Nam nhân động tác nhanh nhẹn dứt khoát, trực tiếp nhảy qua cửa sổ vào trong.
Hắn sải bước lao tới, ta cũng từ trong thùng tắm đứng dậy.
Ngay khi Tiêu Cảnh Trạch đưa tay định bế ta lên, ánh mắt hắn rơi xuống người ta, lập tức cứng đờ.
Ta đang vội thoát thân nên chẳng hề nhận ra sự khác thường của hắn, còn chủ động leo lên người hắn.
"A Trạch, mau đi thôi! Bên ngoài còn không ít người của bọn họ đâu! Đừng để đánh rắn động cỏ."
Tiêu Cảnh Trạch ôm chặt lấy ta, phi thân nhảy xuống, thuận lợi đưa ta rời khỏi khách điếm.
Đợi đến khi tiếp đất, ta liền thấy Tiêu Cảnh Trạch đang chảy máu mũi.
"A Trạch, chàng..."
Tiêu Cảnh Trạch nghiêng người đi, cởi áo khoác ngoài của hắn trùm kín người ta: "Không sao, đừng bận tâm."
Ta lúc này mới ngộ ra, mặt đỏ tía tai nhưng trong lòng lại ẩn ẩn mong chờ.
"A Trạch, chàng đừng căng thẳng, ta từng nhìn thấy cơ thể chàng rồi, tối nay chàng cũng nhìn thấy của ta, coi như là có qua có lại. Dù sao thì, sớm muộn gì chúng ta cũng phải thẳng thắn với nhau thôi mà."
Tiêu Cảnh Trạch đưa tay quệt mặt, hắn đến giờ vẫn chưa thích ứng được với sự "phóng túng" của ta.
Ngay khi ta đang đắc ý, bỗng nhiên bị hắn ép chặt vào thân cây, hơi thở nam tính phả thẳng vào mặt.
Ta giật mình thon thót: "A... A Trạch?"
Tiêu Cảnh Trạch dường như bị chọc cho bật cười, gương mặt tuấn tú ngày càng ghé sát, nhưng ngay khi sắp chạm vào môi ta, hắn bỗng đổi hướng, ghé sát vào tai ta thì thầm:
"Mãn Nguyệt, ta hiện giờ thân thể đã cường tráng, lại là một nam tử bình thường đang đem lòng yêu nàng. Trước khi trêu chọc ta, tốt nhất nàng hãy nghĩ cho kỹ hậu quả."
Hả?
Hắn nói cái gì cơ?
Đem lòng yêu ta...
Ta chỉ bắt được mỗi trọng điểm này thôi.
12.
Tiêu Cảnh Trạch đã bộc lộ một mặt hoang dã của mình.
Thế nhưng, ngay khi ta vừa định mong chờ chút gì đó, hắn lại khôi phục vẻ ôn nhuận như ngọc thường ngày.
"Tiểu Lâm đại nhân cũng thật kỳ lạ, người của ta đã dò la được tin tức, hắn sắp sửa đại hôn rồi. Đã vậy, tại sao còn muốn bắt cóc nàng?"
Ta giả bộ ngây thơ: "Đúng vậy, hắn quá kỳ lạ, rõ ràng chính hắn đã chỉ đường cho ta, bảo rằng chàng mới là người trong định mệnh của ta."
Tiêu Cảnh Trạch nhấc bổng ta lên lưng ngựa, đưa ta quay trở về tòa trạch viện ở Bắc Cảnh.
Dọc đường đi, ta cứ cảm thấy hơi thở nóng rực của hắn thi thoảng lại phả vào vành tai mình.
Kể từ ngày hôm đó, Tiêu Cảnh Trạch càng thêm cảnh giác, đi đến đâu cũng gần như mang ta theo bên người.
Hắn cũng ngày càng bận rộn hơn, xử lý công việc cũng không hề kiêng dè ta.
Ta đại khái đã có thể chắp nối được nguyên nhân hắn bị lưu đày.
Hắn là bị Đại hoàng tử và Quốc sư hãm hại.
Đế vương cũng nảy sinh nghi ngờ, dù đã định tội hắn, nhưng lại không dồn hắn vào chỗ c.h.ế.c.
Hai năm qua, Tiêu Cảnh Trạch âm thầm bố cục, tra ra được Đại hoàng tử vốn chẳng phải là giọt máu của Đế vương, mà là con trai của Quốc sư!
Quý phi và Quốc sư vốn là đôi tình nhân thanh mai trúc mã.
"Nói như vậy, A Trạch là trong sạch. Vậy A Trạch có thể hồi kinh rồi sao?"
Tiêu Cảnh Trạch nhìn thẳng vào ta, giọng nói rõ ràng ôn hòa, nhưng lại ẩn chứa vài phần lạnh lẽo khó đoán: "Mãn Nguyệt là mong ta hồi kinh? Hay là bản thân nàng muốn quay về? Dù sao thì, ở Kinh thành vẫn còn có Tiểu Lâm đại nhân mà."
Ta: "..."
Hắn ghen rồi.
Ta không mắc bẫy, ngược lại còn trêu chọc hắn: "Hồi kinh cũng không tệ, ta cũng nên về Lâm gia thăm hỏi một chút, Lâm phu nhân đối đãi với ta không bạc."
Trầm ổn như Tiêu Cảnh Trạch cũng lập tức mất bình tĩnh, cánh tay dài vươn ra, kéo ta ngồi gọn vào trong lòng hắn.
Ta tức thì nhận ra sự khác thường, cử động cũng không dám.
"A Trạch... Chàng và ta còn chưa thành thân đâu, sao chàng có thể như vậy?"
Tiêu Cảnh Trạch dường như đã bất chấp tất cả: "Ta như thế nào cơ? Hửm? Chỉ cho phép nàng phóng hỏa, lại không cho phép ta thắp đèn sao?"
Hắn học thói xấu rồi!
Ta cũng không dám tiếp tục làm loạn, thật lòng nói: "Hoàng hậu nương nương vẫn còn ở trong cung, nghĩ đến A Trạch chắc chắn mong mỏi hồi kinh.
Nơi trái tim A Trạch hướng về, cũng chính là nơi trái tim ta hướng về."
Nam nhân cuối cùng cũng hài lòng.
Nhưng hắn vẫn không chịu buông tha ta.
Khi Thanh Mặc và Bạch Vũ đi tới, liền nhìn thấy đôi môi của ta và Tiêu Cảnh Trạch đang từ từ sát lại gần nhau.
Hai người bọn họ kẻ quay sang phải, người quay sang trái, động tác quá nhanh nên đâm sầm vào nhau.
"Á —— Ta, chúng ta cái gì cũng không nhìn thấy! Chủ tử và Mãn Nguyệt cô nương cứ tiếp tục!"
Ta vùng khỏi lòng Tiêu Cảnh Trạch chạy trốn, không dám trêu chọc hắn nữa.
Tiêu Cảnh Trạch dường như vẫn còn chưa thỏa mãn, ánh mắt thâm trầm tối sẫm.
Lại qua vài tháng, cục diện trong triều đại biến.
Thế lực sau lưng Tiêu Cảnh Trạch trải qua mấy phen trắc trở, cuối cùng hắn cũng hoàn toàn tẩy thoát được oan tình.
Đế vương hạ chỉ, khôi phục ngôi vị Thái tử của hắn, lệnh tức tốc khởi hành hồi kinh.
13.
Ta và Tiêu Cảnh Trạch vốn chưa chính thức bái đường thành thân.
Thế nhưng vừa về đến Kinh thành, người người nhà nhà đều biết Thái tử đã cưới vợ ở Bắc Cảnh.
Mãi đến một lần tình cờ, ta mới biết được nguyên do.
Tiêu Cảnh Trạch bề ngoài nhìn thì đạm mạc như cúc, không màng thế sự, nhưng thực chất tính chiếm hữu cực mạnh, bình giấm chua cũng rất lớn.
Hắn sai người lan truyền tin tức, còn cho người biên soạn thành thoại bản, kịch nói.
Nội dung chính là: Lâm Hằng đích thân gieo quẻ cho muội muội nuôi trong phủ, tính ra được phu quân định mệnh của nàng.
Và người đó, không ai khác chính là Tiêu Cảnh Trạch.
Trong thoại bản, bọn họ còn thêu dệt thêm chuyện ta và Tiêu Cảnh Trạch ở Bắc Cảnh đã "tương thân tương ái", mặn nồng thắm thiết ra sao.
Đến ngay cả chính chủ là ta khi đọc thoại bản cũng phải xấu hổ không dám nhìn người.
Một số đoạn miêu tả cảnh tượng thân mật, càng khiến người đọc phải đỏ mặt tía tai, tim đập chân run.
Tiêu Cảnh Trạch, hắn quá nhiều tâm cơ!
Khi vào cung diện thánh, Đế hậu dường như đã nghe mòn tai câu chuyện tình yêu của ta và Tiêu Cảnh Trạch.
Có lẽ do ấn tượng ban đầu quá sâu sắc, Đế hậu đối với ta vô cùng tốt, một lòng cho rằng những chuyện viết trong thoại bản kia đều là sự thật đã xảy ra.
"Đã là chính duyên trời định, Trẫm liền chính thức ban hôn cho hai con."
Vậy là ta trở thành Thái tử phi.
Hoàng hậu ban thưởng vô số vàng bạc châu báu, còn ân cần dặn dò: "Mãn Nguyệt à, nhìn dáng người con là biết dễ sinh dưỡng rồi. Thái tử nay tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, con nên sớm ngày giúp nó khai chi tán diệp, nối dõi tông đường."
Gương mặt già nua của ta đỏ bừng, chỉ biết vâng vâng dạ dạ.
Oan uổng quá, đâu phải là ta không muốn đâu chứ? Là do Tiêu Cảnh Trạch mỗi lần trêu ghẹo ta, cứ đến giữa chừng là lại dừng lại đấy chứ!