🍉

Chương 2

Cố Lý Bất Kiến Trường An Nguyệt · Vu Sơn Dao Dao

‹ Chương trướcChương sau ›

3.

Nam tử kia tỏ vẻ đầy cảnh giác, định đuổi ta xuống xe.

Nhưng ngay khắc sau, Phế thái tử bỗng hộc ra một ngụm máu tươi. Ta quyết đoán lao tới, ôm lấy nửa người trên của ngài ấy, nhẹ nhàng vỗ lưng để ngài bớt khó chịu.

Nam tử thấy vậy thì kinh ngạc tột độ: "Chủ tử nhà ta vốn không gần nữ sắc! Ngươi chớ có làm càn!"

Hắn lại sắp rớt nước mắt đến nơi rồi.

Mắt thấy Phế thái tử sắp đứt hơi, ta chẳng màng được nhiều đến thế, cúi đầu trực tiếp ghé môi độ khí cho ngài ấy.

Lần này thì tên hộ vệ kia suýt nữa lăn đùng ra ngất.

Ánh mắt kinh hoàng của hắn cứ như muốn nói — Chủ tử nhà ta không còn trong sạch nữa rồi!

Quan sai bên ngoài bắt đầu quát tháo xua đuổi.

Nam tử kia bất đắc dĩ, đành phải cho xe tiếp tục lên đường.

Cũng may giờ phút này, Phế thái tử cuối cùng cũng đã hô hấp trở lại.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Cỗ xe ngựa tuy đơn sơ, nhưng chẳng hiểu sao lại cho ta cảm giác quyến luyến như được trở về nhà.

Ta không biết mình rốt cuộc là ai, đến từ nơi nào. Lâm gia cũng chẳng thể quay về được nữa. Hiện tại, vị Phế thái tử này đã trở thành nỗi bận tâm duy nhất của ta.

Ngài ấy sinh ra cực đẹp, dù toàn thân đầy thương tích, sắc mặt trắng bệch như giấy, cũng không che lấp được phong thái tuyệt đại phong hoa.

Ta chợt nhớ lại chuyện nhiều năm về trước, khi ta còn lưu lạc đầu đường, bị ác khuyển cắn xé, chạy trốn thục mạng rồi vô tình va phải ngựa của quý nhân.

Ta ngẩng đầu nhìn lên, thấy một thiếu niên quý tộc phấn điêu ngọc trác, tựa như mang theo hào quang, trên đầu có thiên quang rực rỡ. Một quý nhân cành vàng lá ngọc như vậy, thế mà lại nhảy xuống lưng ngựa, tự tay dùng roi đuổi đánh ác khuyển giúp ta.

"Tiểu đệ đệ, ngươi không sao chứ?"

Thái tử khi ấy đã nhận nhầm ta là con trai.

Ngài còn sai người mua cho ta bánh bao thịt nóng hổi.

Ngày hôm đó là lần đầu tiên ta được ăn no kể từ khi có ký ức.

Cũng chính vì được cứu mạng, ta mới sống sót để không lâu sau đó gặp được Lâm Hằng, rồi được hắn đưa về nhà.

Cho nên nói, Lâm Hằng là quý nhân của ta, nhưng vị Phế thái tử trước mắt này nào có kém cạnh.

Vận mệnh quả thực kỳ diệu khó nói thành lời.

Trong tay nải của ta có giấu mấy cái bánh bao thịt gói trong giấy dầu. Ta móc một cái ra, đưa đến bên môi Phế thái tử: "Bánh bao nhân thịt heo đen đấy, thơm lắm. Ngài có muốn mở miệng nếm thử chút không?"

"Ngài không ăn, vậy ta ăn đấy nhé."

"Ưm~ Thơm thật!"

"Điện hạ, ngài có đau không? Đau thì ngài cứ kêu lên một tiếng."

"Điện hạ, ngài đẹp thật đấy, còn đẹp hơn cả nam nhân trong thoại bản nữa."

"Ta là người trong định mệnh của ngài, chính tay Tiểu Lâm đại nhân của Khâm Thiên Giám đã gieo quẻ cho ta đấy."

Ta cứ lải nhải suốt cả một ngày trời, miệng đắng lưỡi khô.

Phế thái tử vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

Ta đưa tay thăm dò hơi thở, may quá, vẫn còn sống.

Đã là người trong định mệnh của ta, thì tuyệt đối không thể c.h.ế.c được.

Đến đêm, đoàn người dừng chân nghỉ ngơi dọc đường.

Dù sao cũng là Phế thái tử, đám nha dịch tuy thái độ hống hách nhưng cũng không dám thật sự để ngài ấy c.h.ế.c, vẫn ném vào một tấm chăn mỏng manh.

Đêm khuya sương xuống lạnh lẽo, hơi thở của Phế thái tử yếu dần, toàn thân lạnh toát như băng.

Theo bản năng, ta dùng chăn quấn chặt cả hai người lại với nhau, cố gắng dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm cho ngài ấy.

Mùi máu tanh trên người ngài hòa lẫn với hương tùng tuyết lạnh lẽo, ngửi cũng không đến nỗi khó chịu.

Ma xui quỷ khiến thế nào, ta nắm lấy bàn tay của ngài ấy, đặt lên bụng dưới của mình rồi từ từ di chuyển lên trên. Cằm ta tựa lên vai Phế thái tử, thì thầm vào tai ngài:

"Điện hạ, ngài còn nhớ chuyện nhiều năm trước, trên đường Chu Tước, có một tiểu đệ đệ ăn mày bị chó dữ cắn không?"

"Thật ra, ta không phải đệ đệ, ta là muội muội nha."

"Điện hạ, ngài có cảm nhận được không?"

4.

Hai người ngủ chung quả nhiên có tác dụng.

Thân thể lạnh lẽo của Phế thái tử đã nhanh chóng ấm dần lên với tốc độ cực nhanh.

Ta không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu kiểm tra hơi thở của ngài ấy, chỉ thấy dái tai ngài hơi ửng hồng.

Ta lấy làm lạ, ghé sát vào nhìn kỹ thêm vài lần: "Điện hạ, ngài có nghe thấy ta nói gì không?"

Đối phương vẫn không mảy may phản ứng.

Nhưng vành tai ngài ấy lại càng đỏ hơn.

Ta cứ ngỡ đó là hiệu quả do mình sưởi ấm mang lại, nên càng thêm hăng hái ra sức.

Ban ngày, ta để Phế thái tử dựa vào lòng mình. Ngài ấy vẫn luôn chìm trong giấc ngủ, nhưng mày kiếm luôn nhíu chặt, dường như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.

Ta còn phát hiện, gân tay gân chân của ngài đều đã bị người ta cắt đứt.

Chẳng biết sau này liệu có còn đứng dậy được không, lại có thể cầm bút múa mực được nữa chăng?

Nghe đồn tài vẽ tranh của Phế thái tử vô cùng xuất chúng, tranh vẽ sống động như thật.

Ngài ấy văn võ song toàn.

Cớ sao lại rơi vào kết cục bi thảm nhường này?

Lòng ta không khỏi sầu não, suốt dọc đường đã thủ thỉ với Thái tử biết bao nhiêu chuyện. Từ chuyện thuở nhỏ ta tranh ăn với chó dữ thế nào, những ngày tháng sau khi được Lâm Hằng đưa về phủ, cho đến cả quẻ bói nhân duyên giữa ta và hắn.

Ngày hôm ấy, đoàn người vừa rời khỏi địa phận Nam Cảnh, đi ngang qua một cánh rừng thì ngựa bỗng hí vang.

Xe ngựa đột ngột dừng lại.

Một mũi tên xé gió lao tới, phát ra tiếng rít chói tai.

Ta ôm chặt lấy Phế thái tử, hận không thể khảm ngài ấy vào trong lòng mình.

Đám người áo đen từ trong rừng ùa ra.

Ta nghe thấy tiếng ai đó ra lệnh: "G.i.ế.c c.h.ế.c Phế thái tử, người nào cũng có thưởng!"

Quả nhiên là nhắm vào Thái tử!

Ta cũng chẳng biết lấy dũng khí ở đâu ra, lập lời thề với Phế thái tử: "Điện hạ, ngài sống ta sống! Ngài c.h.ế.c ta cũng c.h.ế.c! Ngài đừng sợ! Ta có liều cái mạng này cũng sẽ bảo vệ ngài thật tốt! Ngài là phu quân tương lai của ta đấy! Ta không thể chịu cảnh góa bụa được!"

Ta nói đầy hào khí ngất trời.

Tên tâm phúc kia vén rèm xe lên, vẻ mặt đầy cạn lời. Sau mấy ngày chung đụng, hắn cũng không còn bài xích ta như lúc đầu nữa.

"Khụ... Mãn Nguyệt cô nương, cô đưa chủ tử đi trước đi, đừng quay đầu lại! Phải rồi... ta tên là Thanh Mặc."

Cái gì?

Giao Phế thái tử cho ta sao?

Đây cũng được coi là tin tưởng ta rồi!

Ta không nói hai lời, lập tức cõng Phế thái tử lên lưng.

Thân hình ngài ấy cao lớn, nhưng chịu sự tra tấn tàn khốc cùng nhiều ngày hôn mê nên đã gầy đi rất nhiều.

Ta hoàn toàn có thể cõng nổi.

Xuống khỏi xe ngựa, ta chẳng dám ngoảnh đầu, cứ thế cắm đầu chạy thục mạng vào trong rừng sâu.

Trong rừng cây cối rậm rạp che chắn mới có thể ẩn nấp được.

Chẳng biết đã chạy bao lâu, ta loáng thoáng nghe thấy tiếng ai đó ho khan.

Nhưng khi định thần lắng nghe kỹ lại thì chẳng thấy gì nữa.

Ta mệt rã rời, tìm một bụi rậm rồi nhẹ nhàng đặt Phế thái tử xuống, sau đó ôm lấy ngài ấy cùng nhau ẩn nấp.

Bản thân ta hoảng sợ tột độ, nhưng vẫn không quên tranh thủ an ủi ngài ấy: "Điện hạ đừng sợ, có ta ở đây. Lát nữa nếu có người g.i.ế.c tới thật thì ngài cũng đừng sợ, dù sao ngài đang hôn mê, đao trắng đi vào đao đỏ đi ra, cái rụp một cái là giải thoát ngay."

Bất chợt, ta dường như lại nghe thấy một tiếng ho nén.

Nhưng chưa đợi ta kịp phản ứng, một luồng kiếm khí đã xé gió lao thẳng tới.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.