi!

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.