🍉

Chương 5

Dệt Mùa Xuân · Gió Nam Lùa Vào Cõi Lòng Ta

‹ Chương trướcChương sau ›

Trách không được hắn tìm không ra hôn thư.

Nhưng tại sao Chu Nguyên Nguyên phải làm như vậy?

Trời mới biết lúc nhìn thấy phong thư đó, trong lòng hắn rối bời đến mức nào.

Đến cả thi Hội cũng suýt chút nữa phân tâm.

Thật vất vả mới chờ được lúc yết bảng.

Hắn vừa tìm Đào cô nương, lại đi tìm Đào lão gia.

Đào lão gia đau xót Đào cô nương, khuyên hắn không bằng cứ đâm lao phải theo lao, còn hứa hẹn cho hắn tiền đồ vinh hoa phú quý mười vạn lượng vàng.

Nhưng hắn không tiếc đắc tội Đào lão gia, mượn danh hào ân sư đi chèn ép Đào gia, thậm chí đến cả Đào cô nương nước mắt lưng tròng van xin hắn, khẩn khoản xin hắn chừa lại cho Đào gia chút thể diện, hắn đều không đáp ứng.

Hắn vội vã đi đường lâu như vậy.

Sao vừa đến Ôn gia, mọi thứ đều đã chệch quỹ đạo khỏi kế hoạch của hắn rồi.

9.

Ta nhìn Bùi Vân Chu trước mắt, những lời ứ đọng nơi lồng ngực từ rất lâu rất lâu, nay tuôn trào ra như thác lũ.

"Trước kia ta không hiểu, tại sao ngươi sau khi đọc nhiều sách, liền giống như biến thành một người khác."

"Ta cho rằng là do sách không tốt, sau này mới biết, thì ra là do con người các ngươi vốn dĩ đã không tốt."

"Giống như năm đó bệnh của Bùi gia a nương thực ra không hề nghiêm trọng đến thế, chỉ bởi vì dùng ta có thể đổi lấy càng nhiều bạc hơn, Bùi gia a nương liền giả bệnh cho đến cùng. Ta nợ bà ấy ân huệ một chiếc bánh bao, cho nên ta có bán mình đi cũng không tính là gì."

Bùi Vân Chu muốn đưa tay níu kéo ta.

"Nhưng ta đâu biết lúc trước nương là giả vờ đâu."

Ta lảng tránh hắn.

"Nhưng sau này ngươi đã biết, ngươi cũng đâu có nói cho ta hay. Ngươi còn bàn bạc với Bùi a nương, dù sao cũng chỉ qua vài năm, không bằng đâm lao phải theo lao, chờ tới lúc ngươi đỗ đạt, sẽ bù đắp lại cho ta."

Nói qua nói lại, ta vẫn không nhịn được mà rơi lệ.

Ta không cố tình nghe trộm chuyện giữa Bùi Vân Chu và Bùi gia a nương, nhưng ta vừa khéo lại nghe thấy được.

Ta lúc đó không biết phải làm sao, cảm giác bản thân giống như bước vào ngõ cụt, lại ngây thơ cho rằng lối ra của con hẻm đó nói không chừng vẫn chừa cho ta một đường lui.

"Ta cũng từng muốn đợi, đợi đến ngày ngươi bồi thường cho ta."

"Nhưng ta phát hiện, trong mắt ngươi, ta mãi mãi là người có thể bị bắt chịu tủi nhục. Tâm sự của ta không quan trọng, ủy khuất của ta không quan trọng, những đắng cay ta phải chịu không quan trọng, cho đến cuối cùng, chính là bản thân ta không hề quan trọng."

Ta không phân định rõ được lời nói của Bùi Vân Chu câu nào là thật câu nào là giả.

Hắn thật lòng thích Đào cô nương sao? Ta không biết.

Một Bùi Vân Chu như thế này, thật sự sẽ bù đắp cho ta sao? Ta thật sự cần một sự bù đắp như vậy sao?

Bên bờ sông ta nghĩ mãi nghĩ mãi.

Nghĩ đến mức đất trời như quay cuồng tối tăm mặt mũi.

Ta còn chưa nghĩ cho thông, Đào cô nương liền tìm đến tận cửa rồi.

Đào cô nương cũng nói ta nợ ân huệ của nàng ấy, bắt ta gả thay nàng ấy để báo ân.

"Chu Nguyên Nguyên, những năm qua chính ta đã cho ngươi một miếng cơm manh áo, ngươi phải báo đáp ta."

Cho nên ta gật đầu, ta nói để ta hỏi thử xem sao.

Nếu như lần này Bùi Vân Chu đứng về phía ta, ta sẽ tiếp tục chờ đợi.

Cũng may là hắn không làm thế.

Lời nhắn mà hắn hồi âm cho ta thật là râu ông nọ cắm cằm bà kia, ta căn bản không biết hắn có xem bức thư ta đưa cho hắn hay không nữa.

Ta vươn tay lau đi nước mắt.

"Ta trước đây cho rằng, nợ ân huệ của người khác thì phải trả, cho nên một cái bánh bao của Bùi gia a nương ta đã ghi tạc rất nhiều năm. Nhưng hiện tại ta đã thấu tỏ, ân tình và chân tâm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Lần này, trái tim ta mách bảo ta rằng, ta không muốn trở về cùng ngươi, ta không muốn có hôn ước gì với ngươi cả."

Bùi Vân Chu nhìn ta, lại nhìn nhìn Ôn Tự, mang vẻ mặt khó lòng tin nổi:

“Vậy là ngươi muốn ở lại đây sao? Ngươi mới quen biết hắn được bao lâu chứ?"

"Nhưng ta quen biết ngươi bao nhiêu năm như vậy, ngươi cũng chưa từng đối tốt với ta được như hắn."

"Bùi Vân Chu, sau này mặc kệ ta đi đâu, ta gả cho ai, đều sẽ không còn can hệ gì tới ngươi nữa. Nếu ngươi còn dám đến làm phiền ta, ta sẽ báo quan thưa kiện ngươi, chắc ngươi cũng không muốn bao nhiêu năm đọc sách đều trở thành công cốc chứ!"

Bùi Vân Chu bị ta mắng đến sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng lại tự nhiên rơi lệ, làm như thể nếu như vậy là ta có thể mủi lòng không bằng.

Ta xoay người đi không thèm nhìn hắn, lại phát hiện chẳng biết từ lúc nào, Ôn Tự đã vững chãi đứng ngay phía sau ta.

"Này, kẻ mang họ Bùi kia, ngươi còn chưa chịu lăn đi sao? Là đang đợi ta gọi người ném ngươi ra ngoài hả?"

Ôn phu nhân ngồi trên ghế cũng đặt mạnh chén trà xuống:

“Được rồi, đều đã nói rõ ràng cả, tiễn khách thôi."

"Chu Nguyên Nguyên, ngươi sẽ phải hối hận." Trước khi bị đuổi ra cửa, Bùi Vân Chu cố bỏ lại một câu.

Chẳng ai thèm đoái hoài tới hắn.

Đào cô nương hung hăng trừng mắt liếc ta một cái, cũng rời đi.

10.

Gần đây Kim Lăng thành rộ lên một vụ kiện tụng.

Một vị lão gia họ Đào thưa kiện một vị tiến sĩ đại nhân họ Bùi.

Kiện hắn chuyện gì cơ?

Hóa ra Bùi đại nhân trước lúc thi đỗ có mượn Đào lão gia một khoản bạc cực lớn, không ngờ sau khi có được công danh lại trở mặt không nhận.

Cũng may Đào lão gia có giữ tâm nhãn, đã sớm bắt tên họ Bùi kia lập giấy nợ đàng hoàng.

Bùi đại nhân phản bác đó là đồ giả, chửi bới Đào lão gia cáo già gian xảo, lừa gạt hắn ký giấy nợ giả mạo.

Đào lão gia lại tố cáo là kẻ họ Bùi kia khinh người quá đáng, dám làm trò qua cầu rút ván, làm tổn thương trái tim con gái ông.

Lại dám khinh thường một thương nhân tay trắng lập nghiệp như ông.

Về sau Bùi đại nhân kia gom không đủ bạc, lại muốn ỷ vào quan vị để tiếp tục cản trở chuyện làm ăn của Đào lão gia.

Đào lão gia dưới cơn phẫn nộ liền đem người cáo thẳng lên phủ nha Kim Lăng.

Hai nhà nháo nhào đến mức ầm ĩ chướng khí mù mịt.

Nghe nói vị Bùi đại nhân kia cuối cùng đến quan vị cũng bị tước mất.

Còn về phần Đào lão gia, việc buôn bán cũng tiêu tán hơn phân nửa, bắt đầu đi cầu Bồ Tát, cầu xin Bồ Tát tìm cho ông một bé gái hợp bát tự, để thay con gái ông cản tai kiếp.

Bởi vì Đào cô nương vừa trở về lại sinh bệnh rồi, mời cả đống đại phu đến khám cũng vô phương cứu chữa.

Đến lúc tin tức truyền tới Sâm Châu, đã là chuyện của một tháng sau rồi.

Nhưng Sâm Châu đều đang bận rộn lo liệu hỉ sự.

Người ta kháo nhau rằng tiểu công tử Ôn gia muốn thành thân thêm một lần nữa.

Lần này cao đường ở trên, tam thư lục lễ, phô trương và trọng đại hơn cả lần trước.

Trăm họ xóm giềng đi ngang qua, đều nhận được không ít tiền hỉ.

Vẫn là bà mối lần trước bồi ta xuất giá, bà ấy cười híp mắt đội khăn trùm đầu cho ta.

"Ta đã nói là mảnh đất Sâm Châu này rất vượng ngươi mà, ngươi xem, gả đến chỗ chúng ta quả nhiên là chuẩn xác."

Ta gật gật đầu:

“Đúng vậy đúng vậy."

Ngày đó lúc Bùi Vân Chu tìm tới cửa, thực ra ta đã gói ghém xong một tay nải chuẩn bị bỏ đi rồi.

Ta trốn trong phòng tròn hai ngày, cũng tự dỗ dành chính mình hai ngày.

Đợi tới lúc ta nhận ra hai ngày đã trôi qua, cũng chẳng có bóng dáng ai tới đuổi ta đi.

Trong lòng cũng không còn khiếp sợ như thế nữa.

A nương từng nói, lừa gạt người khác thật ra cũng không hẳn là chuyện tày đình, nhưng nhất định phải phân trần nói cho rõ ràng.

Người tốt sẽ không làm khó dễ người tốt.

Bùi Vân Chu rời đi rồi, ta cũng khoác tay nải của mình lên.

Trời cao đất rộng, tóm lại sẽ có một con đường cho Chu Nguyên Nguyên đi mà thôi.

Thế nhưng Ôn phu nhân lại gọi ta đứng lại.

Ta có chút không dám đối diện với bà ấy.

Tri Hạ tỷ tỷ từng rỉ tai, Ôn phu nhân là người ghét nhất loại chướng tai gai mắt, chẳng lẽ là định giữ ta lại để thanh toán sổ sách mùa thu đấy chứ.

Nhưng bà ấy chỉ nhét cho ta một xấp ngân phiếu.

"Trước khi ta về, Tự nhi có viết cho ta một phong thư."

"Nó kể nó cưới được nương tử mà nó đem lòng yêu mến rồi, nhưng nương tử đó hình như có tâm sự giấu giếm nó. Cái đầu gỗ như nó không biết phải mở lời thế nào, nhờ ta trở về làm chủ thay nó, tiện thể tra hỏi cho rõ ràng tâm ý của cô nương đó."

"Ta đi buôn bán bên ngoài, đến cả hôn sự của con trai ruột cũng bỏ lỡ mất. Ta thầm nghĩ, nhất định phải thay nó hoàn thành mối tâm sự này."

"Ta vừa bước vào cửa, liền nghe Tri Hạ ca ngợi vị thiếu phu nhân gả tới đây có đôi bàn tay khéo léo của Chức Nữ, đã may xiêm y mỏng nhẹ cho tất cả mọi người, ngay cả người vắng mặt ở nhà như ta cũng có một phần. Người phòng bếp lại nói nước ô mai mà con nấu giải nhiệt vô cùng tốt, nằng nặc bắt ta cũng phải nếm thử một chén, bảo là nếu như thấy khoan khoái rồi, thì phải phát thiện tâm giúp đỡ con một tay."

"Cô nương tốt, đa tạ con suốt một tháng qua, đã thay ta chăm sóc đứa nhi tử không có tiền đồ này, nó rõ ràng đã động tâm lại ngốc nghếch chẳng dám tỏ rõ cõi lòng."

Bà ấy nắm lấy tay ta, dứt lời lại chỉ chỉ về phía Ôn Tự.

"Là đi hay ở, cô nương tốt, con lại tâm tình tử tế với nó thêm một lần nữa, có được không?"

Ta gật gật đầu.

Nói qua nói lại, sắc trời dần dần tối mịt.

"Chu Nguyên Nguyên, đừng đi nữa có được không?"

Trong lòng ta thở phào một hơi nhẹ nhõm, còn chưa lên tiếng, lại nghe thấy hắn thủ thỉ.

"Cầu xin nàng, cầu xin nàng đó Chu Nguyên Nguyên."

Đèn lồng dưới mái hiên khẽ đung đưa theo gió, ánh tà dương lờ mờ đổ xuống ngập khắp khoảng sân.

Ta nhìn Ôn Tự, đôi môi của hắn, đôi mắt của hắn.

Thật là đáng yêu a.

Ta lấy hết dũng khí, áp môi hôn rớt xuống.

"Được nha."

Tình thiết tha đêm đẹp hoa hiểu ngữ, ý miên man ngày vắng ngọc ngát hương.

Người có tình tóm lại đều sẽ thành đôi.

<Hoàn>

Truyện do Mèo Bủng Beo thực hiện, Follow Mèo Bủng Beo để đón xem sớm nhất những bộ truyện mới và thú dzỵ nhé:
👉 Fanpage Mèo Bủng Beo

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.