25
Trên đường ám vệ cõng ta phi thân qua những mái nhà về hướng hoàng cung, Quý phi nhanh chóng giúp ta làm rõ vài điểm mấu chốt.
Thứ nhất, chuyện nàng ấy bị đày vào lãnh cung, Tứ hoàng tử bị nghiêm khắc quở trách, thực chất chỉ là một màn kịch hợp tác cùng Hoàng đế, mục đích là để dụ rắn khỏi hang, xem trong triều rốt cuộc có bao nhiêu kẻ ngấm ngầm đầu quân cho phe cánh của Vinh phi và Tam hoàng tử.
Ta đảo mắt một cái: "Ta biết thừa."
Nàng ấy kinh hãi: "Lão muội đúng là thần cơ diệu toán!"
"...Có khả năng nào, là do một lần nọ tỷ xuất cung gặp ta, bên hông vẫn còn treo cái quần lót màu vàng tươi thêu rồng của Hoàng đế không."
Quý phi: "..."
Thứ hai, nàng ấy bảo đa tạ ta đã nghĩ ra kế sách để quân đội cải trang thành thương đội, chia thành từng đợt tiến vào kinh thành. Hiện tại trú quân trong ngoài kinh thành đã lên đến mười vạn, cộng thêm biên quân đang hỏa tốc kéo về, đ.á.n.h bại đám ô hợp của Vinh phi là chuyện dễ như trở bàn tay.
Ta lại tiếp tục đảo mắt: "Lần sau cứ nói toẹt ra là khởi binh đi, đừng có bày đặt văn vở 'Mạch thượng hoa khai' gì nữa."
Quý phi: "Hì hì."
Cuối cùng, Bùi Chương đã được người của nàng ấy cứu ra, hiện giờ đang an ổn ở trong phủ Tứ hoàng tử.
Thế nên, khi ta nhìn thấy Bùi Chương tay cầm kiếm đẫm máu trên điện Kim Loan, bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy sự không thể tin nổi trong mắt đối phương.
"Mẫu thân! Sao người lại ở đây!"
"Chương nhi, sao con lại... Ninh Yểu! Không phải tỷ bảo nó đang ở phủ Tứ hoàng tử sao!"
Quý phi cũng hoảng loạn: "A Tranh, con bảo nó ở trong phủ con cơ mà?"
Tứ hoàng tử toàn thân lấm tấm vết máu, vẻ mặt vô tội: "Mẫu phi, cái này không trách con được, là tên này nghe tin con bị vây công trên điện Kim Loan, áo giáp còn chẳng kịp mặc, xách kiếm lao đến luôn."
Chóp tai Bùi Chương đỏ bừng.
Ta cảm thấy hình như có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào.
Đảng phái của Tam hoàng tử còn yếu ớt hơn chúng ta tưởng tượng, chém g.i.ế.c chưa đến một ngày, một nửa binh sĩ đã vỡ trận, nửa còn lại buông vũ khí đầu hàng.
Cũng phải, những năm này chúng tầng tầng lớp lớp vơ vét của cải, ngay cả lương thảo quân phí cũng cắt xén, khiến binh sĩ bên dưới gầy yếu ngựa còm, quân tâm tan rã, sao bì được với đội quân do ta và Quý phi dốc hết gia sản ra nuôi dưỡng.
Hoàng đế trên giường bệnh cố gượng chút hơi tàn cuối cùng, hạ chiếu chỉ tuyên bố Tam hoàng tử mưu nghịch, tội đáng chém đầu, ban cho mẹ đẻ Vinh phi rượu độc.
Tứ hoàng tử Tiêu Tranh hộ giá có công, lập tức được phong làm Thái tử, Ninh thứ nhân được sắc phong làm Hoàng hậu.
Hoàng đế bị Tam hoàng tử hạ kỳ độc, những năm này Quý phi đã tìm khắp danh y trong thiên hạ, nhưng chung quy vẫn không tìm được cách giải độc.
Ta rất biết điều lui khỏi nội thất, để Quý phi và Hoàng đế có không gian tâm sự.
Bùi Chương vẻ mặt chần chừ, đứng đợi ta dưới hành lang.
"Mẫu thân, con..."
Ta giống như hồi nó còn bé, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.
Đứa trẻ này giờ đã cao hơn ta cả một cái đầu, kiếm mi tinh mục, dáng người thẳng tắp, ta phải vươn tay lên mới vỗ được vào vai nó.
"Mẫu thân đều hiểu cả."
26
Ta biết, hắn sớm đã nhờ sự dẫn kiến của Từ lão tiên sinh mà quen biết với Tứ hoàng tử.
Ta cũng biết, để vạch trần những tệ nạn tích tụ bao đời của các thế gia, hắn chẳng tiếc lấy thân mình làm mồi nhử, thu hút mọi mũi dùi chĩa vào bản thân.
Đứa trẻ thanh phong lãng nguyệt do chính tay ta nuôi lớn, ta làm sao có thể không hiểu cho được?
Chốn kinh thành lắm kẻ ly mỵ vọng lượng thế này, ta tin tưởng hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ chịu làm kẻ khoanh tay đứng nhìn.
Bùi Chương kể lại đầu đuôi mọi chuyện, cuối cùng đỏ hoe đôi mắt hỏi: "Mẫu thân, sao người có thể đoán ra được?"
Ta hừ lạnh một tiếng: "Con lén lút viết sẵn một bức thư đoạn tuyệt quan hệ, tưởng ta không biết hay sao? Con là sợ một khi khởi sự thất bại, sẽ làm liên lụy đến ta và Tiểu Hòa, Đậu Đậu chứ gì?"
Hắn hổ thẹn cúi đầu: "Là hài nhi bất hiếu."
"Còn nữa, con lén thuê một đám người bảo vệ xung quanh nhà, cứ tưởng là ta không phát hiện ra chắc?"
"A? Sao đến chuyện này Mẫu thân cũng biết?"
"Khụ khụ, cái tiêu cục mà con tìm tới ấy, cũng là sản nghiệp của Mẫu thân đấy."
Bùi Chương: "..."
Khi ta phát giác xung quanh nhà xuất hiện thêm một nhóm người lạ mặt, ta lập tức gọi người của tiêu cục ra, đ.á.n.h ngất Bùi Tiểu Hòa và Ngụy Đậu Đậu rồi đưa đi, giấu vào nơi an toàn.
Chỉ là ta chạy không đủ nhanh, cứ thế bị Quý Viêm tóm được.
May sao ám vệ mà Quý phi phái đến truyền tin cho ta phát hiện ra điều bất thường, mới vội vàng quay về bẩm báo.
Chung quy là cả nhà đều đã bình an sống sót, thật tốt biết bao.
27
Một tháng sau, khi trận tuyết đầu mùa phủ xuống kinh thành, Hoàng đế buông tay trần thế, băng hà.
Cử quốc đại thống, cả nước để tang.
Tứ hoàng tử đăng cơ, Quý phi được tôn làm Thái hậu.
Cùng lúc đó, triều đình cũng đón nhận một trận rung chuyển lớn chưa từng có trong lịch sử.
Vụ án Tam hoàng tử cấu kết thế gia, tham ô thuế muối, âm mưu làm phản trải qua mấy tháng thẩm tra, chứng cứ vô cùng xác thực.
Đảng phái Trấn Quốc Công đứng đầu là mẫu tộc của Vinh phi, kẻ bị chém đầu, kẻ bị tịch biên gia sản, kẻ bị cách chức, đoạn đầu đài ngoài Ngọ Môn ngày nào cũng thấy máu, những thế gia hiển hách trăm năm phút chốc tan thành mây khói.
Quý Diên Chi đ.á.n.h hơi thấy mùi nguy hiểm, để bảo toàn mạng sống cho Quý Viêm, hắn trút hết mọi tội lỗi lên đầu Hứa Chiêu Ninh, đồng thời tố giác Hứa phủ ngầm làm nanh vuốt cho Vinh phi, giúp Vinh phi thôn tính ruộng đất, vơ vét tiền của.
Hứa Chiêu Ninh bị hưu bỏ trả về Hứa gia, ước chừng vài ngày nữa, cả nhà bọn họ sẽ được "tề tề chỉnh chỉnh" lên đường, bị lưu đày đến đất Bắc bán cho binh lính biên ải làm nô.
Quý Diên Chi chạy vạy ngược xuôi, vừa lôi Đan thư thiết khoán mà tiên tổ ban cho dòng họ ra, vừa tìm hoàng thân quốc thích cầu tình, Tân đế rốt cuộc cũng không đuổi cùng g.i.ế.c tận.
Chỉ tước bỏ tước vị của hắn, lại giáng liên tiếp mấy cấp, sau này chỉ có thể làm một chức quan tép riu không được xếp phẩm cấp.
Còn về những cáo buộc của gia đình Bùi Hoài Quý đối với Bùi Chương, Thiên tử vì muốn trả lại sự trong sạch và chính danh cho hắn, đặc biệt hạ lệnh cho Tam pháp ty công khai xét xử.
28
Hôm ấy, trời còn chưa sáng hẳn, trước nha môn đã tụ tập đông nghịt các láng giềng phố Diêm Thủy.
Vương quả phụ, Từ nương tử, Lý chính, mỗi một khuôn mặt đều vô cùng quen thuộc.
Lý chính run rẩy dâng lên một bức thỉnh nguyện thư.
Trên đó viết chi chít những nét chữ to nhỏ không đều, dưới mỗi cái tên đều ấn một dấu tay son đỏ.
Họ đều đang cầu tình cho Bùi Chương, mong Thiên tử soi xét thật giả, chớ để hiền thần phải chịu oan khuất.
"Đứa bé này mấy năm nay sống thế nào, hàng xóm láng giềng chúng ta đều nhìn thấy cả, ta mới không tin mấy lời quỷ quái của nhà Bùi Hoài Quý."
"Đúng vậy, thằng bé rõ ràng đã bái nhập môn hạ của đại nho, thế mà mỗi tháng vào ngày nghỉ vẫn chạy về gốc hòe đầu phố giảng bài, là vì cái gì chứ? Chẳng phải là vì muốn đám trẻ ở phố Diêm Thủy chúng ta có thêm cơ hội được đọc sách sao?"
"Dục Anh đường và Nghĩa trang của phố ta, năm xưa nếu không phải nhờ Bùi Chương cố sống cố c.h.ế.c tranh luận kiện lên phủ Châu, thì đã sớm bị mấy dòng họ lớn chiếm đoạt rồi, làm gì còn được quang cảnh tốt đẹp như ngày nay?"
"Ta có thể làm chứng! Cái áo bông mà nhà họ Bùi làm cho hai huynh muội rõ ràng độn toàn là bông lau liễu! Nếu không phải hai đứa nó mạng lớn, thì đã sớm c.h.ế.c cóng rồi, đôi phu thê kia chắc chắn là đang nói dối..."
Cả nhà chúng ta đứng trong công đường, hốc mắt nóng hổi.