10.
Trong thời gian Tiêu Cảnh Trạch dưỡng bệnh, hắn kiên quyết không cho phép ta can thiệp vào những việc tư mật, vệ sinh cá nhân của mình.
Ban đêm, đều là Thanh Mặc và Bạch Vũ thay phiên nhau túc trực.
Đông qua xuân đến, hắn đã miễn cưỡng có thể xuống giường. Chuyện ăn uống thường ngày hắn đều tự mình làm lấy, tuy động tác còn chậm chạp, nhưng nghị lực lại khiến người ta kinh ngạc.
Ngoại trừ những lúc bàn bạc chính sự cùng tâm phúc, hầu như toàn bộ thời gian còn lại, Tiêu Cảnh Trạch đều dành cho việc luyện tập để khôi phục lại thân thể.
Ta chưa từng gặp qua người nào cần mẫn đến thế.
Hắn dường như không biết mệt là gì.
Thần sắc cũng ngày càng tuấn lãng, tinh anh hơn.
"A Trạch, ta có may cho chàng một bộ y phục mùa xuân, chàng mặc thử xem có vừa không."
Tiêu Cảnh Trạch mỉm cười, nụ cười tựa như gió xuân ấm áp.
Con người hắn khi đưa ra quyết sách thì trông sát phạt quyết đoán vô cùng.
Nhưng lúc riêng tư thế này, thật khó mà tưởng tượng hắn từng là một Phế thái tử với thủ đoạn lôi đình sấm sét.
"Được."
Tiêu Cảnh Trạch thay y phục ngay trước mặt ta, vô cùng vừa vặn.
"Sao Mãn Nguyệt lại biết rõ kích thước của ta?"
Hắn chỉ thuận miệng hỏi một câu, ta lại nghiêm túc trả lời: "Lúc chàng hôn mê, ta sớm đã sờ nắn khắp người chàng rồi, đương nhiên là nắm rõ kích thước."
Thân hình nam nhân cứng đờ, ánh mắt phức tạp nhìn ta, đáy mắt tối sầm lại.
"Mãn Nguyệt, nàng... nàng cũng nói chuyện với Tiểu Lâm đại nhân như vậy sao?"
Ta chớp chớp mắt, giả bộ ngây thơ vô tội.
Ta mới không thèm nói cho hắn biết là ta cố tình bắt chước mấy câu trong thoại bản đâu.
Trước kia, ta ngưỡng mộ Lâm Hằng, nên mới không bao giờ cợt nhả như thế.
Nhưng giờ đây ta mới phát hiện, tình cảm ta dành cho Lâm Hằng có lẽ không phải là sự ái mộ của nữ nhi đối với nam tử, mà giống thái độ của muội muội đối với huynh trưởng hơn.
Nhưng với Tiêu Cảnh Trạch thì khác. Cứ hễ tóm được cơ hội là ta lại không kiềm được mà muốn trêu ghẹo hắn.
Đặc biệt là khi trêu đến mức dái tai hắn đỏ ửng lên, ta càng thấy hưng phấn.
"A Trạch, chàng nghĩ nhiều rồi. Chàng và Lâm Hằng sao có thể giống nhau được. Ta chỉ coi huynh ấy là huynh trưởng. Có muội muội nào lại đi sờ huynh trưởng sạch sành sanh bao giờ."
Sự lạnh lẽo trong mắt Tiêu Cảnh Trạch tan biến sạch sẽ: "Vậy sao? Nhưng nàng cũng từng nói, nàng vốn định gả cho hắn."
Ta giả vờ hồ đồ: "Ta có nói thế à? Quên rồi. Chuyện cũ là chuyện cũ, hiện tại là hiện tại. Ai bảo ta gặp được A Trạch chứ, châu ngọc ở ngay trước mắt, ta nào còn để ý đến ai được nữa."
"A Trạch, ta thương chàng, một lòng mong chàng khỏe mạnh, ta hy vọng có thể mãi mãi được ở bên cạnh chàng."
Ánh mắt Tiêu Cảnh Trạch lảng tránh, đầu ngón tay khẽ gãi gãi sống mũi cao thẳng: "Ta hiện giờ đã là thứ dân, kẻ muốn g.i.ế.c ta nhiều vô kể. Nàng nếu quay về Kinh, vẫn có thể sống những ngày tháng tốt đẹp ở Lâm phủ."
Lâm Hằng sớm muộn gì cũng cưới vợ, thân phận ta lúng túng, ở lại Lâm gia cũng chẳng còn thích hợp nữa.
Ta hiểu, Tiêu Cảnh Trạch đang thử lòng ta.
Ta ghé sát lại trước mặt hắn, ngửi thấy mùi hương tùng tuyết lạnh lẽo trên người hắn: "A Trạch, bất kể chàng mang thân phận gì, ta đều muốn ở bên cạnh chàng. Còn nữa... người chàng thơm quá."
Ánh mắt Tiêu Cảnh Trạch khựng lại, lùi về sau nửa bước.
Mới chớm đầu xuân, mà trên sống mũi hắn thế nhưng đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng: "Mãn Nguyệt, nàng... không được làm thế với nam nhân khác. Nam nữ thụ thụ bất thân, phải giữ khoảng cách, cũng không được khen nam nhân khác thơm."
Ta cười trộm: "Đúng đúng đúng, ta chỉ thích lại gần A Trạch, cũng chỉ ngửi mùi hương trên người A Trạch thôi."
Tiêu Cảnh Trạch bỗng nhiên ho khan một tiếng. Ngày hôm đó, ánh mắt hắn cứ lảng tránh ta suốt.
11.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Sang đến năm sau, Tiêu Cảnh Trạch đã hoàn toàn bình phục, thân thể cường tráng như xưa.
Hắn mặc y phục vào thì trông thư sinh nho nhã, nhưng thực ra bên trong toàn là cơ bắp rắn rỏi.
Ngày tháng trôi qua tưởng chừng êm ả, nhưng không khí giữa ta và Tiêu Cảnh Trạch ngày càng kỳ lạ. Mỗi khi ánh mắt giao nhau, hay đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ, ta lại thấy trong lòng ngứa ngáy như bị lông vũ lướt qua.
Những lúc rảnh rỗi, Tiêu Cảnh Trạch dạy ta cưỡi ngựa bắn cung.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Sát cơ rình rập khắp nơi.
Vào một ngày giữa hạ, Tiêu Cảnh Trạch đưa ta đi tuần tra Bắc Cảnh, những sát thủ giả dạng thương buôn trên phố bất ngờ tập kích.
Mục tiêu ám sát chính là Tiêu Cảnh Trạch.
Hắn đẩy ta ra xa: "Mãn Nguyệt, nàng chạy trước đi!"
Ta không thể trở thành gánh nặng, bèn tìm một chỗ nhanh chóng ẩn nấp.
Nào ngờ đâu, đám sát thủ lại chia làm hai nhóm, một nhóm khác lại nhắm vào ta.
Thấy ta và Tiêu Cảnh Trạch tách ra, có kẻ nhân cơ hội trùm bao tải lên đầu ta, trực tiếp bắt đi.
"Buông ra! Buông ta ra!"
Kẻ bắt cóc giải thích: "Mãn Nguyệt cô nương, chúng ta là người do Lâm đại nhân phái tới, lần này đến đón cô về Kinh."
Là Lâm Hằng!
Hắn thật kỳ lạ.
Chính hắn gieo quẻ cho ta, bảo rằng lương duyên của ta là Tiêu Cảnh Trạch, hắn cũng sắp cưới người khác, giờ còn bắt trói ta về làm gì?
"Buông ra! Ta không về!"
Ta bị ném vào xe ngựa, bánh xe lăn nhanh như bay, xóc nảy khiến ta buồn nôn.
Mãi đến khi trời tối đen, xe ngựa mới dừng lại trước một khách điếm.
"Mãn Nguyệt cô nương, chịu khó một đêm, sáng mai lại tiếp tục lên đường."
Hai gã nam tử kia nhìn chằm chằm vào ta, khiến ta không có đường nào mà trốn.
Ta dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nhưng ngay khi ta sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng nghe thấy tiếng chim hót quen thuộc.
Là ám hiệu của Bạch Vũ.
Tiêu Cảnh Trạch bọn họ đuổi tới rồi!
Ta mở choàng mắt, bắt đầu giở thói vô lý gây sự: "Ta muốn tắm gội. Người đầy mồ hôi thế này ta không ngủ được!"
Hai gã nam tử nhìn nhau, một người khuyên giải: "Mãn Nguyệt cô nương, Lâm đại nhân lệnh cho hai ta phi ngựa nhanh đón cô về Kinh, tránh để xảy ra biến cố dọc đường."
Ta tiếp tục làm loạn: "Ta chỉ muốn tắm rửa thôi thì có biến cố gì chứ? Trời nóng thế này, người sắp bốc mùi chua loét rồi. Còn nữa, hai người đừng đứng gần ta quá, mùi mồ hôi hôi rình khiến ta không ngủ nổi."
Hai gã gãi đầu, đành phải làm theo.
Hai kẻ này trông hơi quen mắt, hình như là hộ vệ của Lâm gia.
Nước tắm rất nhanh được đưa tới, nam tử canh giữ bên ngoài, im lặng nghe ngóng động tĩnh trong phòng. Ta chỉ cởi bỏ áo khoác ngoài, bước vào thùng tắm, cố tình gây ra tiếng động lớn.
Lúc này, kẻ bên ngoài mới thôi nghe lén.
Cửa sổ ở đầu kia căn phòng khẽ vang lên một tiếng, ta cũng giả tiếng chim kêu để đáp lại.
Lúc này, cửa sổ được đẩy ra từ bên ngoài.
Người đến thế mà không phải Bạch Vũ, mà là Tiêu Cảnh Trạch!