🍉

Chương 3

Cố Lý Bất Kiến Trường An Nguyệt · Vu Sơn Dao Dao

‹ Chương trướcChương sau ›

5.

Toàn thân ta lạnh toát.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ta thế mà lại muốn chắn ngay trước mặt Phế thái tử.

Hôm nay phải bỏ mạng tại đây rồi sao?

Ta còn chưa kịp khoác lên mình hỷ phục, cũng chưa từng nhìn thấy phong quang Bắc Cảnh, càng chưa cùng Phế thái tử bái đường thành thân.

Chẳng phải Lâm Hằng đã nói, ta và Phế thái tử là chính duyên hay sao?

Chính duyên lẽ nào lại dễ dàng "đứt gánh" như vậy?

Ta nhắm mắt lại, an nhiên chờ c.h.ế.c. Có c.h.ế.c cũng phải c.h.ế.c trong tâm thế thoải mái nhất.

Thế nhưng, khoảnh khắc tiếp theo, ta không hề đón nhận nỗi đau đớn như trong tưởng tượng.

Một luồng lực đạo mạnh mẽ đẩy ta văng ra ngoài.

Mở mắt ra lần nữa, ta nhìn thấy Phế thái tử vẫn còn sống.

Ngài ấy đã đoạt lấy kiếm từ tay thích khách, một chiêu g.i.ế.c ngược lại đối phương.

Động tác lưu loát, quả quyết vô cùng.

Thế nhưng, Phế thái tử vừa định đứng thẳng người dậy, đầu gối bỗng khuỵu mạnh về phía trước, phun ra một ngụm máu đen.

Thanh trường kiếm trong tay ngài rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Đợi đến khi ngài cố gắng cầm lên lần nữa, cánh tay đã hoàn toàn mất hết sức lực.

Khoảnh khắc uy dũng vừa rồi, tựa hồ chỉ là hồi quang phản chiếu.

Cũng may, hắc y nhân đuổi theo chỉ có một tên.

"Điện... Điện hạ..."

Phế thái tử chậm rãi nhìn về phía ta, ánh mắt vô cùng phức tạp, rồi sau đó, ngài ngã gục xuống đất.

Một thân bạch y nhuốm máu, nay lại càng thêm lấm lem bụi đất.

"Điện hạ, ta đỡ ngài ngồi dậy."

Ta ấn đầu Phế thái tử tựa vào vai mình, tay không ngừng vuốt nhẹ lồng ngực ngài, giúp ngài thuận khí: "Điện hạ, ngài đừng cử động lung tung, máu chảy sắp khô cả rồi, biến thành xác khô thì xấu xí lắm."

Khi Thanh Mặc dẫn người đuổi tới nơi, liền nhìn thấy Phế thái tử mặt đỏ tía tai, gân cổ nổi lên.

Thanh Mặc trừng mắt nhìn ta đầy giận dữ: "Ngươi đã làm gì chủ tử rồi?"

Ta oan uổng quá.

Ta nào có làm cái gì đâu cơ chứ.

Nam tử áo trắng đi cùng vội ngồi xổm xuống, bắt mạch cho Phế thái tử. Hắn ta ban đầu nhíu mày chặt chẽ, nhưng rất nhanh sau đó đôi mắt liền sáng rực lên: "Chuyện này... Máu độc ứ đọng trong tâm mạch của Điện hạ, thế mà lại tự nôn ra được rồi! Thực là đại hỷ!"

Thanh Mặc ngơ ngác: "Trước đó chẳng phải nói là vô phương cứu chữa sao?"

Hắn lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn sang ta, rồi cúi rạp người hành lễ thật sâu: "Mãn Nguyệt cô nương, trước đây là ta đã hiểu lầm cô! Quả nhiên vẫn là cô có cách!"

Nam tử áo trắng cũng chắp tay thi lễ: "Tại hạ là Bạch Vũ, dám hỏi Mãn Nguyệt cô nương lúc nãy đã dùng phương pháp gì để giải độc cho chủ tử? Còn mong cô nương hãy tiếp tục phát huy, trong cơ thể chủ tử vẫn còn dư độc, cần phải tiếp tục thanh lọc."

Đầu ta ong ong, nghệt mặt ra. Trời đất chứng giám, ta thật sự có làm cái gì đâu!

6.

"Điện hạ!"

Phế thái tử lại hôn mê bất tỉnh.

Thanh Mặc và Bạch Vũ cuống cuồng cả lên, liên tục truy hỏi ta rốt cuộc đã dùng phương pháp gì khiến chủ tử của họ nôn ra máu độc.

Sau một hồi chất vấn, Bạch Vũ dường như đã nắm được mấu chốt: "Mãn Nguyệt cô nương, phàm là hành động nào có thể khiến chủ tử nảy sinh cảm xúc, hoặc khiến ngài ấy có bất kỳ phản ứng nào, cô đều có thể thử."

Đơn thuần như ta, nghe xong vẫn chẳng hiểu mô tê gì.

Bạch Vũ sờ sờ mũi, trong nụ cười pha lẫn vài phần tà khí: "Mãn Nguyệt cô nương, chi bằng cô thử trêu ghẹo, quyến rũ chủ tử xem sao. Chuyện nam nữ thường tình ấy mà, dễ khiến con người ta kích động nhất. Đợi đến khi máu độc trong tim chủ tử được đẩy ra hết, ngài ấy sẽ tỉnh lại thôi."

Quyến rũ...

Là cái kiểu mà ta đang nghĩ đến sao?

Ta đây cũng từng đọc qua vô số thoại bản.

Sách tranh cũng xem không ít.

Dù sao thì ta cũng đã hai mươi tuổi rồi, sớm đã mong mỏi chuyện thành thân, đâu thể chuyện gì cũng không hiểu chứ.

"Ồ, ồ..." Ta gật đầu ưng thuận.

Việc này cũng chẳng khó, chỉ cần vứt bỏ liêm sỉ là xong.

Đoàn người tiếp tục lên đường. Có lý do chính đáng, ta bắt đầu công khai "động tay động chân" với Phế thái tử. Ta vén lớp huyết y trên người ngài ra, chỉ thấy vải vóc đã dính chặt vào lớp thịt máu be bét đã đóng vảy. Chỉ cần kéo nhẹ một cái, cả mảng da thịt cũng bị kéo theo, nhìn mà kinh tâm động phách.

Ta vừa xót xa vừa hụt hẫng, lầm bầm với ngài: "Vốn định nhân cơ hội ngắm cơ bụng của Điện hạ chút, giờ thì hết hứng ngắm rồi. Một thân thể đẹp đẽ nhường này, sao lại bị thương đến nông nỗi ấy chứ? Thật sự quá đáng tiếc!"

Ta đau lòng đến đấm ngực dậm chân.

Trong quá trình rửa vết thương, thi thoảng ta lỡ tay làm ngài đau. Ta vừa đắp thuốc, vừa ghé sát vào thổi nhẹ: "Thổi thổi là hết đau ngay thôi."

Điều khiến ta bất ngờ là Phế thái tử lại nhạy cảm vô cùng. Ta còn chưa kịp chính thức giở trò "quyến rũ", thì trong mấy ngày tiếp theo, ngài ấy đã liên tục nôn ra máu đen mấy lần.

Bạch Vũ vui mừng khôn xiết, trực tiếp bán đứng chủ tử: "Mãn Nguyệt cô nương, cô lập công lớn rồi! Phải tiếp tục phát huy! Hay là cô dứt khoát... viên phòng với chủ tử luôn đi!"

Ngay khoảnh khắc đó, Phế thái tử đang nằm trong lòng ta bỗng mở choàng đôi mắt. Tuy tứ chi đã phế, nhưng ngài vẫn có thể dùng lực eo để bật dậy. Nương theo động tác mạnh bạo đó, ngài lại phun ra một ngụm máu đen lớn.

Ngài ấy hoàn toàn tỉnh rồi!

Đôi mắt u tối thâm sâu thăm thẳm, nhìn ta chằm chằm không chớp.

7.

Phế thái tử rất kiệm lời. Sau khi tiếp tục lên đường, ngài gần như luôn trầm mặc, nếu không ngủ thì cũng nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng ta thì nói nhiều, cứ lải nhải suốt dọc đường.

"Điện hạ, ta ở bên cạnh Lâm Hằng cũng học lỏm được chút da lông. Ta xem tướng mạo của Điện hạ, đích thị là người đại phú đại quý, Điện hạ ngàn vạn lần chớ nên bỏ cuộc nha."

"Cốt cách của Điện hạ khác hẳn người thường, mấy ngày nay ta phát hiện vết thương trên người ngài đã chuyển biến tốt hơn nhiều rồi."

"Điện hạ, bây giờ ngài đã nhớ ra tiểu ăn mày năm xưa chưa? Ta là nữ nhi hàng thật giá thật đó nha."

Cuối cùng, Phế thái tử cũng chịu mở mắt.

Tuy vẫn còn yếu ớt, nhưng đôi mắt ấy đen láy và trong veo, tựa như đầm nước cổ xưa đã trầm tích ngàn vạn năm, không vương chút bụi trần.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt hắn lướt qua ngực ta, bỗng nhiên ho khan một tiếng: "Khụ khụ khụ..."

Ta vội vàng vỗ lưng cho hắn: "Điện hạ, ngài ho chậm thôi, có chỗ nào không thoải mái sao?"

Phế thái tử chậm rãi mở miệng: "Tiêu Cảnh Trạch."

Chất giọng hắn trầm thấp đầy từ tính, như lữ khách đã độc hành ngàn dặm xa xôi.

Ta ngơ ngác: "Cái gì?"

Nam nhân thuận khí, người hơi ngả về phía sau. Hắn luôn giữ vẻ xa cách, không muốn dựa quá gần vào ta: "Tiêu Cảnh Trạch, là tên húy của ta. Nàng không cần gọi ta là Điện hạ nữa, ta đã là kẻ bị phế bỏ rồi."

Tiêu Cảnh Trạch...

Nghe thật êm tai.

Dễ nghe hơn hai tiếng "Điện hạ" nhiều lắm.

Ta vui vẻ gọi vang: "A Trạch!"

"Khụ khụ..."

Nam nhân lại bắt đầu ho sặc sụa.

Cuối cùng ta cũng nghiệm ra được, hắn quả thực quá nhạy cảm, chỉ một cái xưng hô thôi cũng khiến hắn thất thố...

Trong khoảng thời gian ngắn tiếp theo, ta rốt cuộc cũng giúp Tiêu Cảnh Trạch thay bỏ bộ huyết y trên người.

Không còn cách nào khác, tất cả vết thương đều dính chặt vào vải áo, chỉ có thể kiên nhẫn xử lý từng chút một.

Ta và Tiêu Cảnh Trạch cọ xát một thời gian, miễn cưỡng cũng đạt được chút ăn ý. Đương nhiên, ngoại trừ những lúc hắn muốn đi tiểu giải...

Ngày hôm ấy, cuối cùng cũng đến được Bắc Cảnh.

Dọc đường đi tuy cũng trải qua vài lần ám sát, nhưng đều hữu kinh vô hiểm.

Những người đến tiếp ứng đồng loạt quỳ xuống hành lễ: "Điện hạ! Để ngài chịu khổ rồi!"

Ta nhìn ra được, những người này đều là tâm phúc của Tiêu Cảnh Trạch.

Thật tốt!

Ta lại có thể sống những ngày tháng yên ổn rồi.

Xem ra, Lâm Hằng không lừa ta, quẻ ấy quả thực là cát triệu.

Phủ đệ đã được chuẩn bị thỏa đáng từ trước.

Khi Tiêu Cảnh Trạch được người ta khiêng vào phòng ngủ, ta rất tự giác ôm tay nải lon ton chạy theo vào.

Thanh Mặc và Bạch Vũ thấy cũng chẳng lấy làm lạ.

Ngược lại chính Tiêu Cảnh Trạch lại rất không quen: "Mãn Nguyệt... nàng ngủ phòng bên cạnh đi."

Ta dứt khoát từ chối: "Thế không được. A Trạch, bây giờ chàng đi lại bất tiện, ta phải ở bên cạnh chăm sóc chàng. Dù sao thì, cái gì nên nhìn hay không nên nhìn, ta cũng nhìn thấy hết cả rồi, chàng không cần phải e thẹn đâu."

Mấy người trong phòng mím chặt môi, cố nhịn cười đến mức bả vai run bần bật.

Gương mặt tuấn tú trắng bệch của Tiêu Cảnh Trạch lập tức đỏ bừng.

Bạch Vũ vui mừng, nói: "Mãn Nguyệt cô nương, cô cứ tiếp tục đi! Nhất định phải làm cho chủ tử duy trì cảm xúc kích động. Có như vậy, máu huyết lưu thông nhanh, mới có thể phát huy tối đa dược hiệu."

Thanh Mặc cũng hùa theo: "Thần y đã tới Bắc Cảnh rồi, lập tức có thể nối lại gân tay gân chân cho chủ tử. Làm phiền Mãn Nguyệt cô nương chăm sóc chủ tử tận tình nhé."

Thanh Mặc cố ý nhấn mạnh hai chữ "chăm sóc".

Ta đại khái đã hiểu mình cụ thể cần phải làm gì rồi.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.