Ta cầm thước đo quần áo đi tìm Ôn Tự, nói muốn lấy số đo cho hắn.
Hắn lại cứ vùng vằng không chịu phối hợp, chốc thì nói hắn đau chân đứng không nổi, chốc lại nói hắn không thiếu một bộ xiêm y này của ta.
Ta khuyên đến mức trong lòng cũng tức điên lên, hắn vẫn không phối hợp, ta tức giận chống nạnh, trừng mắt lườm hắn.
"Ôn Tự, chàng đừng có không biết điều, chàng mà còn như vậy, ta liền, ta liền không thèm để ý tới chàng nữa, ta còn muốn..."
Ta còn chưa nghĩ ra câu tàn nhẫn nào khác để uy hiếp hắn, không ngờ lá gan của Ôn Tự cũng nhỏ giống như ta, hoàn toàn không chịu nổi dọa dẫm.
Hắn lập tức đứng bật dậy, dang hai tay ra để ta đo.
"Được rồi được rồi, vậy nàng đo đi."
Ta đắc ý cầm thước đo lên người hắn.
Hắn mang dáng vẻ không tình nguyện, đứng có chút không vững.
Nhưng ta bảo hắn giơ tay liền giơ tay, bảo hắn xoay người liền xoay người.
Chạm vào cái chân phải hơi khuỵu xuống của hắn, hắn căng thẳng đến mức tai cũng đỏ bừng, ta không nhịn được cảm thán.
"Ôn Tự, chàng đúng là kẻ thọt đi đường nhanh nhất mà ta từng gặp đó."
Sắc mặt Ôn Tự lập tức biến đổi.
"Nàng, không biết nói chuyện thì đừng có vô duyên kiếm chuyện."
"Ồ."
Ta may y phục rất nhanh, trước khi Sâm Châu vào hè đã làm xong toàn bộ.
Thời tiết oi ả cũng rất nhanh, may xong áo mặc mùa hè, ta lại nấu nước ô mai giải nhiệt cho mọi người.
Nhưng Ôn Tự mấy ngày nay có chút kỳ lạ, mấy lần nhìn ta đều muốn nói lại thôi, ta cúi đầu lại phát hiện hắn đang nhìn trộm ta.
Ta hỏi hắn có phải chỗ nào không thoải mái hay không, hắn cũng không thèm nói, cứ hừ hừ ư ử, ấp a ấp úng.
Làm cho ta cũng thấy hoảng hốt trong lòng.
Ta đành phải đi tìm bà mối đã đưa ta tới Sâm Châu.
Có phải ta để lộ sơ hở ở đâu rồi, bị người ta phát hiện ta là hàng giả hay không.
Bà mối tỉ mỉ hỏi ta khoảng thời gian này ở Ôn gia sống thế nào.
Ta nói Ôn Tự ít nói, ta thì nói nhiều, nhưng mỗi lần ta xả xong một sọt chuyện, hắn đều sẽ đáp lời ta.
Hắn thật ra rất tốt.
Tri Hạ tỷ tỷ nói Ôn Tự chỉ là tính tình lạnh nhạt một chút, nói chuyện khó nghe một chút, người cũng khó hầu hạ một chút, nhưng bù lại được cái dung mạo rất ưa nhìn.
Nói nếu hắn có chọc ta tức giận, thì cứ nhìn mặt hắn nhiều một chút cho xả giận.
Nhưng ta nhìn chằm chằm một hồi lâu, mặt Ôn Tự liền từ từ ửng đỏ, sau đó một đường đỏ lan tới tận vành tai.
Làm cho ta cũng ngượng ngùng không dám nhìn chằm chằm hắn mãi nữa.
Nhưng ta đã tìm ra một cách khác.
Ta chỉ cần nổi giận, cho dù chỉ là làm ra vẻ, Ôn Tự đều sẽ hoảng sợ vô cùng, ta bảo đông hắn sẽ đi đông, ta bảo tây hắn sẽ đi tây...
Ta rảnh rỗi sinh nông nổi đi trồng rau, hắn cũng sẽ giúp ta tưới nước.
Bà mối bảo ta dừng lại...
"Không đúng không đúng, đã lâu như vậy rồi, hai người các ngươi còn chưa từng ngủ chung với nhau sao?"
Ta xấu hổ đỏ bừng mặt, lắc lắc đầu.
Buổi tối chúng ta đều không ngủ trên cùng một chiếc giường.
Bà mối thở dài một hơi, bảo ta, phải ngủ chung với nhau rồi mới tính là phu thê thật sự.
Làm phu thê thật sự, gạo nấu thành cơm rồi, thì Ôn Tự đó có muốn hối hận cũng không được nữa.
Sâm Châu rất tốt, ta không muốn bị trả về.
Vậy phải làm thế nào mới có thể để hắn ngủ cùng ta đây?
Bà mối nhìn nhìn mặt ta, lại nhéo nhéo thịt trên người ta, kề sát vào tai ta dặn dò.
"Ngươi cứ mỉm cười với hắn, tới tối nếu hắn vẫn không bằng lòng, ngươi liền chủ động hôn lên miệng hắn, hôn lên mặt hắn, cởi xiêm y của hắn ra. Ngươi phải biết, một nam nhân là không thể từ chối một nữ nhân xinh đẹp đâu."
"Hắn mà bỏ chạy thì ngươi cứ đuổi theo, hắn là kẻ thọt, hắn chạy không lại ngươi đâu."
Ta gật gật đầu, bái biệt bà ấy rồi về nhà.
Bà ấy dặn ta lần sau đừng tới nữa, kẻo lỡ lộ tẩy thật.
Về tới Ôn phủ, ta phát hiện Ôn Tự đã ngồi cạnh một bàn thức ăn lớn để đợi ta rồi.
Ta cười với hắn một cái, mặt hắn liền ửng đỏ.
Ta nói:
“Tối nay ở đây đều là những món ta thích ăn, chàng đối với ta thật tốt, tướng công!"
Hắn hừ một tiếng, bảo ta là đồ chưa từng va chạm việc đời, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhưng lại gắp cho ta miếng thịt cá diếc mà ta thích ăn.
Ta cười híp mắt cảm ơn hắn, hắn lại gắp cho ta một đũa măng non thơm phức.
Ta đành phải cười thêm một cái, hắn lại...
Cả buổi tối hắn đều bận rộn gắp thức ăn cho ta, ta cười đến mức mỏi nhừ cả hai má, hắn vẫn chưa chịu thốt ra câu tối nay muốn ngủ chung với ta.
Ta chán nản thở dài trong lòng, ăn sạch sành sanh thức ăn hắn gắp cùng với cơm.
Xem ra vẫn phải để ta chủ động thôi.
Ăn xong bữa tối, Ôn Tự lại muốn đi, ta xách váy đuổi theo.
Ta chạy nhanh hơn hắn, một lát đã đuổi kịp.
"Tướng công, chàng..."
Tay ta vừa mới tóm được ống tay áo của Ôn Tự, phía xa lại truyền đến một thanh âm.
"Chu Nguyên Nguyên, ngươi lấy đâu ra tướng công vậy?"
7.
Ta ngẩng đầu, tưởng rằng mình hoa mắt rồi, nhưng dụi dụi mắt nhìn lại, vẫn là nhìn thấy Bùi Vân Chu và Đào cô nương.
Dưới bọng mắt Bùi Vân Chu là một mảng xanh đen, giống như đã vội vã cất bước đường xa từ rất lâu.
Đào cô nương ở phía sau hắn, mang theo sắc mặt khó coi mà đứng đó.
Ta nhìn bọn họ, lòng căng thẳng đến mức sắp nhảy vọt ra ngoài.
Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, người ở đây đều sắp biết ta là kẻ lừa đảo rồi.
Ta muốn lùi lại, nhưng phía sau lại là bậc thềm, ta đành xoay người bỏ chạy.
Phía sau loáng thoáng như có người muốn đuổi theo ta.
"Chu Nguyên Nguyên, ngươi chạy cái gì."
Không nghe không nghe, ta xách váy liền chạy vọt ra khỏi sân viện.
Hình như có người đã thay ta cản lại.
"Chân mọc trên người nàng ấy, nàng ấy muốn chạy thì chạy, không muốn gặp ngươi thì không gặp ngươi, ngươi quản được chắc?"
8.
Chu Nguyên Nguyên trốn suốt hai ngày không ra ngoài.
Bùi Vân Chu nói hết lời hay ý đẹp đến lời tồi tệ, Ôn Tự của Ôn gia kia vẫn không để hắn gặp được Chu Nguyên Nguyên.
Bùi Vân Chu tức đến mức trên miệng cũng nổi mụn nước, Ôn Tự này thật sự là quá vô lý.
Bùi Vân Chu nói trên hôn khế viết tên của Đào cô nương và hắn, không phải Chu Nguyên Nguyên.
Ôn Tự đáp:
“Nhưng người gả tới đây là Chu Nguyên Nguyên, không phải Đào cô nương nào cả."
Bùi Vân Chu lại nói Chu Nguyên Nguyên vốn là vị hôn thê của hắn, mối hôn sự này sai rồi sai rồi.
Ôn Tự một mực khăng khăng nói đúng rồi đúng rồi, đêm tân hôn khoảnh khắc đầu tiên hắn nhìn thấy Chu Nguyên Nguyên, hắn liền cảm thấy Chu Nguyên Nguyên hẳn phải là thê tử của hắn.
Ôn Tự đáng ghét, còn có... Chu Nguyên Nguyên đáng ghét.
Thật nực cười, hắn hiện giờ đã có công danh, Ôn gia chẳng qua chỉ là một thương hộ mà thôi, hắn đợi được.
Bùi Vân Chu soạn một phong thư, liền đợi được người làm chủ của Ôn gia, nghe nói là Ôn phu nhân làm ăn buôn bán bên ngoài trở về.
Hắn đều đã thám thính kỹ càng rồi, người ta đều đồn Ôn Tự nghe lời Ôn phu nhân nhất.
Ngày hôm đó, hắn đội lại kim quan, chỉnh trang áo bào cho tử tế, lại bước lên gõ cửa Ôn gia lần nữa.
Hắn hướng Ôn phu nhân chắp tay thi lễ, nói hắn hiện giờ là tân khoa tiến sĩ.
Hắn cũng dẫn theo cả Đào cô nương tới, để nàng đứng trước mặt Ôn phu nhân.
Đào cô nương ở trước mặt người khác khó chịu đến mức sắp khóc thành tiếng, Bùi Vân Chu cũng không mảy may mềm lòng.
Nếu không phải vì Đào cô nương, Chu Nguyên Nguyên sẽ không gả cho người khác.
Hắn nói đây mới là con dâu mà Ôn gia nên cưới, chuyến này hắn đến đây, là muốn nói rõ hiểu lầm của hai nhà, tác thành cho một đoạn lương duyên, thuận tiện đưa Chu Nguyên Nguyên trở về.
Bùi Vân Chu ưỡn ngực, đợi Ôn phu nhân ngồi trên nhà chính cho hắn một lời công đạo.
Ôn phu nhân nhấp một ngụm trà, liếc mắt nhìn Bùi Vân Chu, lại nhìn sang Ôn Tự ở một bên hận không thể xông lên đánh đuổi Bùi Vân Chu ra ngoài, ung dung lên tiếng.
"Lấy những lời này của Bùi công tử mà nói, dứt khoát mọi món hời trên thế gian này đều nhường cho ngươi độc chiếm hết luôn đi cho xong."
Bùi Vân Chu ngẩn người.
Ôn phu nhân không nhanh không chậm nói tiếp.
"Nhi tử của ta thích ai, người đó mới là con dâu của ta."
"Ngược lại là Bùi công tử, bao năm nay không biết là học loại sách thánh hiền gì, năm xưa cậy nhờ con dâu ta, sau này lại lợi dụng Đào gia, đến hôm nay lăn lộn được một cái thân phận nghe qua có vẻ vẻ vang, thì lại muốn đến bòn rút Ôn gia ta. Ngươi cảm thấy, tất cả người ở đây đều phải xoay quanh tâm ý của ngươi sao?"
Sắc mặt Bùi Vân Chu trắng bệch, lời khó nghe đến mức này, hắn đã rất lâu rồi chưa từng phải nếm trải.
"Nhưng mà..." Hắn bực tức nhớ tới, "Nhưng mà ta và Chu Nguyên Nguyên quả thực có hôn ước, chúng ta còn có hôn thư làm chứng, chúng ta mới là..."
Lời còn chưa dứt, liền thấy sau bình phong có một bóng người bước ra.
"Hôn thư đó ta đã đốt từ sớm rồi."
Là Chu Nguyên Nguyên.
Nàng mặc chiếc váy màu xanh khói bước ra, ngẩng đầu nhìn hắn, lại lặp lại một lần nữa.
"Bùi Vân Chu, hôn thư đó ngay lúc biết bản thân sắp phải gả tới đây, ta đã tìm ra và đốt nó đi rồi, còn có cả canh thiếp của ta, ta cũng lén lấy ra rồi, giữa chúng ta, đã không còn hôn ước nào nữa."
Chu Nguyên Nguyên phảng phất như biến thành một người khác, hoàn toàn thay đổi bộ dáng so với trong trí nhớ của hắn.
Nhưng rõ ràng mới trôi qua thời gian chưa tới một tháng cơ mà.
Bùi Vân Chu có chút không dám nhìn nàng, lần này, đến lượt Bùi Vân Chu muốn chùn bước.
"Tại sao?" Hắn hỏi.